Cổ Trạch Thông Địa Phủ

Lượt đọc: 757 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 69

❊ ❊ ❊

Hạ Đồng đưa Truyền Thuyết Vàng đã phơi khô nghiền thành bột cho ông ấy, ngoài ra còn một cái đã phơi khô giữ nguyên vẹn hình dáng và một ít nấm tươi nhỏ hái sáng nay cùng đưa cho ông ấy luôn.

“Loại nấm này là…”

“Loại nấm này gọi là Truyền Thuyết Vàng, cái này là đồ tươi, cái này là đã phơi khô, còn cái này là nghiền thành bột sau khi phơi khô, loại nấm này có thể uống trong bôi ngoài, hiệu quả cầm máu tức thì có thể dùng để cấp cứu.”

Hạ Đồng nhấn mạnh: “Cái này ta hái ở Vạn Cổ Lâm, những nơi khác bên ngoài có hay không ta không biết, thứ này sản lượng nhỏ, ta đưa cho ông cái này là để ông mang về nhờ chuyên gia nghiên cứu, xem có thứ gì thay thế nó không.”

Trần Phán Phán xáp lại gần: “Cái thứ này có thể cầm máu à?”

“Chắc chắn rồi, Trường Tuế nhà ta bị thương chảy máu, ăn sống một cái Truyền Thuyết Vàng đã khỏi ngay lập tức, đây là thứ tốt được các đời chủ nhân Thông Thiên Quan viết trong sổ tay đấy.”

“Meo…” Trường Tuế đang nằm trên vai Hạ Đồng biểu thị “chính xác”.

Vương Nhất Tiếu coi trọng hơn: “Cảm ơn sự đóng góp của ngài, tôi về sẽ tìm người nghiên cứu ngay.”

“Ừm ừm, ông cầm đi.” Thứ này để trong tay cô không phát huy được tác dụng lớn, nếu những chuyên gia y dược đó được Truyền Thuyết Vàng khai sáng, có thể nghiên cứu ra thuốc cầm máu có hiệu quả tương đương cũng coi như là một việc công đức.

Hạ Đồng phát hiện, hai lần cô ra ngoài làm việc tốt, ông trời đều tính công đức cho cô. Nếu đám người Vương Nhất Tiếu thực sự có thể nghiên cứu ra thứ có ích cho người dân, ông trời chắc chắn sẽ không quên đóng góp của cô.

“Cái thứ này là cái quái gì?”

“Nấm chứ gì, không nhìn ra à?”

“Tôi biết là nấm, nấm to bằng ngón tay cái không đủ để ăn một miếng. Mua cái thứ này làm gì, còn mang đến phòng thí nghiệm, sếp mà thấy lại bị mắng cho một trận.”

Tại một viện nghiên cứu sinh dược nào đó, hai nhà nghiên cứu chỉ trỏ vào cây nấm nhỏ trên bàn, hỏi người trong viện đây là vật linh tinh ai mang đến.

“Cãi nhau cái gì, không phải đồ từ bên ngoài đến, đây là mẫu vật được gửi đến kiểm tra.”

Viện trưởng Hoàng vừa tiễn Vương Nhất Tiếu đi, thì chắp tay đi vào lại, ông ấy huấn thị hai nhà nghiên cứu một trận rồi hừ lạnh một tiếng: “Ngẩn người làm gì, bắt đầu làm đi.”

“Ồ, vâng.”

Viện trưởng Hoàng cũng cảm thấy Vương Nhất Tiếu có hơi làm quá, sao lại coi trọng mấy cái nấm nhỏ này, nhưng với chức vụ của Vương Nhất Tiếu, Viện trưởng Hoàng không dám lơ là.

Trước đây Viện trưởng Hoàng và Cục Hành Động Đặc Biệt đã hợp tác xin một dự án, chủ yếu là nghiên cứu một số vật phẩm phi truyền thống, đám người Vương Nhất Tiếu cố gắng khoa học hóa huyền học nhưng không thu hoạch được gì.

Dưới sự kiểm tra lần lượt của các loại máy móc, họ phát hiện bùa chú có thể trấn áp tà ma chỉ là bùa chú thuần túy, pháp khí mà các đạo sĩ và hòa thượng sử dụng và các loại bột kỳ quái tự chế cùng chất lỏng không rõ thành phần, hoàn toàn không có giá trị nghiên cứu.

Nhưng, điều quái gở là những thứ rác rưởi vô dụng này lại có hiệu quả kỳ diệu trong tay đám người Huyền Môn.

Viện trưởng Hoàng từng được một Đại sư rất lợi hại mở âm dương nhãn trong thời gian ngắn, lần đầu tiên trong đời ông ấy nhìn thấy ma, khi nhìn thấy con ma bị một lá bùa mỏng manh làm cho hồn phi phách tán.

Sau ngày hôm đó, trong đầu ông ấy có hai hệ thống, khoa học và huyền học song song tồn tại.

Đối với những thứ kỳ quái đã từng nghiên cứu trước đây, cây nấm gửi đến lần này trông bình thường nhất rồi.

“Không có độc tố.”

“Cấu trúc phân tử không có bất thường.”

“Mọi thứ đều bình thường!”

Nhà nghiên cứu nhìn trộm Viện trưởng. Đây là nấm bình thường, có gì để nghiên cứu chứ?

“Không phát hiện thứ gì kỳ lạ?”

“Không.”

Viện trưởng Hoàng đã có kinh nghiệm: “Người gửi đến nói cái này là thuốc cầm máu hiệu quả mạnh, lấy mấy con chuột bạch đến thử xem.”

“Được!”

Nấm có thể cầm máu, chuyện huyền huyễn như vậy hai người họ chắc chắn không tin. Sếp muốn thử thì cứ thử đi, họ phản đối được sao?

Vài phút sau…

“Ối trời!”

“Thật hay giả đây?”

“Sao vậy?” Đồng nghiệp hóng hớt đều xúm lại.

“Mọi người đừng chen lấn, Viện trưởng mau qua xem, lời ngài nói là thật này.”

Nhà nghiên cứu ở vòng ngoài nhón chân kéo dài cổ: “Xem thứ gì hay vậy?”

Viện trưởng Hoàng chưa ngồi vững mông đã nghe bên ngoài hét lên chạy ra khỏi văn phòng: “Cái gì thật?”

“Cái thứ này thật sự có thể cầm máu.” Hai nhà nghiên cứu mặt đỏ bừng phấn khích.

Viện trưởng Hoàng ổn định đại cục: “Chúng ta thử nghiệm lại lần nữa, cậu kia mau đi lắp máy quay lên.”

“Được rồi!”

Mọi thứ đã chuẩn bị xong, một con chuột bạch bị cạo trụi lông, bụng bị rạch một nhát thô bạo kêu la thảm thiết không ngừng giãy giụa, nhà nghiên cứu cẩn thận bốc một nhúm chút bột nấm rắc lên vết thương.

Lập tức, thật sự là lập tức, không không không, nói lập tức thì không nghiêm ngặt lắm, nên nói là dưới sự chú ý của mọi người, vết thương trên bụng chuột bạch lành lại có thể thấy bằng mắt thường.

Vài phút sau, trên bụng chuột bạch chỉ còn lại một vết sẹo màu nhạt.

Hít một hơi nghẹn đến đỏ mặt, Viện trưởng Hoàng vỗ ngực vội vàng hỏi: “Quay lại hết chưa?”

“Viện trưởng, quay lại hết rồi.”

“Rất tốt, hôm nay cậu trông máy quay này cho kỹ, ngoài cậu ra, không ai được đụng vào.”

“Vâng.” Ngày thường ở viện nghiên cứu chỉ làm những việc lặt vặt, không ngờ hôm nay lại được Viện trưởng trực tiếp phân công công việc, nhà nghiên cứu quản lý máy quay vui mừng khôn xiết.

Viện trưởng Hoàng tiến lên vài bước, các nhà nghiên cứu khác cũng vội vàng vây quanh, chuột bạch ngẩng đầu lên sợ hãi run rẩy.

Trên đầu nó toàn là khuôn mặt người, từng khuôn mặt lỗ chân lông to bóng dầu trên sống mũi đều đeo một cặp kính. Ánh mắt xuyên qua kính rơi trên người nó, nóng bỏng đến độ dường như có thể nướng chín nó.

Nguồn: MonkeyD
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »