Cổ Trạch Thông Địa Phủ

Lượt đọc: 686 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 83

❊ ❊ ❊

Đứa bé toe toét cười, Hạ Đồng thấy mũi cay cay. Trần Phán Phán không kìm được rơi nước mắt.

Tưởng Phương quỳ trên mặt đất khóc lóc, cậu ấy cho rằng bản thân không phải người nữa rồi!

Cha mẹ Tưởng thấy con trai út, cũng không kìm được khóc nấc lên. Con của họ vẫn giống như lúc mới nạo ra, không thay đổi chút nào.

Chúc Nguyện nhét đứa bé vào tay Tưởng Phương: “Cũng may không tạo nghiệt, anh tự mình chăm sóc một ngày, đợi mai tiễn em trai anh đi.”

“Cảm ơn Đại sư Chúc.”

Lý Huyền Thanh thở dài: “Trẻ thơ vô tội, chuyện đã như vậy rồi, cố gắng bù đắp đi. Tối đặt một phòng tốt, để em trai cậu thấm linh khí của Thần Đồng Mộc một chút, rồi mua thêm tiền giấy vàng của Tuệ Tâm sư phụ đốt cho em trai cậu, để nó mang theo chút tiền lộ phí luôn là tốt.”

“Cảm ơn Đại sư chỉ điểm!” Tưởng Phương cảm kích nói.

Không ngờ lại là một kết cục như vậy, Chung Ý muốn an ủi bạn cũng không biết an ủi từ đâu. Mặc dù cậu ấy không biết tiểu quỷ đó là em trai mình, nhưng giam cầm tiểu quỷ khác thì đúng sao?

Điều duy nhất Chung Ý có thể làm, chính là mua một bộ đồ dùng cho em bé trên nền tảng, từ khăn quấn, sữa bột đến bình sữa, cái gì cũng có.

Vương Dũng không chịu được những cảnh này đã đi vào bếp pha sữa cho nhóc quỷ, nghĩ một lát lại pha một ly nhỏ bột lá cây ngân hạnh. Sau đó lọc sạch bột, dùng nước đã lọc sạch pha sữa bột, cái này tốt cho nhóc quỷ.

Nhóc quỷ quả nhiên rất thích, núm ti đưa đến miệng nó, nó như đã đói mấy kiếp mà hút mạnh một hơi.

“Từ từ thôi, đừng để sặc.” Ba người một nhà chụm đầu vào nhau, đều nhìn đứa bé uống sữa.

Thời gian không còn sớm, mọi người đều phải đi ngủ, Lý Hạo Nhiên làm thủ tục nhận phòng cho gia đình nhà họ Tưởng. Dặn dò xong những điều cần chú ý, nhìn em bé còn dính máu trên mặt, không kìm được nói: “Hai người dù sao cũng đặt cho nó một cái tên đi, không có tên đến địa phủ cũng không biết nó họ tên là gì.”

Cha Tưởng vội vàng nói: “Đứa bé có tên, đã lập bia mộ cho nó. Nó tên là Tưởng Viên, chữ Viên trong Viên Mãn.”

Lý Hạo Nhiên gật đầu: “Phòng của hai người ở lầu hai, đi lên từ phía bên này.”

“Cảm ơn!”

Rạng sáng, tiếng quạ kêu quen thuộc vang lên, A Phúc bay đến bên cạnh cây ngân hạnh, lão Thuyền trưởng dẫn đầu xuống thuyền: “Mấy ngày không gặp rồi, có món gì ngon không?”

“Có, biết lão già nhà ông sắp đến nên đầu bếp Vương đã kho chân giò, tối nay ăn cơm thịt kho, nếu lão muốn ăn thì vẫn còn.”

“Vậy cho ta một bát cơm thịt kho lót bụng đi.”

Vương Dũng đang đợi, nghe bên ngoài gọi món, ông ấy lập tức mang cơm ra.

Thuyền trưởng ăn uống thỏa mãn một bữa rồi lên lầu nghỉ ngơi thì nghe thấy tiếng trẻ con khóc, lão ấy nhạy bén cảm thấy không ổn: “Tiểu quỷ à?”

“Ừm, là tiểu quỷ.” A Phúc nói: “Nhưng nó không phải do những kẻ dùng tà thuật luyện chế, nó chưa từng tạo sát nghiệt, mai lão đi thì mang nó theo đi.”

“Ồ, vậy thì lạ.” Thuyền trưởng khá hứng thú với nhóc quỷ này.

Sáng hôm sau, Thuyền trưởng gặp nhóc quỷ được mẹ Tưởng ôm trong lòng, Thuyền trưởng lắc đầu, là kẻ xui xẻo nào phải chịu kiếp nạn, chưa kịp sinh ra đã mất mạng.

Nhóc quỷ cười với Thuyền trưởng, lão ấy cũng cười lại: “Đứa trẻ này hợp tính ta, miễn vé thuyền cho nó vậy.”

Cha mẹ Tưởng Phương còn không biết kẻ vừa xuất hiện này là ai, Lý Hạo Nhiên lập tức bay đến giới thiệu thân phận của Thuyền trưởng, mẹ Tưởng lập tức quỳ xuống dập đầu: “Đa tạ ngài chăm sóc.”

Thuyền trưởng liếc mẹ Tưởng một cái đầy vẻ khinh thường, chắp tay sau lưng lặng lẽ bay đi xa.

Tưởng Phương im lặng đi mua tiền giấy vàng, lại mua rất nhiều đồ dùng em bé cần rồi nhờ người quản lý gửi đến. Sau khi qua tay Hạ Đồng, em trai cậu ấy đã có thể dùng, còn có thể mang đi xuống địa phủ.

Tiền giấy vàng này đặc biệt đắt nhưng Tưởng Phương tiêu tiền không hề do dự, sợ rằng mình mua thiếu.

Mọi chuyện đã như vậy rồi, bây giờ có làm nhiều việc bù đắp hơn nữa, chẳng qua cũng chỉ muốn lòng mình dễ chịu hơn một chút.

Đợi đến buổi chiều, Thông Thiên Quan đón rất nhiều người, đều là những người được thân nhân báo mộng hoặc liên lạc thông qua Trần Phán Phán. Nhìn thấy những người thân lâu ngày tái ngộ ôm nhau khóc lóc, Tưởng Phương ôm em trai không biết phải làm thế nào cho phải.

Nhỏ như vậy, ngay cả nói cũng không biết, đi xuống địa phủ thì phải làm sao?

Trong lòng khó chịu như lửa đốt, vô tình thời khắc hoàng hôn nhanh chóng đến, Thuyền trưởng ôm nhóc quỷ đi: “Đứa trẻ này ta mang đi đây.”

“Tiền và quần áo của em trai tôi.”

Một nữ quỷ hiền lành bên cạnh Thuyền trưởng tiếp nhận: “Đừng lo lắng, chúng tôi sẽ chăm sóc em trai cậu.”

“Cảm ơn quý vị!”

Tưởng Phương không nỡ nên đuổi theo hai bước nhưng đã bị A Phúc chặn lại: “Em trai cậu đầu thai vào nhà các cậu lại bị đối xử sai lầm, nhưng cũng cho các người không ít lợi ích rồi. Duyên phận của các người đến đây kết thúc!”

Kết thúc rồi à!

Hạ Đồng nằm trên ban công lầu sáu nhìn chiếc thuyền trên Hắc Thủy chậm rãi trôi xa rồi biến mất.

Nhớ cha mẹ quá!

Tưởng Phương ở lại Thông Thiên Quan một đêm, sáng hôm sau ăn sáng xong thì đi rồi. Trước khi đi còn đặt mua thêm tiền giấy vàng chỗ Tuệ Tâm, nói vài ngày nữa sẽ quay lại lấy.

Lúc gia đình nhà họ Tưởng đi rồi, Hạ Đồng vẫn chưa dậy, ngày thường nên cô ngủ nướng. Lập tức một quả đào lớn bị ném từ cửa sổ bay vào, suýt nữa đập trúng mặt cô.

Nguồn: MonkeyD
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang