Cổ Trạch Thông Địa Phủ

Lượt đọc: 686 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 52

❊ ❊ ❊

Lần đầu tiên xem người ta quay phim trực tiếp, Hạ Đồng nhìn nam phụ bị mây đen che phủ một cái, rồi ngó nghiêng xem điều mới lạ. Chậc, những người đẹp này nhìn trực diện sao mà gầy quá vậy.

Xem một lúc, Hạ Đồng quay sang tìm Chúc Nguyện, Chúc Nguyện mím môi vì biết người kia đang nuôi tiểu quỷ, sắp mất mạng rồi.

Hướng Dương quay ra ngoài gọi điện báo cáo tin tức, Cục Hành động Đặc biệt lát nữa sẽ cử người đến.

Hạ Đồng rục rịch, trong túi cô có hai tấm Ngũ Lôi Phù, không biết có thể đánh chết tiểu quỷ không.

“Meo meo!” Còn có nó nữa nha.

Trường Tuế duỗi móng vuốt, nó cũng có thể tiêu diệt tà ma đó!

Mọi biểu hiện của Chung Ý đều như bình thường, Vương Hâm không cam lòng, chiều nay đã thử dò vài lần, lúc nghỉ giữa giờ lại đưa cho Chung Ý một ly cà phê, bùa bình an trong túi Chung Ý lại hỏng thêm một cái.

Trong lòng Chung Ý đã hoảng loạn tột độ, nhưng có Đại sư Chúc chống lưng bên cạnh, hắn mới ổn định được, kiên trì đến lúc tan làm.

“Anh Chung, hôm nay tan làm sớm, tối nay chúng ta đi ăn cơm đi, tôi biết gần khu điện ảnh có một quán thịt nướng không tồi.”

“Thôi, chị Đình có việc cần bàn bạc với tôi, hẹn lần sau nhé.”

Chung Ý khách khí từ chối lời mời của Vương Hâm, đám người Chúc Nguyện đều đang đợi hắn trong xe.

Hướng Dương đang nghe điện thoại, sau khi kết thúc trò chuyện, Hướng Dương nói: “Người do Cục Hành động Đặc biệt cử đến đã tới khách sạn rồi.”

“Điều tra ra tiểu quỷ trong tay Vương Hâm từ đâu đến chưa?”

“Không chắc chắn, Cục Hành động Đặc biệt đã kiểm tra lịch trình gần đây của Vương Hâm, hôm qua gã có đến một nơi khác, lịch trình bảo mật nên bên Cục Hành động đoán có thể Vương Hâm đã đi gặp tên đại sư đưa tiểu quỷ cho gã. Người của Cục Hành động đang cố gắng thu hẹp phạm vi theo lịch trình của Vương Hâm.”

“Vậy bây giờ phải làm sao? Bắt Vương Hâm ngay lập tức à?” Chị Đình có chút lo lắng, họ đều là người thường, gặp phải những chuyện thần thần quỷ quỷ này, hoàn toàn không có cách nào xử lý.

“Bây giờ bằng chứng không đầy đủ, người giúp sức cho Vương Hâm cũng chưa tìm thấy, không thể bắt ngay, chúng ta chỉ có thể đợi gã ra tay.”

“Chiều nay Vương Hâm đã nhiều lần muốn hại Chung Ý, chuyện này còn chưa tính là bằng chứng sao?”

“Tính, nhưng không đầy đủ.” Bắt Vương Hâm thì dễ, nhưng họ không thể bắt được người đã đưa tiểu quỷ cho Vương Hâm.

Chúc Nguyện rất bực bội: “Không cần nói nữa, tiểu quỷ trong tay Vương Hâm đã mất kiểm soát rồi, gã tìm đến Chung Ý cũng là muốn kéo người chết chung, cho dù chúng ta đợi được nhưng gã thì không đợi được.”

Chiều nay Vương Hâm thử dò la vài lần, còn có thứ gã bỏ vào cà phê, thông qua những chi tiết này, thiên tài huyền học như Chúc Nguyện rất dễ dàng phân biệt được Vương Hâm muốn làm gì.

Dự đoán của Chúc Nguyện không sai, Vương Hâm không chờ được nữa. Trở về khách sạn, tiểu quỷ liền xông ra cắn gã, Vương Hâm sợ hãi dùng dao tự đâm bản thân khiến máu chảy ra làm hoa mắt chóng mặt, tiểu quỷ mới miễn cưỡng thỏa mãn.

Không hãm hại Chung Ý, gã thật sự không sống nổi nữa.

Chung Ý không mắc bẫy, Vương Hâm gọi điện cho Đại sư Thủy, khởi động phương án thứ hai.

Nửa đêm mười hai giờ, tại một biệt thự nào đó đã lập pháp đàn, Chúc Nguyện đang ngủ gật canh chừng Chung Ý liền nhảy dựng lên.

“Đến rồi!”

Hạ Đồng đang ngái ngủ ôm mèo con lập tức tỉnh táo lại, mở mắt ra liền thấy Chung Ý đang ngất xỉu trên thảm.

“Mau, mau đỡ anh ấy dậy.”

Chị Đình và Tiểu Miêu vội vàng chung tay hành động, Hướng Dương thì gọi điện thoại: “Chú ý tìm kiếm, ra tay rồi!”

“Đã nhận được tin.”

Thần hồn đã được ổn định ở Thông Thiên Quan, bị người bên kia dùng sinh thần bát tự kiềm chế xé rách, Chung Ý chỉ cảm thấy toàn thân đau đớn, cơn đau đến từ linh hồn, khiến hắn ước gì có thể ngất lịm đi.

Chúc Nguyện tranh thủ trong lúc đấu pháp tát Chung Ý một cái: “Muốn giữ mạng, tốt nhất đừng ngủ.”

Chị Đình và Tiểu Miêu sợ hãi chết khiếp, hai người không kịp nghĩ gì khác, vừa véo má vừa đấm bụng hắn: “Chung Ý cậu đừng ngủ, tỉnh lại đi!”

“Anh Chung!”

“Làm tôi lo chết đi được!”

Tuệ Tâm đốt Hương Dẫn Hồn, Chúc Nguyện nhanh chóng bấm pháp quyết, ấn vào ba hồn sáu phách của Chung Ý chết cứng trong cơ thể hắn. Hạ Đồng nắm Ngũ Lôi Phù trong tay nhìn trái nhìn phải, cô đều không xen vào được.

“Ha, bắt được rồi!”

Chúc Nguyện cười lạnh một tiếng, đạp chân xuống đất, một cây Hương Dẫn Hồn cao ngất trời bay về phía đông nam, khói xanh cuồn cuộn như sương mù mê hoặc lòng người, Đại sư Thủy lập tức nhận ra mình bị kéo vào Mê Tung Trận, dọa ông ta toát mồ hôi lạnh.

Mê Tung Trận cao cấp như vậy, còn có thể bố trí từ xa? Sư phụ ông ta cũng không tạo ra được, lần này gặp phải đối thủ khó nhằn rồi.

Vài lần đột phá không thành, Đại sư Thủy gần như chắc chắn, một mình ông ta không ra tay được, vậy chỉ có thể dùng chiêu cuối, thuật thế thân.

“Dương hồn quy vị, Càn Khôn Nữu Chuyển!”

Lớp sương mù trước mắt dần tan biến, Đại sư Thủy hừ nhẹ một tiếng, đánh không lại thì trốn không được sao.

Đại sư Thủy xuất thân từ Luyện Hồn Môn, không ít người trong giới Huyền Môn thu thập và giam giữ âm hồn để sử dụng, nhưng cấm thuật tước đoạt tam hồn lục phách của người sống để dùng cho mình thì chỉ có đệ tử truyền thừa của Luyện Hồn Môn mới biết.

Nguồn: MonkeyD
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »