Cổ Trạch Thông Địa Phủ

Lượt đọc: 686 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 30

❊ ❊ ❊

Vẻ mặt Lưu Tiêu rất buồn bã: “Ừm, mình cũng đã nghĩ thông suốt rồi, người chết không thể sống lại, mình muốn đến chùa chiền bái lạy, chăm sóc cho anh Tử Sở, để anh ấy có thể được đầu thai, kiếp sau có cuộc sống tốt hơn.”

Khi Hạ Đồng đưa cho cô ấy ly Nho Khoai Thạch Dẻo, cô ấy đã hiểu ra, bản thân không thể cứ mãi chìm đắm trong quá khứ như thế này, anh Tử Sở nhìn thấy sẽ rất buồn.

“Nghe nói anh Tử Sở của cậu là một học bá, trước khi chết là một lập trình viên có thu nhập rất cao, cuộc đời như vậy đã không tệ rồi.” Hơn nữa, Thông Thiên Quan cũng không phải chùa.

“Cậu không hiểu đâu.” Lưu Tiêu lặng lẽ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Mình không hiểu, vậy cậu kể cho mình nghe đi.”

Hạ Đồng hơi nghiêng người nhìn thấy Tôn Tử Sở đang co ro ở ghế phụ, một bộ dạng ma quỷ nhìn nghiêng vẫn thấy được sự thất vọng.

Im lặng một lúc, Lưu Tiêu nhắc đến Tôn Tử Sở, nói rằng khi còn nhỏ cha mẹ cậu ấy ly hôn, họ đều không quan tâm cậu ấy, chỉ dựa vào ông nội mỗi ngày ra chợ bán bữa sáng nuôi sống đứa cháu trai là Tử Sở. Lúc đó cuộc sống tạm ổn, đến khi cậu ấy học cấp ba, ông nội Tôn qua đời, cậu ấy lại trở thành trẻ mồ côi.

“Không có tiền đi học, anh ấy muốn ra ngoài làm thêm kiếm tiền, ba mẹ tôi thương anh ấy, nói anh ấy học giỏi như vậy, nếu bây giờ không đi học mà bỏ lỡ thì cả đời này sẽ hối hận.”

“Vậy làm sao mà học tiếp được?”

“Cha mình nói chuyện với anh ấy, cho anh ấy mượn tiền học cấp ba và đại học, bảo anh ấy học hành cho tốt, đợi tốt nghiệp rồi trả lại cho nhà mình sau.”

Nhớ lại chuyện cũ, Lưu Tiêu lau nước mắt: “Cha mẹ mình thực ra không hề nghĩ đến việc bắt anh ấy trả lại, cha mẹ coi anh ấy như con cái trong nhà vậy đó. Thậm chí cha mình còn nói, cứ coi như mình có thêm một người anh trai khác cha khác mẹ.”

“Anh ấy vất vả thi vào trường danh tiếng như vậy, sau khi tốt nghiệp lại làm việc không kể ngày đêm, khó khăn lắm mới gây dựng được sự nghiệp, còn chưa được sống những ngày tháng tốt đẹp, cứ thế mà mất đi.”

Những nỗi cay đắng trên con đường đã đi qua chỉ có bản thân cậu ấy mới hiểu rõ nhất, lúc này Tôn Tử Sở không kìm được đã hồi tưởng lại quá khứ, càng thêm cảm ơn gia đình chú Lưu đã đối xử tốt với cậu ấy. Bản thân cũng hiểu rõ tình cảm của nhà họ Lưu dành cho mình, cái mà cậu ấy nợ không chỉ là tiền, mà còn là tình nghĩa.

Hạ Đồng cẩn thận hỏi: “Lưu Tiêu, cậu coi Tôn Tử Sở là anh trai mình sao?”

Ánh mắt Lưu Tiêu lảng tránh, cửa kính xe phản chiếu khuôn mặt mờ ảo, không nhìn rõ biểu cảm.

Nếu chỉ là anh trai hàng xóm bình thường, Lưu Tiêu cũng sẽ không đau khổ đến thế này. Hạ Đồng cảm thấy, có lẽ chính Tôn Tử Sở còn không biết Lưu Tiêu có ý với mình.

Lưu Tiêu đau khổ như bây giờ, theo như cô đoán, e rằng là hối hận vì một số lời nói giữa hai người còn chưa kịp nói ra.

Tôn Tử Sở đang co ro ở ghế phụ vẫn đang hồi tưởng lại quá khứ, không để ý đến lời hai người nói.

Vương Đại Vĩ chỉ cảm thấy nhiệt độ bên phải cơ thể hơi thấp, thậm chí tay trái còn ấm hơn tay phải một chút. Đạp ga một cái, rẽ qua là đến cổng của Thông Thiên Quan.

Cổng Thông Thiên Quan đóng chặt, Hạ Đồng nhẹ nhàng đẩy một cái, cánh cổng từ từ mở ra, đèn lồng dưới mái hiên hai bên lần lượt được thắp sáng, lầu Lục Hợp cao sáu tầng ở ngay trước mặt. Hành lang lầu một, mái hiên bay lầu hai và các tầng lầu khác cũng treo đèn lồng, ánh sáng vàng vọt thắp sáng màn đêm đen kịt.

“Đây, đây là đâu?” Lưu Tiêu nuốt nước bọt có chút sợ hãi, nơi này dường như không phải loại đạo quán hay chùa miếu mà cô từng thấy trước đây.

Hạ Đồng bước một chân vào trong: “Đây chính là Thông Thiên Quan.”

Hạ Đồng kéo cha mình vào cổng, cười nói với một người một ma còn đứng ngoài cửa: “Hai người tự mình vào thử xem.”

“Hả?”

Lưu Tiêu thấy Hạ Đồng nói chuyện rất kỳ lạ, tự mình vào thử xem là sao?

Tôn Tử Sở là một con ma mới chết chưa lâu, cảm nhận được sự đáng sợ của Thông Thiên Quan hơn cả Lưu Tiêu, lúc này cậu ấy giống như một con kiến nhỏ trước mặt một con quái vật khổng lồ vậy, bản thân cố gắng ngẩng đầu cũng không nhìn rõ toàn bộ diện mạo của con quái vật.

Ngẩng đầu chỉ thấy là hư vọng, khí thế khổng lồ này áp chế khiến cậu ấy thậm chí không có can đảm ngẩng đầu lên.

“Vào đi.”

Hạ Đồng giục một tiếng, Lưu Tiêu có chút do dự nhấc chân bước vào cổng.

Ngay lập tức, Lưu Tiêu kinh ngạc vì có thứ gì đó đã chặn cô ấy lại?

Tôn Tử Sở cũng phát hiện ra, cánh cổng tưởng chừng như mở toang này lại có một lực lượng vô hình ngăn cản cậu ấy.

“Xem ra hai người không có duyên phận với Thông Thiên Quan rồi.” Hạ Đồng lẩm bẩm một câu: “Có duyên phận hay không thì với ta giờ cũng như nhau thôi.”

*p/s: Lúc ở ngoài Thông Thiên Quan vì 2 người Lưu Tiêu và Tôn Tử Sở không biết Hạ Đồng là bà chủ của Thông Thiên Quan nên mình vẫn để xưng hô là “tôi”, giờ họ biết rồi thì mình sẽ để lại là “ta” nhé

Hạ Đồng lần lượt kéo một người một ma bằng hai tay, Lưu Tiêu và Tôn Tử Sở đồng thời phát hiện, lực lượng thần bí ngăn cản họ đột nhiên biến mất.

“Anh Tử Sở!”

“Tiêu Tiêu!”

Nguồn: MonkeyD
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »