Cổ Trạch Thông Địa Phủ

Lượt đọc: 652 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 76

❊ ❊ ❊

Còn có Vương Khiết Nghi, cô ấy chắc chắn sẽ đi cùng Lưu Tiêu, cha mẹ Vương Khiết Nghi ước chừng cũng sẽ đến. Cả bốn người Chúc Nguyện nữa. Trời ơi, nhiêu người quá, ước chừng 30 - 40 cân cá cũng không đủ.

Nghĩ đến công đức thu vào mấy ngày nay, Hạ Đồng vui vẻ vuốt Trường Tuế một cái, phát tài rồi phát tài rồi, công đức nhận được qua một mùa Tết Thanh Minh là đủ cho cô sống thọ trăm tuổi rồi.

Hạ Đồng đột nhiên khựng lại, đối với người khác thì khó kiếm công đức nhưng đối với chủ nhân Thông Thiên Quan thì rất dễ, theo thông tin trong sổ tay của các đời chủ nhân Thông Thiên Quan. Tại sao, họ ít khi sống quá một trăm tuổi nhỉ?

“Cha, sáng mai cha mang xe đạp của con qua đây đi, treo hai cái thùng nhựa hai bên yên sau xe đạp, tốt nhất là loại có nắp.”

Vương Đại Vĩ nghe thế, liền biết cô muốn làm gì: “Trong rừng đi xe được không?”

“Được, đường khá bằng phẳng.”

“Con bé ngốc, vậy con dùng xe đạp làm gì, dùng xe điện tiết kiệm sức hơn chứ.”

“Cũng đúng nhỉ.”

Sáng sớm hôm sau, Hạ Đồng cưỡi chiếc xe điện màu hồng do cha cô mang đến, chuẩn bị xuất phát.

“Cha mẹ, trưa hai người đến ăn cơm sớm nha.”

“Ây, biết rồi!”

Dây điện thoại treo trên tay lái phát nhạc: “Cưỡi trên chiếc mô tô yêu quý của ta… hề hề, cô ấy sẽ không bị kẹt xe mãi mãi…”

“À, đến rồi!”

Thành thạo lấy vợt cán dài từ trên xe xuống, khuấy động nước trong hồ, từng con cá trắng lớn béo tốt không biết gì nổi từ trong nước lên. Hạ Đồng mắt nhanh tay lẹ, nhanh chóng vớt đầy hai thùng cá.

Có thể về được rồi!

“Meo meo!”

“Trường Tuế đừng kêu, ta vớt cho mày hai con cá nhỏ, để mày nuốt một ngụm một con.”

Hạ Đồng đang chuẩn bị ra tay, tiếng kêu của Trường Tuế thê lương hơn, Hạ Đồng quay người lại. Trời ơi, không biết từ đâu chạy đến một cây đào, vung cành cây nhấc chân sau của Trường Tuế treo ngược nó lên.

“Ngươi là ai, mau thả Trường Tuế xuống cho ta!”

“Ta tên Vu Mộc, cha ta là kẻ đứng đầu Tứ Đại Yêu Vương, phàm nhân các ngươi còn không mau đến bái kiến!”

Thằng nhóc hống hách, Hạ Đồng chống nạnh: “Nói lại lần nữa, thả Trường Tuế xuống cho ta.”

“Ta không thả!”

Hạ Đồng thò tay vào túi áo, lấy ra bùa chú phòng thân tung ra như thiên nữ tán hoa.

“Ta cho ngươi hống hách, ta cho ngươi không nghe lời, ta đánh chết ngươi!”

Cây đào bị Ngũ Lôi Phù đánh cho chạy loạn khắp nơi, còn đâu dám quản con yêu quái nhỏ kia nữa, khó khăn lắm mới tránh né được, cậu ta trốn sau một cây đại thụ ấm ức chùi nước mắt.

“Ngươi bắt nạt trẻ con!”

Hạ Đồng đắc ý: “Đứa trẻ không nghe lời cần phải ăn đòn!”

Vu Mộc: “…” Hu hu… Phụ vương, con muốn về, nhân gian chẳng tốt chút nào!

Hạ Đồng cũng không ngờ, Đào Yêu này tự xưng là con trai của Tứ Đại Yêu Vương lại vô dụng đến vậy, bị Ngũ Lôi Phù của cô đánh chạy trốn khắp nơi, còn biết khóc lóc.

“Ngươi không phải Đào Yêu sao? Không phải Đào Yêu có thể kháng sấm sét sao.”

“Cái ngươi nói là gỗ bị sét đánh, ta còn nhỏ, ta chưa trải qua thiên kiếp. Đợi sau này ta trải qua thiên kiếp rồi, ta sẽ không sợ bùa chú của ngươi nữa!”

Đào Yêu trốn sau một cây đại thụ hai người ôm không xuể, cậu ta hung dữ như đứa trẻ ngây thơ nhưng nghe cách ăn nói huênh hoang sao lại thấy cậu ta như đang chột dạ thế nhỉ.

“Meo meo!”

Trường Tuế cứ cào vào túi áo Hạ Đồng, ý bảo: đánh cậu ta đánh cậu ta, giúp nó báo thù…

Hạ Đồng dùng một tay khống chế mèo con, nói với Đào Yêu đang làm ra vẻ kia: “Ta không đánh ngươi nữa, ngươi đi đi.”

Vu Mộc lén lút thò một cành đào ra: “Ta không về, ta muốn đến nhà ngươi.”

“Đến nhà ta làm gì?”

“Phụ Vương ta nói, Yêu Giới không có thiên đạo, yêu quái nhỏ muốn độ kiếp thành đại yêu, nhất định phải đến Thông Thiên Quan mới được.”

“Có chuyện này sao?”

Đào Yêu gật đầu mạnh mẽ: “Đúng là như vậy đó. Ngươi đưa ta về nhà ngươi đi, ta cho ngươi ăn đào. Đào của ta kết trái ngon lắm.”

Thế là, hai quả đào nhỏ xanh lè bằng ngón tay cái trên cành cây được đưa đến trước mắt Hạ Đồng, từng chút lớn lên rồi chuyển sang màu đỏ, cho đến khi Đào Yêu hỏi cô: “Ngươi thích ăn đào giòn hay đào mềm đến mức có thể xé vỏ?”

Hạ Đồng nuốt nước bọt: “Ta muốn ăn đào mềm.”

“Được nha.”

Quả đào vừa tạm ngừng lớn lại tiếp tục lớn lên rồi chuyển sang màu đỏ, từ đáy quả đào đến chóp quả đào, lần lượt chuyển màu, lông tơ trên quả đào có thể thấy rõ dưới ánh nắng.

Hạ Đồng đến giờ đã hơn 20 tuổi, chưa từng thấy quả đào nào đẹp như vậy.

Hạ Đồng không khách sáo hái hai quả đào xuống, lột vỏ đào ăn ngấu nghiến hết một quả lớn.

Ôi chao, ăn no bụng rồi.

“Ngươi ăn đào của ta, nhất định phải mời ta đến nhà ngươi làm khách.”

Hạ Đồng thỏa mãn xoa xoa bụng: “Sao ngươi biết nhà ta chính là Thông Thiên Quan? Lỡ ngươi đi nhầm thì sao.”

Đào Yêu lắc cái đầu, lá đào xào xạc: “Phụ Vương ta nói, ngoài bọn yêu tinh thì chỉ có chủ nhân Thông Thiên Quan mới có thể vào Vạn Cổ Lâm.”

Tung hứng huyên thuyên một hồi, Hạ Đồng cũng hiểu ra, Đào Yêu này vẫn là một đứa trẻ, ước chừng tâm tính còn chưa trưởng thành bằng Trường Tuế.

“Ngươi đến nhà ta cũng được, nhưng ngươi không được làm bậy.”

“Ta không làm bậy đâu.”

“Ngươi có tiền trả tiền phòng không?”

“Nhưng, ta không ở trong phòng mà.”

Hạ Đồng lộ ra nụ cười gian xảo của Châu Bá Bì: “Cho dù ngươi không ở trong phòng, ngươi ở trong chậu hoa của Thông Thiên Quan, cũng phải thu phí lưu trú.”

“Ta cho ngươi hai quả đào được không?”

Nguồn: MonkeyD
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »