“Người anh em, cậu học chuyên ngành gì vậy?”
“Chuyên ngành chính là Máy tính, chuyên ngành phụ là Tài chính.”
“Ôi, thất lễ thất lễ.” Lý Hạo Nhiên hét lớn: “Bà chủ, Tôn Tử Sở nói cậu ấy có thể làm ra một Ngân hàng Thiên Địa đó.”
“Cái gì?” Hạ Đồng sáng mắt lên, vội vàng hỏi: “Thật sự làm được sao?”
Tôn Tử Sở thật thà nói: “Tùy thuộc vào quy mô các vị muốn làm lớn đến đâu, nếu chỉ làm một hệ thống gửi rút đổi tiền thì tôi có thể làm được.”
“Tôn Tử Sở, hay là cậu đừng vội đi đầu thai nữa, ở lại làm việc đi!”
Tôn Tử Sở: … Không, kiếp này tôi sống quá mệt mỏi rồi, tôi muốn sớm đầu thai để có cuộc sống tốt đẹp hơn.
Để giảm bớt khối lượng công việc của mình, Lý Hạo Nhiên còn tích cực chiêu mộ nhân tài kỹ thuật Tôn Tử Sở hơn cả Hạ Đồng. Nào là: ở lại đây đi, làm việc ở Thông Thiên Quan vài năm, sau này có thể đầu thai tốt giúp cậu đỡ phải phấn đấu mấy chục năm.
A Phúc biết Tôn Tử Sở có thể làm mạng Internet, sau này không cần xếp hàng ngồi ở ngưỡng cửa dùng ké mạng ngoài để gọi đồ ăn nữa, lập tức thống nhất đứng cùng chiến tuyến với Lý Hạo Nhiên, khuyên Tôn Tử Sở ở lại làm việc. Hai con ma cứ: Ở lại đây đi, Thông Thiên Quan có phúc lợi nhiều, đặc biệt tùy ý ăn chân giò, quan hệ tốt với các quan lại ở Địa Phủ, khi đi đầu thai còn có thể chen ngang nữa đó!
Chúc Nguyện muốn có mạng để chơi game online, không muốn chơi game offline nhỏ nữa, cậu bé cũng đưa ra lợi ích: “Nếu anh tạo ra mạng Internet, ta sẽ tặng anh một lá Phù Bình An. Phù này do chính tay ta vẽ, có giá 10 vạn đồng một lá đó.”
Mạng Internet? Trần Phán Phán và Hướng Dương cực kỳ muốn, có mạng Internet thì công việc văn phòng sẽ dễ dàng hơn nhiều. Họ đã tìm chuyên gia nghĩ cách, tiếc là từ trường của Thông Thiên Quan đặc biệt, căn bản không thể kết nối mạng vào được.
“Tôn Tử Sở phải không, nếu cậu làm ra mạng Internet, chúng tôi sẽ xin lãnh đạo cấp cho cậu một biên chế.”
Tuyệt vời, cậu ấy là một con ma thì cần biên chế làm gì chứ?
Tuy nhiên, thái độ tích cực của những người này cũng khiến Tôn Tử Sở hiểu ra, kỹ năng của mình hiện đang rất cần ở Thông Thiên Quan.
Việc này có thể làm được đó!
Lưu Tiêu đứng ngoài quan sát cười rất vui vẻ, dù sống hay làm ma, anh Tử Sở của cô ấy vẫn ưu tú như vậy. Câu nói trong lòng chưa kịp nói ra thì thôi không nói nữa.
Đừng tự chuốc lấy phiền não, kiếp này của họ chính là anh em ruột thịt cực kỳ thân thiết!
Tôn Tử Sở ngay lập tức tìm thấy giá trị tồn tại của mình, Lưu Tiêu cũng nhanh chóng liên hệ với cha mẹ, ngày mai đưa hết di vật của anh Tử Sở đến đây.
Cha mẹ Lưu không hiểu, di vật đưa đến đạo quán? Ngay cả máy tính của thằng bé Tử Sở cũng phải đưa đến à?
Chỉ nghe nói đốt quần áo của người đã khuất, chứ đâu có thật sự đốt máy tính?
“Nghe Tiêu Tiêu đi, ngày mai đến xem rồi nói, nếu đốt những thứ này, Tiêu Tiêu có thể thực sự buông bỏ thì cũng là một điều tốt.”
Kinh nghiệm tối nay đối với Lưu Tiêu mà nói có thể nói là kỳ lạ phá vỡ tam quan, biết trong Thông Thiên Quan có ma quỷ, cô ấy không dám ngủ một mình, muốn ngủ cùng Hạ Đồng.
“Đừng nghĩ nữa, phòng của ta, cậu không vào được đâu.”
Hạ Đồng bỏ đi, để lại Lưu Tiêu nhút nhát.
Mặt Tôn Tử Sở trắng bệch như ma, cậu ấy dịu dàng cười như thường lệ: “Em cứ yên tâm ngủ đi, anh sẽ canh giữ cho em, sẽ không có con ma nào đến hại em đâu.”
Lưu Tiêu nắm chặt lá bùa mà cậu bé tiểu học vừa giao cho mình để đưa cho cô ấy.
Lúc quay về phòng trên lầu, tay Tôn Tử Sở vô tình chạm vào Lưu Tiêu, cả người và ma như bị điện giật mà buông ra, cả người lẫn ma đều nhìn chằm chằm vào lá Phù Bình An trong tay Lưu Tiêu.
Lưu Tiêu thầm hét lên, mẹ ơi, thế giới này thật sự có ma và còn có cả đại sư nữa!
Lưu Tiêu chính là người ở thành phố Cẩm Giang này. Sáng sớm hôm sau, cha mẹ Lưu đã đến, sau khi được Hạ Đồng dẫn vào cổng lớn, hai người trung niên ngoài bốn mươi tuổi vẫn ở trong trạng thái mơ hồ, cha Lưu còn véo đùi mình mấy lần, rít lên đau thật.
“Cha mẹ, anh Tử Sở tìm được việc làm rồi, còn có thể ở Thông Thiên Quan như người thường, mỗi ngày đều có thể gọi đồ ăn ngoài, tốt quá rồi!”
Thấy mắt con gái sáng rực, cha mẹ Lưu cũng cười, họ chỉ cần con gái vui là được.
Đồ đạc của Tôn Tử Sở đều được mang đến, cha Lưu nói: “Sau khi con mất, cha mẹ ruột của con có đến một lần, họ muốn bán căn nhà cũ của con để chia tiền, cha đã đuổi họ đi rồi. Cha và mẹ vẫn chưa biết xử lý căn nhà của con thế nào, cứ để như bây giờ thì đây cũng là phúc khí của con.”
“Nếu con đồng ý, cha sẽ cho thuê căn nhà của con, tiền thuê sẽ chuyển vào thẻ để con tự tiêu, đến khi con đi rồi thì bán căn nhà đi, tiền đó đều dùng để mua tiền giấy đốt cho con.”
Ông nội của Tôn Tử Sở bị bệnh mà chết, lúc đó vì để chữa bệnh đã phải bán nhà từ sớm. Gia đình họ Lưu thì sống khá giả vì để Tôn Tử Sở có một nơi chốn để nhớ nên họ đã mua lại căn nhà từ tay người khác, Tôn Tử Sở vẫn luôn ở đó.
Sau này Tôn Tử Sở đi làm kiếm được tiền, mới mua lại căn nhà từ tay cha Lưu, nhưng giấy chứng nhận quyền sở hữu vẫn chưa kịp đổi, vẫn là tên của cha Lưu. Nếu không, thì khi cha mẹ ruột của Tôn Tử Sở đến đòi bán nhà của nhà thì gia đình nhà họ Lưu cũng không thể nhúng tay vào.