Cổ Trạch Thông Địa Phủ

Lượt đọc: 686 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 49

❊ ❊ ❊

Trợ lý Tiểu Miêu của Chung Ý là người ở Vân Nam, vùng quê của họ sản xuất nhiều giăm bông, Chung Ý đã nhờ trợ lý mua khá nhiều để tặng cho người thân, bạn bè và đối tác thân thiết. Trong nhà còn lại mấy phần, lần này đến thành phố Cẩm Giang thì mang đến tặng cho Bà chủ Hạ.

“Ta sao dám nhận.”

“Ha ha ha, tôi dùng giăm bông đổi mấy cái chân giò hầm có được không?”

“Đương nhiên là được. Anh đến đúng lúc rồi, sáng nay Đầu bếp Vương làm hai nồi lớn, có thể chia cho anh một ít.”

Chung Ý hiểu ngay, chắc là hôm nay có đám ma phải quay về Địa phủ đây mà, nên Đầu bếp Vương mới chuẩn bị cho họ.

Đầu bếp Vương đặc biệt thích giăm bông Chung Ý tặng, hào phóng cho hắn tận ba cái chân giò hầm, Chung Ý cảm ơn xong liền lái xe đi.

“Khách hàng bây giờ thật tốt, đến một lần còn quay lại tặng quà.”

“Ngài thật sự không hiểu hay giả vờ không hiểu?” Người ta rõ ràng đến là vì Thông Thiên Quan.

Hạ Đồng lười để ý đến A Phúc, hắn nói chuyện chẳng mấy khi dễ nghe.

“Trường Tuế à, chúng ta về phòng vẽ bùa đi.”

“Meo!”

Tiểu Miêu chuyên tâm lái xe nhưng vẫn hít hít mũi: “Anh Chung, anh dùng ba phần giăm bông đổi ba cái chân giò hầm, cái chân giò này quý giá quá đi mất.”

Chung Ý cười nói: “Đừng thấy chân giò nhỏ hơn giăm bông, nói về giá cả, chân giò này có thể đắt hơn giăm bông nhiều, có tiền cũng chẳng mua nổi đâu.”

“Thần kỳ đến vậy sao?”

“Về cô cứ hỏi chị Đình là biết thôi.”

Chị Đình là người quản lý của Chung Ý, ban đầu chính chị Đình đưa hắn đến Thông Thiên Quan.

Đến khu quay phim, chị Đình đang xác nhận lịch trình quay với bên nhãn hàng, thấy Chung Ý về chị nhanh nhẹn chốt xong quy trình làm việc, cúp điện thoại.

“Mấy cái đấy?” Chị Đình mong đợi nhìn chiếc túi ni lông trong tay Chung Ý.

“Ba cái, em một cái, chị với Tiểu Miêu một cái, cái còn lại gửi chuyển phát nhanh về cho cha mẹ em.”

“Đưa chân giò cho chị, chị đi gửi ngay đây.”

Chị Đình làm việc rất quyết đoán, đau lòng cất giăm bông của mình vội vàng gọi điện thoại báo nhân viên giao hàng đến lấy, còn đặc biệt dặn đặt hai túi đá vào.

Tiểu Miêu không hiểu, không phải chỉ là chân giò thôi sao, cần thận trọng đến thế à?

“Tiểu Miêu không thích chân giò à? Nếu em không thích thì chị gọi đồ ăn ngoài cho em, gà rán, món Nhật, tùy em chọn.”

“Em rất thích, chị Đình, chúng ta chia chân giò đi.” Tiểu Miêu không biết gì khác nhưng cách sống của chị Đình cô ấy vẫn hiểu, đồ mà chị Đình còn thèm thì chắc chắn không tồi.

Chị Đình có chút tiếc nuối vì chỉ có thể ăn nửa cái thôi.

Cảnh quay đêm chuẩn bị bắt đầu lúc bảy giờ. Nhưng khoảng năm giờ, các diễn viên, chuyên viên trang điểm… đều đã đến.

Chung Ý là nam chính, với đẳng cấp của hắn, không ai có ý kiến gì nếu hắn dùng một phòng trang để điểm riêng, ngoại trừ nam phụ Vương Hâm.

Chung Ý vừa là ca sĩ vừa là diễn viên, lại là ngôi sao hàng đầu được thị trường công nhận, bản thân hắn và đội ngũ đều có tiếng tăm tốt trong ngành, đặc biệt lại khéo léo đối nhân xử thế. Năm giờ rưỡi, Tiểu Miêu đặt trà sữa gửi đến đoàn phim cho mỗi người một phần, mọi người vui vẻ đến cảm ơn, Vương Hâm thì không đi.

“Bên cạnh đang ầm ĩ gì vậy?” Vương Hâm nhíu mày.

“Anh Vương, trợ lý của Ảnh đế Chung mua trà sữa cho mọi người, mấy nữ diễn viên đang trò chuyện trong phòng anh ấy.”

Thấy tâm trạng Vương Hâm không tốt, trợ lý Tiểu Văn đóng cửa lại nói nhỏ: “Em thấy Ảnh đế Chung đang ăn chân giò hầm, ngôi sao lớn cỡ đó rồi mà vẫn kém sang như vậy.”

Vương Hâm cười: “Tên đó từ tầng lớp thấp đi lên, mặc long bào cũng không giống thái tử. Chỉ là đóng một bộ phim dân quốc, đám người hâm mộ kia lại tâng bốc thành công tử nhà giàu hay thiếu soái gì đó, thật sự buồn cười chết mất.”

“Đúng vậy, anh vừa ra mắt đã đóng vai hoàng đế, điểm khởi đầu này không mấy ai sánh bằng. Mấy năm nay có không ít tác phẩm của anh vừa được khen và đắt khách, thêm một bộ phim hay nữa sẽ tiến thêm một bước thành siêu sao hạng A rồi.”

Lời này đánh đúng tâm lý của Vương Hâm, gã đã đóng vai nam chính không ít, lần này hạ mình đóng vai nam phụ, chính là để làm quen với Đạo diễn Uông.

Nghe nói nửa cuối năm nay Đạo diễn Uông sẽ có một bộ phim lớn tranh giải, người quản lý và công ty của gã đang cố gắng giành vai nam chính cho gã. Đẳng cấp như gã mà đến đây đóng vai nam phụ trong phim tiên hiệp, cũng là để Đạo diễn Uông thấy được thành ý và bản lĩnh của gã.

Vương Hâm cố nén một hơi muốn thể hiện tốt, buổi tối khi bắt đầu quay, gã bung hết sức lực. Quay được hai lần, Đạo diễn Uông đã nhíu mày gọi Chung Ý và Vương Hâm qua xem màn hình giám sát.

“Cảnh này, chủ yếu thể hiện lòng ngưỡng mộ của nam phụ đối với sư huynh là nam chính, hai cậu xem thể hiện đã đạt chưa?”

Vương Hâm vội vàng nhận lỗi và cười nói: “Là vấn đề của tôi, khí thế tôi thả quá mạnh, không giống tiểu sư đệ vừa nhập môn, mà lại giống đại sư huynh.”

Đạo diễn Uông vỗ vai Vương Hâm: “Không sao, mới bắt đầu chưa nhập vai, cậu cần tìm cảm giác trước đã.”

“Vâng, cảm ơn Đạo diễn Uông đã chỉ dẫn.”

“Ừm, đi đi.”

Sau khi Vương Hâm rời đi, Đạo diễn Uông quay sang nói với Chung Ý: “Vương Hâm chỉ là hơi cầu thắng, năng lực chuyên môn thì không cần bàn cãi. Cậu cứ diễn như bình thường, đợi cậu ấy chuẩn bị xong chúng ta bắt đầu lại, hoàn thành sớm tan làm sớm, còn có thể về ngủ một giấc.”

“Được ạ.”

Nguồn: MonkeyD
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »