Ông Trịnh chỉ tay về phía cửa, thở dài liên tục, sau đó xoay người mời hai người ngồi xuống.
Tố Tân vô thức quan sát bố cục và khí tức trong phòng... rất bình thường, thậm chí không hề có chút sát khí nào như cô từng cảm nhận được ở những ngôi nhà khác, điều đó chứng tỏ đây chỉ là một gia đình rất đỗi bình thường.
Hoàn toàn không tìm ra vấn đề nằm ở đâu tại ngôi nhà tứ hợp viện kia, Tố Tân tỏ vẻ rất bất lực, xem ra vụ làm ăn này sắp đổ bể rồi.
Ông Trịnh vừa rót nước cho hai người vừa nói: "Haizz, không ngờ đến lúc già rồi mà vẫn chưa được nhàn hạ."
Tố Tân thấy trong nhà có đồ dùng của phụ nữ nhưng không hề thấy ông Trịnh nhắc đến vợ mình, bèn thuận miệng hỏi: "Việc của Trịnh Hưng, mẹ cậu ấy có biết không?"
Thực ra cô chỉ muốn hỏi đây có phải là gia đình đơn thân không? Trịnh Hưng đã kết hôn chưa?
Ông Trịnh vừa nghe vậy lại thở dài một tiếng: "Haizz, nói ra để hai vị chê cười rồi."
Tố Tân vội nói: "Xin lỗi, là tôi đường đột quá..."
Ông Trịnh xua tay: "Tôi nghĩ có lẽ nó vẫn còn ghi hận chuyện năm đó, haizz, đã qua bao nhiêu năm rồi..."
"Tiểu Hưng rất thân với ông nội nó. Mười lăm năm trước, gia đình chúng tôi vừa tổ chức tang lễ cho ông nội nó xong, trên đường lái xe về nhà, Tiểu Hưng cứ khóc mãi, nó đòi xuống xe để tìm ông. Mẹ nó ôm không giữ được, tôi mới quát nó hai tiếng, thế là nó đột ngột lao tới mở cửa xe. Ngày đó cũng chẳng hiểu sao, trước nay tôi luôn khóa cửa cẩn thận, vậy mà hôm đó lại quên mất."
"Tôi thấy cửa xe sắp mở ra, trong lòng hoảng hốt, đang định tấp vào lề thì một chiếc xe tải lớn từ phía sau bên phải lao tới với tốc độ không giảm, tông thẳng vào xe tôi, đâm trực diện vào chiếc xe ngược chiều phía trước, xe lúc đó bị ép biến dạng hoàn toàn. Tôi bò ra từ cửa sổ, vợ tôi đẩy Tiểu Hưng ra ngoài, khi định quay lại cứu mẹ nó thì xe bốc cháy, chúng tôi được những người tốt bụng xung quanh kéo ra ngoài."
"Từ đó về sau nó dần xa lánh tôi, oán trách tôi hại chết mẹ nó. Các cô biết đấy, một gia đình mà không có phụ nữ thì thực sự không ổn. Sau này tôi tái hôn, Huệ Ân đi theo tôi, vì để ý đến cảm nhận của nó nên hai chúng tôi không sinh thêm con, hơn nữa còn chăm sóc nó rất chu đáo. Thế mà nó, nó... lần này nó ở bên ngoài vay nặng lãi, toàn bộ tiền tiết kiệm của chúng tôi đều đổ vào đó, thực sự không còn cách nào khác, Huệ Ân đành lấy cả tiền dưỡng già của mình ra. Vậy mà đứa nghịch tử đó lại đuổi người ta đi..."
Người ta thường nói, có dì ghẻ thì có cha ghẻ, nhưng nhìn thái độ của Trịnh Hưng thì không giống như bị ngược đãi chút nào.
Dù sao rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, hai người quyết định "vùng vẫy" lần cuối, dự định đi gặp người vợ kế của ông Trịnh là bà Huệ Ân.
Ngay tại một khu chung cư khác, khi Tố Tân và cộng sự tìm thấy bà, bà đang bày sạp bán rau.
Bà khoảng hơn bốn mươi tuổi, là một người phụ nữ mang lại cảm giác rất tinh tế.
Tố Tân nói rõ mục đích đến, bà nhờ người bên cạnh trông sạp giúp, rồi dẫn hai người đến một quán đồ nướng không xa để ngồi.
Tố Tân gọi vài ly nước giải khát.
"Ông Trịnh thực sự là người tốt, về phần Tiểu Hưng, tôi không có bất kỳ oán trách nào, chỉ cảm thấy bộ dạng hiện tại của nó có lẽ không phải do khúc mắc với tôi, mà là do bản thân nó tự buông thả mà ra. Hôm đó chúng tôi ngồi lại nói chuyện thẳng thắn với nhau một lần, nó liền bảo tôi cút khỏi nhà nó. Thực ra tôi có rất nhiều điều để phản bác, nhưng tôi nghĩ nó lớn thế rồi, những đạo lý đó sao nó lại không hiểu? Chỉ là nó không muốn đối mặt, hoặc không có dũng khí để đối mặt và gánh vác trách nhiệm. Ông Trịnh chỉ có một đứa con trai là Tiểu Hưng, trước kia vì mẹ nó qua đời mà ông ấy thấy áy náy với nó, sau này lại vì bận rộn công việc nên càng cảm thấy nợ con trai, vì vậy mới rất khoan dung. Tôi không muốn ông ấy phải khó xử giữa hai chúng tôi nên tôi chọn cách dọn ra ngoài ở."
Giọng Huệ Ân nhẹ nhàng, mạch lạc, không né tránh bất kỳ câu hỏi nào, rất thẳng thắn.
"Tiểu Hưng nói tôi chỉ nhắm vào tiền của cha nó, thực tế mười mấy năm kết hôn với ông Trịnh, tài sản của chúng tôi luôn tách biệt. Trước kia tôi có kinh doanh một quán bar nước giải khát, nửa năm trước ông Trịnh nói tiền tiết kiệm đã trả nợ thay cho con trai hết sạch, chủ nợ lại đến tận cửa thúc ép, lãi mẹ đẻ lãi con, cứ cách một ngày lại tăng thêm mấy ngàn, nếu không trả nữa thì sẽ rất thảm. Đúng lúc đó có người đến hỏi mua lại quán của tôi, thế là tôi sang nhượng đi, làm mười mấy năm cũng muốn thay đổi lối sống, dù sao tôi cũng có lương hưu. Lúc đó trả được mấy trăm ngàn, tôi khuyên Tiểu Hưng hãy tìm một công việc, an phận làm ăn, đừng đi đánh bạc, cũng đừng vay nặng lãi nữa. Tôi nhờ bạn tìm cho nó một công việc văn phòng, tôi và ông Trịnh đích thân đưa nó đến công ty, nhìn nó đi vào trong mới quay về. Nhưng ba ngày sau tôi nhận được điện thoại của bạn tôi, nói rằng nó chỉ làm ở đó nửa ngày, gần mười giờ mới đến công ty, bị bộ phận nhân sự hỏi một câu, ngày hôm sau nó đã không đến nữa."
"Sau đó chúng tôi gọi điện cho nó, điện thoại không liên lạc được, hỏi tất cả mọi người cũng không ai có tin tức gì của nó. Ba tháng sau, nó đột nhiên quay về, nói rằng bị người ta đòi nợ, nếu không đưa tiền thì người ta sẽ phế tay chân của nó. Thế là ông Trịnh đi vay hơn trăm ngàn để trả. Vậy mà nó cũng chỉ yên ổn được vài ngày, chúng tôi đều tưởng lần này nó bị đòi nợ nên đã sợ rồi. Nào ngờ nó lại mang một thân nợ nần quay về... Chúng tôi xảy ra tranh cãi kịch liệt, nó nói chính tôi đã làm hỏng phong thủy nhà họ Trịnh của nó..."
Huệ Ân uống một ngụm nước, thản nhiên nói: "Hiện tại tôi sống thế này rất tốt, cuộc đời này tôi đã từng theo đuổi và tận hưởng những gì mình yêu, dù thế nào đi nữa, hiện tại tôi vẫn có thể sống cuộc sống mà mình mong muốn."
Tố Tân ừ một tiếng, trong lòng rất đồng tình với quan điểm của đối phương. Đời người vào độ tuổi đẹp nhất dám theo đuổi vì tình yêu, dám hy sinh, đồng thời cũng không vì sự hy sinh mà được mất thất thường, bởi vì bà ấy tự cường, bất cứ lúc nào cũng có thể sống một cách rực rỡ.
"Đúng rồi, bà có biết chuyện họ có một ngôi nhà cổ không?"
Huệ Ân nói: "Ồ, cô nói cái tứ hợp viện đó hả. Cũng là thời gian trước, ông Trịnh bị dồn vào đường cùng mới lôi ra. Ban đầu định tự mình dọn qua đó ở, bán căn nhà hiện tại đi để gom tiền. Nhưng trong lúc tìm người sửa sang lại thì hình như xảy ra chuyện gì đó, thế là quyết định bán đi. Có tìm người đến xem nhà nhưng cuối cùng cũng không bán được. Nghe giọng ông ấy thì hình như bên trong có chút quái dị. Tôi đoán hai người chính là người được ông ấy thuê đến để điều tra phải không?"
Tố Tân gật đầu: "Đúng vậy, chúng tôi cũng từng đến xem vài lần, nhưng đến giờ vẫn chưa có manh mối gì, cũng không phát hiện ra những tình huống mà ông ấy kể. Đúng rồi, bà đã từng đến ngôi nhà cổ đó chưa?"
Huệ Ân lắc đầu: "Tiểu Hưng bây giờ ngày càng bài xích việc tôi ở cùng cha nó, ông Trịnh trong lòng lại có một khúc mắc chưa gỡ bỏ được. Người ta vẫn nói ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên, nên tôi vẫn chọn sống một mình, như vậy cũng tốt."
Tố Tân đột nhiên nghĩ ra điều gì đó: "Ồ, đúng rồi, Trịnh Hưng đã từng đến ngôi nhà cổ đó chưa?"
Huệ Ân lập tức cao giọng đáp: "Cả ngày còn không thấy bóng dáng nó đâu, sao nó có thể đến đó được."
Ngừng một chút, bà nói thêm một câu: "Nhưng bây giờ e rằng dù Tiểu Hưng có muốn đến nhà cổ, ông Trịnh cũng sẽ không cho nó đến nữa."
Tố Tân ừ một tiếng, nghĩ cũng phải.
Chẳng thu được manh mối nào có giá trị.