Hai tên lưu manh nhìn nhau một cái, sau đó nhanh nhảu nói: "Không cần, không cần, vị đại ca này, không cần làm phiền đến lão đại Tống đâu, đều là hiểu lầm, hiểu lầm cả, chúng tôi đi trước đây." Nói xong, không đợi Trương Dương lên tiếng, chúng liền thu dao, chen qua đám đông rồi chạy biến về phía xa.
Nhìn hai kẻ kia bỏ chạy, Phương Thiếu Vân đi phía sau Trương Dương mới kéo kéo tay áo cậu, hạ giọng hỏi: "Này, Tống Triệu Quân là ai thế? Nổi tiếng vậy sao?"
"Hì hì, tôi cũng nghe người ta nói thôi, nghe bảo là đại ca khu này đấy. Vừa rồi tôi chỉ dọa hai thằng nhóc đó thôi, chứ làm sao tôi quen biết hạng người này được." Trương Dương thì thầm với Phương Thiếu Vân.
"Cảm ơn, cảm ơn." Lúc này, ông lão người nước ngoài tiến lại gần, nhanh chóng nói bằng tiếng Hán. Hai chữ "cảm ơn" kia nghe khá chuẩn.
"Không có gì, đây là việc chúng tôi nên làm. Hy vọng ông không bị hai tên lưu manh đó dọa sợ mà sau này không dám đến Trung Quốc nữa." Trương Dương mỉm cười, dùng tiếng Anh đáp lại. Dù ông lão này nãy giờ toàn nói tiếng Pháp, nhưng Trương Dương tin chắc ông ta hiểu tiếng Anh.
Quả nhiên, khi Trương Dương vừa dứt lời, ông lão liền đáp lại bằng tiếng Anh: "Ha ha, tôi tin vào tình hữu nghị giữa hai nước. Hơn nữa, chuyện như thế này ở quốc gia nào cũng có thể xảy ra, cậu không cần phải cảm thấy ngại ngùng. Chuyện hôm nay, cảm ơn cậu nhiều." Lời của ông lão khiến Trương Dương có chút bất ngờ.
Cậu cẩn thận đánh giá lại ông lão người Pháp này. Ông ta cao khoảng 1m9, hơn Trương Dương nửa cái đầu. Mái tóc tuy hơi rối nhưng có thể thấy trước đó đã được chải chuốt rất kỹ lưỡng. Bộ âu phục ông mặc rất tinh tế, dù Trương Dương không nhận ra nhãn hiệu, nhưng chắc chắn là hàng đắt tiền. Ông lão này tuyệt đối không phải người thường.
Đặc biệt là câu nói vừa rồi, nếu là người nước ngoài khác, e rằng đã nhân cơ hội chê bai an ninh Trung Quốc tệ hại này nọ. Thế nhưng ông lão này lại nói ra những lời khiến bất cứ ai hiểu tiếng Anh cũng phải kinh ngạc. Chỉ qua vài câu nói đó cũng đủ thấy ông lão này là người từng trải, hơn nữa trong cách đối nhân xử thế lại thuộc kiểu "cáo già" lọc lõi.
"Vì ông đã nói vậy thì tôi cũng không khách sáo nữa, vì đây là việc tôi nên làm." Trương Dương gật đầu nói. Những người xung quanh thấy không còn trò vui để xem, ngoại trừ vài người hiếu kỳ, những người còn lại đều tản đi hết.
Trương Dương nhìn quanh, hai người "Phong Diệp Hồng Liễu" đã không thấy đâu nữa, cơm nước cũng chưa xong, Trương Dương cảm thấy hơi bực bội. Đúng là phiền phức, cậu còn đang muốn nghe xem họ phát hiện ra thứ gì cơ mà.
"Ông chủ, bao nhiêu tiền ạ?" Cơm nước cũng chẳng còn tâm trạng mà ăn nữa, may là hai người cũng đã no rồi, Trương Dương hỏi ông chủ quán đang đứng quan sát gần đó.
Ông chủ khoảng bốn mươi tuổi mỉm cười, nhanh nhảu nói: "Tiểu huynh đệ, chuyện vừa rồi tôi đều thấy cả. Bữa này coi như tôi mời, đừng khách sáo. Đất nước chúng ta đang thiếu những người như cậu, cứ làm tốt lắm, không thể để bọn ngoại quốc coi thường được."
Trương Dương nghe vậy liền thấy vui vẻ. Ông chủ này cũng khá thú vị, cậu cười đáp: "Đã vậy thì tôi không khách sáo nữa, cảm ơn ông chủ nhé."
"Ha ha, khách sáo gì, sau này cứ ghé ủng hộ là được rồi." Ông chủ cười xua tay.
Chào hỏi xong, Trương Dương mới phát hiện ông lão ngoại quốc kia vẫn đứng đó chưa đi. Cậu hơi ngạc nhiên hỏi: "Vị tiên sinh này, có chuyện gì sao?"
Ông lão cười gượng, sau đó nhanh chóng chìa tay ra: "Chào cậu, làm quen chút nhé, tôi tên là Fortune." Trương Dương hơi lạ lẫm đưa tay ra bắt: "Trương Dương, đây là bạn học của tôi, Phương Thiếu Vân."
"Chào cậu Trương, cậu Phương." Fortune lập tức chào hỏi. Trương Dương càng ngạc nhiên hơn, ông lão này hiểu biết về Trung Quốc không ít, biết họ đứng trước tên. Nhiều người nước ngoài thường gọi cậu là "ông Dương" thay vì "ông Trương".
"Chào ông." Trương Dương vẫn chưa hiểu ý ông ta.
"Là thế này, tuy tôi rất hiểu về Trung Quốc nhưng đây là lần đầu tôi đến đây. Sáng nay ra ngoài muốn tự mình dạo phố, nhưng vội quá nên quên mang điện thoại, ví tiền cũng không biết mất từ lúc nào, lại còn gặp phải chuyện vừa rồi." Ông lão lúng túng giang hai tay ra nói.
"Ừm..." Trương Dương lúc này mới hiểu tại sao lúc nãy bị hai tên lưu manh đòi tiền, ông ta lại không đưa. Nhưng mất ví và điện thoại thì cũng đâu có sao? Còn có cảnh sát mà. Nhìn ông lão này không giống thiếu tiền, chỉ cần tìm cảnh sát đưa về khách sạn là xong. Dù hơi khó hiểu nhưng Trương Dương cũng không nghĩ nhiều.
"Không biết cậu Trương có thể cho tôi mượn điện thoại một chút không?" Ông lão vội vã hỏi.
"Tất nhiên là được." Trương Dương lấy điện thoại đưa cho ông ta.
Ông lão nhận lấy không hề khách khí, trực tiếp gọi một cuộc điện thoại, sau đó hỏi Trương Dương địa chỉ ở đây rồi báo cho đầu dây bên kia, xong xuôi mới trả điện thoại lại cho cậu.
"Cậu Trương, vô cùng cảm ơn cậu. Đây là danh thiếp của tôi, sau này nếu có việc gì cần, cứ gọi điện cho tôi." Ông lão nhanh chóng lấy từ trong túi ra một tấm danh thiếp đưa tới. Trương Dương cạn lời, ví tiền điện thoại thì không mang, mà danh thiếp lại mang theo người.
Cậu cầm lên xem, danh thiếp rất sạch sẽ, trên đó không ghi chức vụ gì cả, chỉ có một cái tên và hai số điện thoại, một di động, một cố định, nhìn có vẻ là số ở nước ngoài. Bản thân cậu còn chưa tốt nghiệp đại học S, nói gì đến chuyện ra nước ngoài, tấm danh thiếp này chắc cũng chẳng dùng được việc gì. Nhưng dù sao người ta cũng có lòng, Trương Dương thuận tay nhét vào túi.
"Vậy chúng tôi đi trước đây, ông Fortune cứ đợi ở đây là được, nếu bọn chúng không quay lại, ông có thể đi ra phía đầu đường, ở đó có cảnh sát, họ sẽ đưa ông về khách sạn." Trương Dương nghĩ ngợi rồi lên tiếng, cậu muốn nhanh chóng về xem cái loại virus máy tính mà "Phong Diệp Hồng Liễu" đã nhắc tới là gì.
"Vâng, được rồi, làm phiền hai cậu quá." Lần này Fortune không nói thêm gì nữa, chỉ sảng khoái gật đầu. Trương Dương lúc này mới kéo Phương Thiếu Vân quay lại trường đại học S.
"Trương Dương, tiếng Anh của cậu khá đấy chứ, học từ bao giờ vậy?" Vừa vào trường, Phương Thiếu Vân mới tò mò hỏi, tiếng Anh của Trương Dương vừa rồi rất lưu loát.
Trương Dương cười cười. Tuy tiếng Anh của cậu không xuất sắc, nhưng giao tiếp với người nước ngoài thì không thành vấn đề. Dù sao kiếp trước cậu cũng có một sư phụ người nước ngoài, Thanatos toàn nói tiếng Anh, Trương Dương cũng từng trò chuyện với ông ta. Tuy không dám chắc đó có phải giọng thật của Thanatos không, nhưng dùng tiếng Anh thì chắc chắn là đúng rồi.
"Học hồi cấp ba thôi, mau về đi, tôi buồn ngủ quá rồi, về ngủ đây." Trương Dương giải thích rồi rảo bước về phía ký túc xá.
"Mẹ kiếp, đi chậm thôi, vội cái gì? Buồn ngủ thế cơ à? Ký túc xá lại chẳng có mỹ nữ nào đâu." Phương Thiếu Vân kêu lên rồi vội vàng đuổi theo.