Công việc trong ngày kết thúc rất nhanh, ở đây tan làm khá sớm, tầm khoảng hơn sáu giờ chiều là xong. Sau khi tan sở, Trương Dương nhìn năm trăm tệ tiền lương trong tay, trong lòng vẫn có chút cảm khái. Thời đại này, kỹ thuật chính là tiền bạc, kiếm tiền kiểu này quả thực quá dễ dàng.
Lấy điện thoại ra, Trương Dương nhanh chóng gọi cho Lý Khả Tình. Điện thoại nhanh chóng được kết nối, giọng nói của Lý Khả Tình vang lên: "Alo? Là Trương Dương à?"
"Ừ, là anh. Khả Tình, em tan làm chưa? Anh qua đón em." Trương Dương cười nói, dù cậu biết chín mươi phần trăm khả năng là Lý Khả Tình đang ở cùng Lý Vũ Huyên.
"À, chuyện là... Trương Dương, có một việc em chưa nói với anh. Em không làm ở chỗ đó nữa, Lý Vũ Huyên giúp em tìm một công việc mới, là nhân viên bán máy tính trong một trung tâm thương mại điện tử." Lý Khả Tình nói nhỏ.
"Trung tâm máy tính? Hai người đang ở đâu?" Trương Dương hơi sững người. Nếu là do Lý Vũ Huyên tìm, chắc hẳn khoảng cách không xa Đại học S là bao. Nếu gần trường như vậy, thì chỉ có thể là con phố điện tử đường Trung Sơn.
"Ở đường Trung Sơn, chính là cái gần trường chúng ta ấy." Quả nhiên, Lý Khả Tình nhanh chóng báo địa chỉ cho Trương Dương.
"Ừ, anh đang ở đường Trung Sơn đây." Trương Dương đáp nhanh.
"Á, thật sao? Em đang ở cửa hàng số 22, tầng 3 của Quảng trường Kỹ thuật số Thành Tín. Lý Vũ Huyên cũng ở đây, anh qua tìm bọn em đi, cậu ấy bảo tối nay mời chúng ta đi ăn." Giọng nói vui vẻ của Lý Khả Tình truyền tới.
Trương Dương cảm thấy hơi đắc ý. Xem ra mối quan hệ giữa cậu và Lý Khả Tình ngày càng tốt lên rồi, hắc hắc, ngày tiến thêm một bước chắc cũng không còn xa. Nhắc mới nhớ, mối quan hệ giữa hai người thật sự rất kỳ lạ. Có những chuyện xảy ra giữa Trương Dương và Lý Khả Tình còn thân mật hơn cả người yêu, nhưng họ lại chưa phải là người yêu.
Kỹ thuật số Thành Tín cách vị trí của Trương Dương không xa, đứng từ đây đã có thể nhìn thấy tòa nhà, đi bộ chỉ mất năm sáu phút. Cúp máy, Trương Dương rảo bước về phía đó. Đi được vài mét, điện thoại cậu lại vang lên. Lấy máy ra xem, là một số lạ, Trương Dương nhanh chóng bắt máy: "Alo, xin chào."
"Chào cậu, là... Trương Dương phải không?" Một giọng nam quen thuộc mà xa lạ vang lên. Trương Dương khựng lại, lập tức nhận ra đây là giọng của Ngô Ba. Nếu không phải sáng nay vừa nói chuyện, có lẽ cậu đã không thể nhớ ra giọng anh ta.
"À, là tôi đây. Anh là?" Dù đã nhận ra, nhưng Trương Dương không thể nói thẳng. Chuyện sáng nay đã đủ huyền huyễn rồi, hơn nữa cô giáo kia cũng chẳng hề nhắc đến chuyện này với anh ta. Trương Dương là tự mình chủ động giữ Ngô Ba lại, sau đó Ngô Ba chạy đi xác nhận, chắc chắn cô giáo kia sẽ nói là chưa từng gặp cậu.
"Người anh em, là tôi đây, chính là người ở trước tòa nhà hành chính sáng nay ấy." Trong giọng nói của Ngô Ba vẫn còn chút phấn khích. Rõ ràng hiện tại hai người bọn họ không có vấn đề gì nữa. Dù cô giáo kia có thể tạm thời chưa thể làm bạn gái anh ta, nhưng cũng chỉ là vấn đề thời gian một năm thôi. Ngay cả khi sau này cô giáo đó đổi ý hay có biến cố gì, Ngô Ba chắc cũng đã đủ bản lĩnh để đối mặt, sẽ không xảy ra chuyện dại dột nữa.
Rất nhiều người tự sát không phải thực sự muốn chết, mà chỉ là bốc đồng nhất thời. "À, là anh à, tôi biết rồi. Anh hiện tại không sao chứ?" Trương Dương lập tức giả vờ như chợt nhớ ra.
"Không sao rồi, cảm ơn cậu nhé. Tôi không biết sao cậu lại biết chuyện giữa chúng tôi, nhưng chuyện hôm nay thật sự cảm ơn cậu rất nhiều. Nếu không có cậu, tôi cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa." Ngô Ba kích động nói.
"Không có gì, chuyện nhỏ thôi. Tôi cũng nghe một người bạn kể lại, hôm nay nhìn tâm trạng và hướng đi của anh, tôi đoán chắc hai người gặp rắc rối, sợ anh xảy ra chuyện nên mới thuận miệng nói một câu thôi." Trương Dương cười nói. Dù lời giải thích này có chút gượng ép, nhưng vì đối phương cũng không truy cứu sâu nên tạm thời coi như đã xong chuyện.
"Ha ha, dù sao vẫn cảm ơn cậu. Tối nay cậu có rảnh không? Tôi mời cậu đi ăn." Ngô Ba nhanh nhảu đề nghị.
"À, tối nay tôi có hẹn rồi, để ngày mai đi, ngày mai tôi rảnh." Trương Dương đáp nhanh. Kiếp trước, Ngô Ba là một trong số ít những người bạn tốt của Trương Dương, chỉ là anh ta ra đi quá sớm. Bây giờ lịch sử đã bị Trương Dương thay đổi, không biết sẽ dẫn đến những biến chuyển gì đây.
"Được, vậy chốt thế nhé, ngày mai tôi gọi cho cậu." Ngô Ba cười nói.
Cúp máy của Ngô Ba, Trương Dương cũng đã tới Kỹ thuật số Thành Tín. Lên tầng ba, nơi đây toàn là các cửa hàng máy tính lớn nhỏ. Hỏi thăm một chủ tiệm, Trương Dương dễ dàng tìm ra cửa hàng số 22. Đây là một cửa hàng khá lớn trong tầng, diện tích khoảng sáu bảy mươi mét vuông, là đại lý chuyên doanh của Lenovo. Từ xa, Trương Dương đã thấy Lý Khả Tình đang bị vài nam sinh vây quanh, cô đang nói gì đó với họ, chắc là khách hàng.
Trương Dương bất lực lắc đầu. Tình huống này ở đâu cũng không tránh khỏi, nhưng nhìn vẻ nghiêm túc của Lý Khả Tình, cậu cũng thấy an tâm. Ít nhất cô bây giờ đã có thể thoải mái nói chuyện với người lạ, không giống như trước kia, chỉ cần bắt chuyện với người lạ thôi là đã đỏ mặt rồi.
Lý Vũ Huyên đang ngồi ở khu vực nghỉ ngơi bên cạnh, không biết đang nói chuyện gì với một phụ nữ khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi. Dừng lại một chút, Trương Dương đẩy cửa bước vào. Cậu vừa vào, Lý Khả Tình đã nhìn thấy, trong mắt thoáng qua tia vui mừng rồi cô đưa cho cậu một ánh nhìn đầy áy náy.
Trương Dương mỉm cười lắc đầu, sau đó chỉ tay về phía Lý Vũ Huyên rồi đi tới chỗ họ. Lý Khả Tình lập tức mỉm cười tiếp tục giới thiệu máy tính cho mấy nam sinh kia.
"Chào anh, xin hỏi anh muốn mua máy tính ạ?" Thấy Trương Dương đi về phía bà chủ của mình, một cô gái bên cạnh mắt sáng lên, nhanh chóng tiến lại gần. Cuối cùng cũng gặp được một người không bị vẻ đẹp của mỹ nữ thu hút. Trương Dương liếc nhìn cửa hàng, cậu hơi cạn lời, cửa hàng này tính cả Lý Khả Tình là có bốn nhân viên hướng dẫn, ba nữ một nam. Hiện tại Lý Khả Tình đang bị bảy tám khách hàng vây quanh nghe tư vấn, những người khác đều đang đứng rảnh rỗi bên cạnh.
"À, xin lỗi, tôi tìm họ." Trương Dương hơi nghẹn lời, rồi chỉ tay về phía Lý Vũ Huyên. Nghe thấy giọng Trương Dương, Lý Vũ Huyên đang nói chuyện với người phụ nữ kia quay đầu lại: "Cậu tới rồi à, qua đây ngồi đi." Lý Vũ Huyên cười nói.
"Tiểu Huyên, hai người quen nhau à?" Người phụ nữ kia trông cũng khá xinh đẹp, tất nhiên nếu so với Lý Khả Tình và Lý Vũ Huyên thì chỉ có nét quyến rũ và mặn mà là chiếm ưu thế hơn. Thấy Lý Vũ Huyên chào hỏi Trương Dương, người phụ nữ cười hỏi.
"Bạn học thôi ạ, đấy, mục tiêu của cậu ấy ở đằng kia kìa." Lý Vũ Huyên cười, bĩu môi về phía Lý Khả Tình.