Theo tiếng nói của Trương Dương vừa dứt, trên mặt Hạ Nhất Nguyệt thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, rồi ngay lập tức đỏ bừng, chẳng mấy chốc mà lan cả đến tận mang tai. Hạ Nhất Nguyệt đỏ mặt, vội vàng đứng dậy nói: "Đi thôi, tôi dẫn cậu đi làm thủ tục nhập học."
Nói đoạn, cô rảo bước đi nhanh về phía sau. Trương Dương lập tức lon ton chạy theo. Đi được hai bước, Trương Dương mặc kệ đám người xung quanh, quay sang vẫy tay với Phương Thiếu Vân: "Này, Phương Thiếu Vân, mau tới đây, đi báo danh thôi, có sư tỷ dẫn đi thì mấy phút là xong việc ấy mà."
Việc đón tân sinh viên ở đây nói trắng ra là chỉ đường cho người mới, chứ thủ tục báo danh không thực hiện tại đây. Phương Thiếu Vân mang vẻ mặt kỳ quặc "Ồ" một tiếng, rồi mới nhanh chóng đuổi theo.
"Mẹ kiếp, cậu biết xem tướng thật à?" Phương Thiếu Vân đuổi kịp Trương Dương, khoác vai cậu ta rồi thì thầm hỏi.
"Hì hì." Trương Dương cười cười không đáp, chỉ bĩu môi về phía trước rồi rảo bước theo: "Sư tỷ, em tên Trương Dương, đây là bạn cùng phòng của em, tên Phương Thiếu Vân."
Lúc này, Hạ Nhất Nguyệt vẫn luôn suy nghĩ vẩn vơ. Tuy cảm thấy có chỗ nào đó không ổn, nhưng vết bớt ở chỗ đó của cô ngay cả bạn cùng phòng cũng không biết, sao một tân sinh viên này lại có thể biết được? Không nghĩ ra được lý do, Hạ Nhất Nguyệt đành gạt bỏ những nghi hoặc đó sang một bên.
"Bạn cùng phòng của cậu? Hai cậu học chung trường cấp ba à?" Nghe Trương Dương giới thiệu, Hạ Nhất Nguyệt quay đầu nhìn Phương Thiếu Vân một cái rồi tò mò hỏi.
"Không phải ạ, em có linh cảm là hai đứa em sẽ được xếp chung một phòng ký túc xá." Trương Dương cười hì hì nói.
"Đệt, cậu nói nhảm gì thế? Cậu học khoa Máy tính, tôi học khoa Kỹ thuật Khoa học Hàng không, hai đứa mình mà xếp chung phòng được á?" Dù chưa từng đến đại học, nhưng Phương Thiếu Vân cũng chẳng phải tay mơ, đại học thường xếp ký túc xá theo khoa, khoa Kỹ thuật Khoa học Hàng không và khoa Khoa học Máy tính cách nhau quá xa.
Trương Dương vừa dứt lời, Phương Thiếu Vân đã tỏ vẻ không tin. Trương Dương chỉ cười không nói, Hạ Nhất Nguyệt ở phía trước cũng có chút nghi hoặc, nhưng nghĩ đến những lời Trương Dương nói trước đó, mặt cô lại hơi ửng đỏ, những lời định nói ra đành nuốt ngược vào trong.
Lúc này không có nhiều tân sinh viên, hai người nhanh chóng nộp tiền xong xuôi và nhận được đủ loại giấy tờ linh tinh.
"Cậu xem này, mã số sinh viên của chúng ta cách xa nhau thế này, làm sao mà xếp chung được?" Phương Thiếu Vân đưa tờ đơn màu hồng trong tay cho Trương Dương xem. Trương Dương chẳng buồn nhìn, chỉ khoác vai cậu ta nói: "Yên tâm đi."
Dù mới quen biết, nhưng Trương Dương đã sống hai kiếp người, khả năng nhìn người vẫn rất chuẩn xác, Phương Thiếu Vân là một người tốt. Thấy hai người nộp tiền xong đi ra, Hạ Nhất Nguyệt mỉm cười với cả hai: "Hai cậu đi về phía ký túc xá đi, ở đó sẽ có người phân phòng cho các cậu, tôi đi làm việc trước đây."
"Cảm ơn sư tỷ nhé, hôm nào em mời chị đi ăn." Trương Dương vẫy tay nói.
"Không cần cảm ơn, đó là việc nên làm mà. Vậy tôi đi làm việc đây." Hạ Nhất Nguyệt mỉm cười, rồi xoay người đi về phía khu vực đón tân sinh viên. Trương Dương vốn định xin số điện thoại, nhưng dù có trọng sinh một lần, Trương Dương vẫn nhớ số của Hạ Nhất Nguyệt, suốt bốn năm đại học cô không hề đổi số, nên cậu cũng thôi không đòi nữa.
"Đi, chúng ta mang hành lý gửi chỗ quản lý ký túc xá trước đã." Thấy Hạ Nhất Nguyệt đi rồi, Trương Dương kéo Phương Thiếu Vân đi về phía tòa nhà ký túc xá.
"Này, cậu rốt cuộc có phải tân sinh viên không đấy? Sao tôi thấy cậu còn rành rọt hơn cả sinh viên cũ vậy?" Phương Thiếu Vân hơi ấm ức, nhưng vẫn đi theo Trương Dương.
Việc phân phòng không diễn ra ở tòa nhà ký túc xá mà tập trung tại phòng quản lý ký túc xá ở tòa nhà giảng đường. Đại học S được coi là trường khá tiên tiến trong nước, sau khi gửi giấy báo nhập học, nhà trường đã thống kê dữ liệu sinh viên, tất cả phòng ký túc xá đều đã được phân định trên máy tính từ trước, hoàn toàn không liên quan gì đến số thứ tự phân phòng mà bạn nhận được cả. Đó chẳng qua chỉ là chiêu trò đánh lừa tân sinh viên mà thôi.
"Bác ơi, cháu đi báo danh sớm, hành lý cháu gửi tạm chỗ bác một lát nhé." Trương Dương thành thục móc nửa bao Hồng Tháp Sơn trong túi ra đưa vào tay bác quản lý ký túc xá.
"Được được, cứ để đó đi." Bác quản lý ký túc xá cười híp mắt nói. Phương Thiếu Vân há hốc mồm nhìn Trương Dương hối lộ bác quản lý rồi gửi hành lý vào phòng trực.
"Đi thôi." Ra khỏi tòa nhà ký túc xá, Trương Dương kéo Phương Thiếu Vân vội vã đi về phía tòa nhà giảng đường.
"Đi đâu thế?" Phương Thiếu Vân ngơ ngác hỏi.
"Nói nhảm, đương nhiên là đi để được ở cùng phòng với cậu chứ, sao, không muốn ở cùng phòng với tôi à?" Trương Dương đáp nhanh.
"Tất nhiên là không phải, nhưng sao cậu chắc chắn hai chúng ta sẽ được xếp chung một phòng thế?" Phương Thiếu Vân kỳ lạ hỏi.
Trương Dương nở nụ cười đầy ẩn ý. Ký túc xá tân sinh viên của Đại học S đều đã được phân định trên máy tính của trường, bạn đến chỗ phân phòng cũng chỉ là để họ nhập tên vào hệ thống rồi thông báo cho bạn biết bạn ở phòng nào mà thôi. Trương Dương kéo Phương Thiếu Vân nhanh chóng tiến vào phòng máy tính của tòa nhà giảng đường. Vì sinh viên năm hai, năm ba đã nhập học trước ba ngày nên phòng máy tính đã mở cửa từ lâu.
Nếu Trương Dương nhớ không lầm, người quản lý phòng máy tính cũng là một sư huynh tốt nghiệp Đại học S, sau đó ở lại trường làm việc, hơn Trương Dương khoảng bảy tám tuổi, cùng họ với cậu, tên Trương Đào, là người rất tốt. Vì hôm nay là ngày tân sinh viên báo danh nên trong phòng máy tính chẳng có mấy người.
"Này, hai cậu không đi đón tân sinh viên mà chạy tới đây làm gì?" Phòng máy tính của Đại học S là một giảng đường lớn với tổng cộng một trăm máy tính, còn ở căn phòng kính trong suốt tách biệt ngay cửa ra vào là những hàng máy chủ được xếp ngăn nắp. Thấy Trương Dương và Phương Thiếu Vân bước vào, Trương Đào đang quản lý phòng máy ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính hỏi.
Vì cả hai không mang theo hành lý, cộng thêm việc tân sinh viên không thể nào lại đến đây, Trương Đào hoàn toàn không liên tưởng hai người này với tân sinh viên.
"Anh Trương hút thuốc đi, hì hì, tân sinh viên đã có đám người kia lo rồi, chúng em không có việc gì làm, em có một phần mềm chưa hoàn thiện nên ghé qua đây chút." Trương Dương thành thục móc thuốc trong túi ra đưa cho Trương Đào một điếu.
Nhìn Trương Dương một cái, Trương Đào cười nhận lấy điếu thuốc, gật đầu nói: "Được rồi, vào đi, nhớ mang bao giày vào, còn nữa, đừng có hút thuốc trong phòng máy đấy, bên kia có lắp camera giám sát đấy."
"Em biết rồi, anh Trương." Trương Dương cười đáp nhanh, rồi kéo Phương Thiếu Vân vào phòng máy, đi đến dãy màn hình phía trong quay lưng lại phía Trương Đào rồi ngồi xuống. Bật máy tính lên, Trương Dương thành thục mở trình biên dịch C.
"Đến đây làm gì thế?" Phương Thiếu Vân vẫn còn mơ hồ, không biết Trương Dương đến đây để làm gì. Vì đăng ký khoa Kỹ thuật Hàng không nên Phương Thiếu Vân không xa lạ gì với máy tính, nhưng cậu vẫn không hiểu Trương Dương định làm gì.
Nhìn giao diện quen thuộc đó, Trương Dương không nhịn được huýt sáo một tiếng, hai tay gõ phím thoăn thoắt. Muốn được ở trong căn phòng ký túc xá mình muốn, chỉ cần hack vào hệ thống máy tính của trường, rồi sửa đổi thông tin phân phòng là được. Dù sao thì tân sinh viên cũng chưa được phân bổ mấy, Trương Dương muốn sửa thế nào thì sửa, đám giáo viên kia căn bản sẽ chẳng mảy may nghi ngờ.