Sau khi bị cô gái trong điện thoại cự tuyệt, Phạm béo vẫn không cam tâm. Hắn cầm máy lên, nhấn nút gọi lại rồi quay sang chúng tôi quát: "Mẹ kiếp, tao không tin là không được, xem ông đây tung chiêu sát thủ đây!"
Chúng tôi buồn cười nhìn gã béo trắng trẻo đang đỏ mặt tía tai như gan lợn. Đông Tử hùa theo: "Béo ơi, không làm được thì nhận đi, đừng cố quá. Coi chừng chưa gọi được em nào mà bản thân đã biến thành món lợn quay rồi đấy!"
Đông Tử vừa dứt lời, cả đám lại cười ồ lên. Thằng Phạm béo này từ nhỏ đã thế, cứ hễ vội là mặt đỏ gay, mà không phải đỏ hồng hào đâu, cứ đỏ thẫm như gan lợn nên hồi bé chúng tôi toàn gọi nó là "lợn quay". Không ngờ bao nhiêu năm rồi vẫn cái nết ấy! Chẳng lẽ trong dòng họ nó có gen di truyền của người châu Phi sao?
Phạm béo đỏ mặt quát: "Cười cái gì mà cười, câm mồm hết cho tao, xem ông đây lừa cô em đó đến đây kiểu gì!"
Chúng tôi nín cười nhìn Phạm béo cầm điện thoại lên lần nữa. Lần này hắn không bật loa ngoài mà áp sát vào tai, đưa ngón tay lên miệng ra hiệu cho chúng tôi im lặng, rồi bắt đầu nói vào điện thoại: "Đinh Linh! Cô em mà không đến là vị đại sư này đi mất đấy nhé. Anh đây khó khăn lắm mới tìm được một vị đại sư biết xem tướng cho em, vừa gọi điện báo tin mà em đối xử với ân nhân như thế à? Cái gì? Em đang ở đâu?"
Nghe đến đây, chúng tôi đều ngớ người. Cái gì mà đại sư xem tướng? Ở đây làm gì có ai biết xem tướng, thằng cha này đúng là biết chém gió thật! Nhưng xem ra màn chém gió này chẳng có tác dụng gì, sắc mặt thằng cha này lúc đỏ lúc trắng như tắc kè hoa. Chắc là cô gái kia vẫn không nghe mấy lời nhảm nhí của hắn, làm gã béo tức đến phát điên rồi!
Sắc mặt thay đổi liên tục của hắn làm Đại Bảo và Tiểu Bảo kinh ngạc không thôi. Hai đứa kéo tôi hỏi: "Anh Phi, ông anh béo này có sao không? Ở chỗ chúng em, chỉ những người bị sốc độ cao nghiêm trọng mới có biểu hiện thế này thôi. Sao mặt mũi anh ta lại biến đổi lung tung thế được?"
Tôi biết mặt thằng béo này từ nhỏ đã thế nên không ngạc nhiên lắm, nhưng thấy biểu cảm của nó kỳ quặc quá, bèn kéo tay nó hỏi: "Sao thế Béo, cô em đó không đến thì thôi, việc gì phải nản chí thế?"
Lời tôi vừa dứt, Phạm béo liền "vút" một cái nhảy dựng lên, kêu lớn: "Ai bảo cô ấy không đến? Mẹ kiếp, con bé này vừa nãy trêu tao đấy, giờ cô ấy đang ở ngay ngoài cửa đây này!"
Phạm béo vừa dứt lời, bên ngoài phòng riêng liền vọng vào một tiếng hét lanh lảnh: "Đứng lại, bắt được anh rồi nhé!"
Tiếng nói vừa dứt, "rầm" một tiếng, cửa phòng chúng tôi bị người ta tông mạnh vào. Một bóng hình nhỏ nhắn mang theo hương thơm thoang thoảng lao vào, nghe tiếng "á" một cái, người đó ngã nhào vào đùi tôi. Cả đám kinh ngạc đứng cả dậy. Tôi vội vàng túm lấy người đang ngã trên mình để đỡ dậy, vừa chạm vào thấy mềm mại, trong lòng bỗng chốc hiểu ra đây là một cô gái. Tôi vừa định đứng dậy thì Phạm béo đã lên tiếng trước: "Đinh Linh, cô làm cái trò gì thế?"
Cô gái đang ngã trên người tôi quay mặt lại, nhìn thấy Phạm béo liền kêu lên: "Phạm Nhất Dân, sao anh lại ở đây?" Quay sang thấy tôi vẫn đang túm tay cô ta, cô ta liền chửi bới: "Mẹ kiếp, buông tay ra, muốn bóp chết bà đây à, đồ khốn!" Tiếng hét ở khoảng cách gần làm tôi giật bắn mình, vội vàng buông tay ra. Vừa định hỏi chuyện thì thấy cô gái xoay người nhảy dựng lên, cánh tay vung lên, một cái tát trắng ngần chớp nhoáng giáng thẳng vào mặt tôi.
Cả phòng sững sờ không kịp phản ứng, trố mắt nhìn bàn tay nhỏ bé của cô gái bay về phía mặt tôi. Phản xạ của tôi khá nhanh, khi bàn tay cô ta sắp "vuốt ve" mặt mình, tôi kịp thời nhắm mắt lại. Trong bóng tối, chỉ nghe tiếng "chát" vang lên, một luồng gió mạnh lướt qua mặt tôi, sắc bén nhưng lại mang theo mùi hương thoang thoảng, làm tôi khựng lại. Mùi này giống hệt mùi của An Cát! Nhưng sao mặt mình không đau nhỉ? Tôi khó hiểu đưa tay sờ mặt rồi mở mắt ra, thấy bàn tay trắng ngần của cô gái đang giơ thẳng trước mặt, cách da mặt tôi chỉ nửa phân. Tôi rụt đầu ra xa mới thấy, hóa ra là có một bàn tay to lớn đã kịp thời nắm lấy cổ tay cô ta ngay lúc cô ta sắp tát vào mặt tôi. Tiếng "chát" vừa rồi chính là tiếng cổ tay đập vào lòng bàn tay!
Tôi nhìn bàn tay cứu nguy cho mặt mình, ngẩn người chưa kịp hoàn hồn thì nghe thấy tiếng kêu kinh ngạc của cô gái: "Á! Anh Dương, cuối cùng anh cũng chịu gặp em rồi!"
Lời cô gái vừa dứt, cô ta liền nhảy lên, "vù" một cái lao vào người đàn ông đang nắm tay mình, ôm chặt lấy anh ta. Chúng tôi đứng nhìn trân trối, mọi chuyện xảy ra quá nhanh khiến ai nấy đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tôi quay sang kéo Phạm béo hỏi: "Chuyện này là sao? Con nhỏ điên này là ai? Cậu quen à?"
Tôi vừa hỏi xong thì nghe thấy một giọng nói trầm đục truyền ra từ phía cô gái: "Lưu Kim Úy, mau qua kéo cô này ra đi, tôi sắp ngạt thở chết rồi!"
Tôi bất ngờ nghe thấy một giọng nói lạ hoắc gọi tên mình, không khỏi hoang mang. Tôi thầm nghĩ đây là ai, giọng nói này mình chưa từng nghe bao giờ, nhưng giọng điệu lại như người quen cũ vậy? Tôi vội bảo Đông Tử bật hết đèn phòng lên. Mấy người chúng tôi tiến lại gần, tách cô gái ra khỏi người đàn ông kia. Cô nàng này ôm chặt đến mức che kín cả phần thân trên của anh ta. Mấy gã đàn ông chúng tôi phải vất vả lắm mới kéo được cô ta ra. Dưới ánh đèn sáng trưng, tất cả chúng tôi đều sững sờ nhìn gương mặt của người đàn ông đó. Tôi thốt lên một tiếng "A" đầy kinh ngạc, rồi nhảy cẫng lên, lao tới ôm chầm lấy gã Tây râu xồm này, gào lên: "Sao lại là cậu, Jack!"
Thật không ngờ, người bị cô gái ôm đến mức không thở nổi lại chính là Dương Hồ Lô. Mẹ kiếp, thật quá bất ngờ! Tôi gần như phát điên, ôm lấy gã bạn Tây mà cười ha hả, xúc động đến mức không biết nói gì cho phải. Đông Tử cũng rất vui, nhưng không phấn khích như tôi, chỉ đứng nhìn Dương Hồ Lô cười không ngớt. Đại Bảo và Tiểu Bảo vì từng nghe cha kể về chuyện chúng tôi trong ngôi mộ cổ, nên cũng biết tình hình của Dương Hồ Lô. Khi thấy gã râu xồm này chính là Dương Hồ Lô Jack mà chúng tôi hay nhắc tới, hai đứa cũng kinh ngạc và vui mừng chào hỏi anh ta. Chỉ có Phạm béo là biểu hiện bình thường nhất, nhưng cũng phải thôi, lúc này nó đang bận giữ cô nàng "điên" kia, đâu còn hơi sức đâu mà quan tâm đến bên này!
Tôi buông Dương Hồ Lô ra, đánh giá cậu ta. Chà! Mới hơn một tháng không gặp mà cậu ta đã mọc đầy râu quai nón, cộng thêm mái tóc vàng và đôi mắt lai đặc trưng, thoạt nhìn cứ như một vị tù trưởng đẹp trai vừa từ Ả Rập trở về vậy! Tôi thấy cậu ta nhìn mình cũng cười đầy ẩn ý, rồi chỉ chỉ vào mắt và tim tôi, cười hì hì. Tôi ngơ ngác nhìn cử chỉ của cậu ta, chẳng hiểu ý gì.
Nhưng tôi bỗng nhớ đến giọng nói lạ lẫm vừa rồi, bèn xúc động chỉ vào cậu ta hỏi: "Vừa nãy là cậu nói chuyện đúng không? Cậu còn gọi tên tôi nữa?" Dương Hồ Lô mỉm cười gật đầu. Tôi thắc mắc hỏi tiếp: "Vậy sao giờ cậu lại không nói nữa? Họng cậu vẫn chưa khỏi à? Cậu tỉnh lại từ bao giờ? Còn An Cát... cô ấy đâu? Sao không đi cùng cậu? Làm sao cậu biết tôi ở đây? Và cô gái này quen cậu thế nào mà vừa gặp đã như thế?"
Tôi hỏi một tràng dài không nghỉ. Vừa dứt lời, Dương Hồ Lô còn chưa kịp phản ứng gì thì phía sau đã vang lên tiếng quát của cô gái: "Đồ khốn, tôi như thế nào? Anh nói cho rõ xem, anh Dương đây cứu mạng tôi, tôi muốn lấy thân báo đáp thì có gì sai? Đến lượt anh quản à!"
Cô gái vừa dứt lời, mấy người trong phòng đều đồng thanh "á" một tiếng, sững sờ nhìn cô nàng đang chống nạnh bĩu môi, không ai thốt nên lời.
Dương Hồ Lô nhìn chúng tôi rồi nhìn cô gái, lắc đầu, đi tới nắm tay tôi kéo ra ngoài. Cô gái lập tức đuổi theo sau, kêu lên: "Anh Dương, anh đừng đi, em còn chuyện muốn hỏi anh!"
Lúc này tôi mới hoàn hồn, hỏi Dương Hồ Lô: "Cậu cứu cô nàng này lúc nào thế? Cô ta bám riết lấy cậu như thế, xem chừng đã theo cậu lâu lắm rồi nhỉ!"
Dương Hồ Lô nhìn tôi cười khổ, không nói gì, chỉ tay ra ngoài. Tôi hiểu ý là bảo tôi ra ngoài nói chuyện. Nghĩ bụng ở đây cũng loạn quá, từ lúc cô gái đó bước vào, tình hình trong phòng đã rơi vào trạng thái hỗn loạn và mất kiểm soát. Tôi hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, trước là cô gái, sau là Dương Hồ Lô, rồi cả An Cát - người đáng lẽ phải xuất hiện mà vẫn chưa thấy đâu. Mọi chuyện cứ cuộn tròn trong đầu tôi, cần phải ra ngoài để xâu chuỗi lại cho rõ ràng!
Tôi hét lớn về phía sau: "Đông Tử, thanh toán đi, tôi và Jack ra ngoài đợi mọi người!"
Vừa dứt lời, cô gái kia cũng chạy theo chúng tôi ra ngoài, vẫn là câu hỏi cũ dành cho Dương Hồ Lô. Tôi đang thắc mắc sao cô nàng này lại thẳng tính đến thế thì một bóng đen bất ngờ chắn trước mặt tôi. Khi tôi ngẩng đầu lên nhìn thì nghe thấy cô gái phía sau hét lên một tiếng "á" rồi chạy ngược vào trong phòng. Tôi nhìn kỹ lại, chà! Hóa ra là Đại Cao. Gã này đang làm một cái mặt quỷ kỳ quái và đáng sợ về phía chúng tôi, trông rất buồn cười. Chắc chắn cô gái kia bị cái mặt quỷ của gã làm cho sợ hãi!
Tôi cười ha hả, nói: "Tham mưu trưởng Hùng, lâu ngày không gặp, cậu làm đội trưởng đội dọa người từ bao giờ thế, ha ha!"
Đại Cao cười hì hì: "Cậu đấy, cái miệng vẫn độc địa như ngày nào. Hì hì, không dọa cô nàng này thì làm sao được, cứ bám riết lấy anh em Jack của chúng ta, vứt không ra! Đúng là đau đầu thật!"
Tôi nhìn hai người họ, hỏi đầy thắc mắc: "Cô gái đó rốt cuộc là sao? Tôi cứ thấy quen quen, hình như từng gặp ở đâu rồi. Cô ta quen hai người thế nào? Nghe nói Jack cứu mạng cô ta, là chuyện gì vậy?"
Đại Cao lắc đầu: "Thật tình, vốn dĩ là chuyện đơn giản, nhưng cô nàng này cứ thích làm phức tạp hóa lên. Jack chỉ là trên đường đi tìm cậu đã tiện tay tẩn cho mấy thằng lưu manh định trêu ghẹo cô ta một trận. Thế là cô ta tự cho rằng Jack của chúng ta là chân mệnh thiên tử của đời mình, đúng là trẻ con hết chỗ nói. Sau đó cô ta cứ bám theo chúng tôi mãi, vứt không ra. Lẽ ra sáng nay đã đến tìm cậu rồi, nhưng vì bị cô ta quấn lấy nên mới kéo dài đến tận bây giờ!"
Nghe Đại Cao kể, tôi không khỏi buồn cười. Thầm nghĩ, hai tay cao thủ vô địch trong cổ mộ này vậy mà lại bị một cô bé con đuổi theo chạy vòng vòng, đúng là thú vị thật. Cô gái kia cũng thật thú vị, Dương Hồ Lô chỉ đánh đuổi vài tên lưu manh thôi mà cô ta đã chết mê chết mệt đòi theo anh ta, có chút quá đà rồi!
Tôi nhìn cô gái đang chạy vào phòng, lại nhớ đến lời Đại Cao nói về việc Dương Hồ Lô là chân mệnh thiên tử của cô ta, trong đầu bỗng lóe lên một tia sáng. Ồ, bảo sao tôi thấy cô gái này quen quen, hóa ra là cô ta!