Mạc kim lệnh

Lượt đọc: 1203 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325
Tiến »
Chương 16
chương 4: long trảo tà sơn 1

❊ ❊ ❊

Lão Hoàng là một người dân miền núi chất phác, sống ở những dãy núi lớn tại Nam Dương đã gần 50 năm. Nay đã sắp đến cái tuổi "tri thiên mệnh", thế giới bên ngoài thay đổi từng ngày, những nam thanh nữ tú trong bản làng cứ thế kéo nhau xuống những thành phố như Thâm Quyến, Quảng Châu. Nhưng lão thì không, lão chỉ thích ở lại trong núi, ở cạnh bà con xóm giềng cho lòng thanh thản. Theo lời lão nói: "Sinh ra ở núi, đương nhiên cũng sẽ chết ở núi, cuối cùng mục rữa trong đất là xong chuyện."

Hôm nay lão Hoàng vẫn ăn mặc như mọi khi, một thân áo ngắn vải xanh, quần ống cuốn màu thanh, trên vai vác theo bộ đồ nghề nấu nướng, chuẩn bị băng qua núi đến một ngôi làng khác để nấu cỗ. Lão Hoàng là đầu bếp duy nhất trong vòng mấy chục cây số quanh đây. Trong núi không có nhà hàng, nhà ai có việc hiếu hỷ đều mời những người thạo việc cỗ bàn như lão đến giúp. Lão Hoàng mưu sinh bằng cách đó.

Khi bóng chiều ngả về tây, lão Hoàng từ trong rừng đi ra, bước trên con đường nhựa sát chân núi, trong lòng cảm thấy vô cùng đắc ý. Hôm nay thật tốt, nấu tiệc đầy tháng cho con nhà người ta lại kiếm được một tờ "tiền ông già" (tờ 100 tệ), chủ nhà còn gói cho một bọc thức ăn thừa. Về đến nhà mà có thêm hai lạng rượu, gọi mấy lão bạn già trong thôn đến uống cho say túy lúy thì cuộc đời thế này là đủ rồi. Đang mải mê suy nghĩ về chuyện tốt của mình, thì một chiếc xe lao tới, đèn pha sáng quắc, "bíp" một tiếng đỗ ngay bên cạnh khiến lão Hoàng giật bắn cả mình.

Lão Hoàng suýt nữa thì nhảy dựng lên vì tiếng còi xe, ngẩng đầu nhìn lại, chao ôi, sao cái xe này to thế, trông như xe tăng trước thời giải phóng vậy. Đèn xe tròn vo, tỏa ra ánh sáng trắng dại, lão Hoàng bị đèn xe chiếu cho đầu óc choáng váng, há hốc mồm đứng ngây ra đó.

Tôi nằm trên chiếc xe Hummer siêu lớn này, đầu vẫn đau như búa bổ. Thuốc mê bọn người kia tiêm cho tôi có tác dụng rất mạnh, tuy đầu óc đã tỉnh táo nhưng thân thể vẫn mềm nhũn không chút sức lực. Mơ màng một lúc tôi mới nhớ ra mình bị bắt cóc. Tôi cố gắng ngẩng đầu lên nhìn xung quanh, chỉ thấy phía trước ngồi hai người, nhìn vóc dáng thì là lão chủ đó và gã to con kia. Bên cạnh tôi cũng có người, nhưng đang nằm nên không thấy rõ là ai.

Lúc này, một thân hình mềm mại tựa lại đỡ đầu tôi, đút cho tôi chút nước khoáng. Ngửi thấy mùi hương thoang thoảng đó, tôi biết ngay là ai. Quả nhiên, một giọng nói trong trẻo truyền vào tai tôi: "Anh Lưu, xin lỗi nhé, nếu anh không làm thế ở trong quán bar thì bọn tôi cũng chẳng cần tiêm thuốc mê cho anh đâu."

Tôi từ từ quay mặt lại, thấy Trần An Cát đang nhíu mày, tay cầm chai nước khoáng, vừa đổ nước vào miệng tôi vừa nói: "Anh cũng thật là, tôi chẳng phải đã bảo là chúng tôi không có ác ý gì sao, sao còn động thủ với chú Hùng của tôi chứ? Anh không nhìn xem vóc dáng chú ấy thế nào à, đừng nói là chai rượu, cho dù là búa sắt cũng chẳng đập gục được chú ấy đâu."

Lúc này tôi đã tỉnh táo hơn một chút, uống được chút nước, cảm giác nóng rát trong cổ họng cũng dịu đi phần nào, bèn hạ giọng hỏi: "Các người muốn đưa tôi đi đâu?"

"Anh thật sự không hiểu sao? Chúng tôi đang đi đến cái hang đó mà. Chú Vương của tôi đợi bao nhiêu năm nay chẳng phải là mong có ngày quay lại đó sao? Tôi cũng rất muốn xem cái hang đó trông như thế nào, rốt cuộc có phải là mộ táng của Tào Tháo hay không. Chú Vương nói chú ấy đã chuẩn bị bao nhiêu năm, chỉ đợi tôi lớn lên để cùng chú ấy quay lại. Anh có biết không, vị trung đội trưởng chết trong hang đó chính là cha tôi đấy." Nói đến đây, mắt An Cát rưng rưng lệ, thấy tôi ngơ ngác nhìn mình, cô vội quay mặt đi lấy mu bàn tay quệt mắt.

Trong lòng tôi cũng chấn động mạnh, hóa ra cô gái này là con gái của vị trung đội trưởng bị thứ gì đó đâm xuyên qua người năm xưa. Nếu vậy thì những lời gã mắt tam giác nói là thật, chuyện Cẩu Đản cũng có thật, tất cả đều là những sự việc đã từng xảy ra. Tôi bàng hoàng nhìn Trần An Cát, hỏi cô: "Các người có quan hệ gì với đám người năm đó, chuyện của Cẩu Đản có phải là thật không?"

Tôi hỏi xong, An Cát chớp chớp mắt, cảm xúc đã ổn định trở lại (cô nàng này quả thực rất biết cách điều chỉnh tâm trạng), cười nói: "Chuyện này phải hỏi chú Vương, chú ấy là người trong cuộc. Tôi cũng là sau này mới biết những chuyện đó, chú ấy vì muốn giải mã cái hang này mà đã tốn không ít tâm tư. Đúng không, chú Vương!"

Người chú Vương ngồi phía trước lúc này quay đầu lại, nói với chúng tôi: "Muốn nghe thì tối đến nơi cắm trại rồi nói tiếp, ta sẽ kể tường tận những chuyện năm đó. Nhóc con đừng vội, nếu đã tỉnh rồi thì mau đứng dậy khỏi lòng cháu gái ta đi, nằm thoải mái lắm rồi hả? Thằng nhóc này, còn muốn ăn thêm một mũi thuốc mê của chú to con kia không?"

Nghe vậy mặt tôi đỏ bừng, vội vàng ngồi thẳng dậy, thấy An Cát đang mỉm cười nhìn mình, trong lòng có chút ngượng ngùng. Lúc này tốc độ xe chậm lại, gã to con lái xe nói với chú Vương: "Anh Vương, anh xem, đường sá bây giờ nhiều hơn hồi chúng ta tới đây nhiều, phải tìm một người dân hỏi đường thôi, kẻo đi nhầm đường, lát nữa 'Tam nhi' lại không đợi được chúng ta. Anh gọi điện cho cậu ta trước đi, phía trước có người, để em hỏi xem sao." Nói đoạn, gã đánh lái, tấp xe vào lề đường.

Lão Hoàng bị chiếc xe làm cho suýt ngồi bệt xuống đất, ngẩn người ra một lúc. Lúc này thấy một người từ trên xe bước xuống, giọng ồm ồm hỏi lão: "Bác ơi, đi núi Long Trảo là đường này phải không, còn bao xa nữa?"

Lão Hoàng nhìn người hỏi mình, còn kinh ngạc hơn cả khi nhìn thấy chiếc xe lớn kia. Đây là người khổng lồ à? Chiều cao phải gấp đôi lão Hoàng, toàn thân đầy những khối cơ bắp cuồn cuộn, biểu cảm lúc hỏi chuyện cứ như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy.

Lão Hoàng nào đã thấy loại người này bao giờ, cứ ngẩn ra không đáp lại gã to con. Lúc này trên xe lại bước xuống một người nữa, khiến mắt lão Hoàng sáng rực lên. Sống đến chừng này tuổi, lão chưa từng thấy cô gái nào xinh đẹp đến thế, da sao mà trắng thế, quần áo mặc còn đẹp hơn cả mấy cô gái từ thành phố về. Cô gái ngọt ngào gọi: "Ông ơi, ông đừng sợ. Chúng cháu là khách du lịch đến đây, muốn hỏi đường, núi Long Trảo còn cách đây bao xa ạ?"

Lão Hoàng nghe cô gái hỏi mới hoàn hồn, lúc này mới hiểu người ta muốn hỏi đường. Đầu óc xoay chuyển, nghe đến việc lên núi Long Trảo, lòng lão lại thắt lại: "Cô gái à, các cháu đi đâu không đi, sao lại đến cái nơi đó?"

"À, chúng cháu có một người đồng nghiệp đang khảo sát ở đó, nói nơi đó thú vị nên bảo chúng cháu cùng đến chơi, anh ấy đang đợi ở đó, cháu chỉ muốn hỏi còn bao xa nữa thôi ạ."

"Các cháu muốn lên đó thì không còn xa nữa, giờ đã làm đường rồi, qua mấy ngọn núi nữa là tới, chắc khoảng hai tiếng nữa là đến lối rẽ vào núi Long Trảo, nhưng nơi đó không có đường đâu."

"Hơn nữa cô gái à, ta khuyên các cháu đừng đi, nơi đó không tốt lành gì đâu, đi chỗ khác mà chơi."

Tôi ngồi trên xe, thấy An Cát xuống xe hỏi đường lão già miền núi, trong lòng nghĩ mình phải làm sao đây? Là tin bọn họ và đi cùng tới đó, hay tìm cơ hội bỏ trốn? Hay là lúc này ra hiệu cho lão già kia để lão chuyển tin cho cha tôi? Tôi không có chút manh mối nào trong lòng. Lúc này đầu óc đã tỉnh táo nhưng thân thể không còn chút sức lực, trên xe còn có người, gã ngoại quốc không lên tiếng kia cũng không biết lai lịch ra sao, huống hồ còn có "chú Vương" nữa. Đừng thấy gã cười hì hì mà lầm, chưa chắc đã là kẻ thiện lương gì, gã to con kia có vẻ rất sợ gã.

Tôi đang nghĩ cách thoát thân thì nghe thấy An Cát và lão già kia nói về cái ngọn núi "không tốt" gì đó, nên tôi chú ý lắng nghe.

Lão Hoàng nói: "Cô gái, các cháu nghe ta đi, ta sống ở vùng núi này mấy chục năm rồi, chuyện gì mà chưa thấy. Ngọn núi đó là núi tà, từ hơn 20 năm trước khi quân đội đào hang nước ở đó rồi có người chết, thì không ngày nào được yên ổn. Quân đội đã rút đi rồi nhưng ngọn núi đó vẫn còn, mười mấy năm nay ở đó luôn xảy ra những chuyện kỳ quái, các cháu tốt nhất đừng đi, bảo người đồng nghiệp kia mau quay về đi."

Nghe đến đây, tôi thò đầu ra ngoài cửa sổ xe, thấy gã luật sư và "chú Vương" không có phản ứng gì, An Cát cũng không thèm để ý đến tôi, nên tôi túm lấy lão già hỏi: "Sao ông biết núi đó là núi tà? Ông sống ở đó à? Ông đã thấy chuyện tà quái gì chưa? Không có chuyện gì thì đừng có phao tin đồn nhảm! Biết không? Chúng tôi chính là đi đến đó, chúng tôi đi khảo sát khoa học, không tin thì lên xã các ông mà hỏi. Ông là người miền núi thì biết cái gì, ông..."

Tôi nói đến đây thì An Cát cười ngắt lời: "Lưu Kim Úy, anh đừng như vậy, làm ông cụ sợ đấy." Rồi cô lại nói với lão già: "Chúng cháu vào núi khảo sát, chính là để giải quyết vấn đề núi đó có tà khí. Ông cụ, ông chỉ cần nói cho chúng cháu biết còn cách đó bao xa là được rồi."

"Ồ, nhóc con này sao lại kích động thế? Ta là người miền núi, không quan tâm các cháu làm gì, chỉ là có lòng tốt khuyên nhủ thôi. Núi Long Trảo cách đây không xa nữa, đi thêm ba ngọn núi nữa là tới. Nhưng trời cũng sắp tối rồi, các cháu đừng đi, nơi đó cứ đến đêm là càng tà ác hơn đấy."

Lão già nói đến đây thì định quay người rời đi. Lúc này gã Vương chủ kia cũng từ trên xe bước xuống, gọi lão già lại, rồi lấy ra một trăm tệ hỏi: "Bác à, tiền này bác cầm lấy, bác nói cho tôi biết nơi đó tà ác như thế nào?"

Lão Hoàng thấy người này nhét tờ tiền một trăm vào tay mình, lại nghe người này hỏi núi Long Trảo tà ác ra sao, trong lòng thầm nghĩ hôm nay vận may tốt thật, chỉ đường mà cũng được tiền. Thôi được, họ đã muốn nghe thì kể cho họ nghe vậy. Biết đâu nghe xong họ sợ mà bỏ đi thì cũng là làm việc thiện, còn hơn là để họ mất tích trong ngọn núi đó. Thế là lão chớp chớp mắt, kể tường tận cho mấy người này nghe về những chuyện kỳ quái ở núi Long Trảo.

Dịch Thuật: Gemini AI
Việt Nam Thư Quán
Được bạn:MotSach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325
Tiến »