"Vậy là, thực tế không một ai tận mắt chứng kiến vụ tai nạn xảy ra?" Bond ngẩng đầu lên khỏi đống ảnh chụp hiện trường thảm khốc đang trải trên mặt bàn. Ánh hoàng hôn xiên qua khung cửa sổ, hắt lên mặt bàn họp bóng loáng. Các ủy viên của "Tiểu Thái Dương 1" đang vây quanh bàn họp, họ lại quay về nơi cũ - phòng đọc sách của Bộ Nội vụ, sự việc xảy ra ngày hôm trước đã phủ lên tâm trí mỗi người tham dự một bóng ma khó lòng xua tan.
Trong vòng 15 phút sau khi nhận được điện thoại của Bond, hai xe cảnh sát và ba xe của Cục An ninh đã ập đến căn nhà nơi Bond đang ở. Mãi sau mới tra ra, căn nhà đổ nát đó vốn là Trang viên Hall từng có thời huy hoàng, nằm cách làng Hope End 5 dặm về phía nam.
Trang viên Hall được xây dựng bởi một thương nhân vào giữa thời đại Victoria, đó chính là Ngài Brent Hall, người nổi tiếng với việc phát minh ra "Thần dược Hall". Thực chất, cái gọi là thần dược ấy chẳng qua chỉ là một loại thuốc trấn an vô dụng, nhưng nhờ quảng cáo khéo léo, đánh trúng tâm lý "có bệnh vái tứ phương" của người đời, Hall đã nhờ loại thuốc này mà phát tài. Ngày nay, căn nhà tại Trang viên Hall trong mắt người địa phương không chỉ là một kiến trúc kỳ quái to mà vô dụng, mà còn là một ngôi nhà ma ám đáng sợ. Cư dân các làng lân cận thường tránh xa, gần đây còn có những lời đồn rằng ban đêm trong nhà xuất hiện ma trơi cùng nhiều chuyện kỳ quái khác.
Quỹ đạo hưng suy của gia tộc Hall cũng giống như bao gia tộc tay trắng làm nên giàu có nhờ một phát minh bán chạy nào đó thời Victoria. Người ta nói rằng, gia tộc Hall đã đi hết chặng đường từ dân thường nghèo rớt mồng tơi đến quý tộc phá sản chỉ trong ba thế hệ, để lại trang viên đổ nát như một cái mụn thịt xấu xí to lớn vô dụng. Một người bà con họ hàng xa điên khùng đang sống trong viện dưỡng lão nghèo khó lại luôn không cho phép bán mảnh đất này, bà ta vẫn luôn mơ mộng rằng Trang viên Hall một ngày nào đó sẽ huy hoàng trở lại.
Khi nhân viên cứu hộ đến Trang viên Hall, Flick vốn luôn có ý chí kiên cường lại gần như rơi vào trạng thái suy sụp, lập tức được đưa đến bệnh viện gần đó nghỉ ngơi, còn Bond thì băng bó cổ tay bị thương tại chỗ.
Bill Tanner đã phái người lái xe của họ đến bệnh viện, nhờ đó họ có thể lái xe về London ăn trưa, rồi quay về căn hộ trên phố King để dưỡng sức, hồi phục thể lực.
Đến chập tối, nguyên khí đã hồi phục, họ bèn đi bộ đến một nhà hàng yêu thích để ăn tối, sau đó về ngủ. Hai người ôm chặt lấy nhau ngủ gần 12 tiếng đồng hồ, cho đến khi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Hóa ra là thông báo họp, yêu cầu cả hai có mặt tại cuộc họp toàn thể của "Tiểu Thái Dương 1" để tóm tắt tình hình.
Bữa sáng ăn hơi muộn, nhưng họ vừa ăn vừa xem báo. Ngài Max không nghi ngờ gì đã lên trang nhất - Vợ chồng đại gia tử nạn trong vụ tai nạn xe hơi thảm khốc! Tai nạn tước đi sinh mạng cặp đôi từ thiện. Báo chí còn đưa tin ở vị trí quan trọng: Trong vòng vài giờ sau khi Ngài Max chết, tòa nhà văn phòng của Tập đoàn Tarn gần quảng trường Ludgate cũng như tư dinh của ông ta tại Chelsea đều bị cảnh sát đột kích khám xét. Đội ngũ khám xét bao gồm các thành viên thuộc đội chống khủng bố và đội chống đạn, cùng các thám tử đội chống lừa đảo và chuyên gia an ninh.
Bond biết cái gọi là "chuyên gia an ninh" chính là ám chỉ các thành viên trong nhóm hành động 00 của mình, vì thế lập tức gọi điện đến văn phòng Quảng trường Bedford.
Trước khi lên đường đi họp, anh đã chốt xong một phương án, chỉ định 4 cấp dưới đắc lực nhất, hai nam hai nữ, tham gia kế hoạch này.
Bộ trưởng tuyên bố khai mạc và phát biểu trước - "Đã khám xét xong, mà chúng ta dường như vẫn chưa tìm ra manh mối gì, xem ra tốt nhất nên để nhóm hành động 00 tiếp quản toàn bộ công tác điều tra." Thế là, Bond báo cáo với ông rằng anh đã đích thân chỉ định vài người dưới quyền phối hợp với các bộ phận khác.
Toàn thể thành viên ủy ban đều có mặt tại cuộc họp này, bao gồm cả Bill Tanner. Với tư cách là Tổng thư ký, ông vốn ít khi tham gia họp vì chức vụ của ông tại "Tiểu Thái Dương 1" thực chất là vai trò tổ chức hậu trường và giám đốc điều phối liên lạc. Bond lúc này nói chuyện là đang nói với Bill Tanner, bởi người chịu trách nhiệm điều phối liên lạc giữa các tổ giám sát được Cục An ninh phái đến Cambridge thực hiện nhiệm vụ chính là người bạn cũ này của anh.
"Tôi vừa nói rồi, không có ai thực sự tận mắt chứng kiến vụ tai nạn xảy ra. Vì vậy, Bill, tôi muốn nhờ cậu giúp một việc, tóm tắt lại diễn biến sự việc một lần nữa, được không?"
Tanner cười khổ. Ông giới thiệu rằng, mọi việc ngay từ đầu đã không mấy suôn sẻ, tổ giám sát không thể nghe lén được các cuộc điện thoại gọi đến hoặc đi từ phòng khách của Tarn. "Tarn dường như đang sử dụng một loại thiết bị truyền tin điện tử vô cùng tiên tiến." Ông vừa nói vậy, khiến Bond nhớ lại Morris Goodwin từng tự hào nói: "Những kẻ đó định nghe lén điện thoại của chúng tôi - nhưng chúng không làm được, vì chúng tôi thích bỏ qua tổng đài điện thoại."
"Chỉ đến khi tối qua chúng đột ngột rời khỏi Cambridge chúng tôi mới nghe lén được vài câu," Tanner thú nhận. "Mà đó cũng chỉ là những cuộc hội thoại thông thường giữa hai chiếc xe. Đích đến của chúng là sân bay Duxford, chúng tôi nghĩ điều đó cũng rất có khả năng, nhưng chúng lại không đi đường cao tốc mà cố tình đi đường làng. Mọi người biết đấy, vài con đường làng hẹp đến mức kinh khủng."
Nhóm giám sát có thể nói đã bao vây nhóm của Tarn. Phía trước xe Rolls-Royce của Tarn là một chiếc xe Jeep việt dã, người của Bill Tanner đã lái xe vượt lên phía trước từ xa, còn một đội khác giữ khoảng cách chừng một dặm bám theo phía sau.
"Chúng tôi đã tra cứu sân bay Duxford, muốn biết máy bay riêng của công ty Tarn có hạ cánh ở đó không, vốn dĩ khả năng này không cao, tra cứu xong thì đúng là không có. Nhân viên theo dõi của chúng tôi bắt đầu nhận thấy có vấn đề. Ngọn lửa và khói đen bốc lên khi tai nạn xảy ra từ đường cao tốc đều nhìn thấy được."
Đến thời điểm họp vào chiều thứ Ba này, cảnh sát đã tổng hợp và sắp xếp xong các tình tiết liên quan đến vụ tai nạn, tài liệu được đặt cạnh đống ảnh chụp. Tình hình được biết như sau: Chiếc xe Jeep việt dã phía trước xe Rolls-Royce đã biến mất, còn chiếc Rolls-Royce lại đâm trực diện vào một chiếc xe bồn chở dầu hạng nặng vốn không có lý do gì để chạy vào con đường làng đó. Tài xế xe bồn, vợ chồng Tarn và tài xế của họ khả năng cao đã tử vong tại chỗ, thi thể họ cũng bị ngọn lửa do vụ va chạm gây ra thiêu rụi.
"James, tôi đã nói với cậu rồi, chiếc xe bồn chết tiệt đó chở đầy nhiên liệu phản lực cực kỳ dễ cháy. Sau khi đâm nhau, xe bồn nổ tung, đại khái chưa đầy vài giây, ngọn lửa đã nuốt chửng chiếc Rolls-Royce."
Bond quay lại nhìn đống ảnh. Chiếc Rolls-Royce trong ảnh chỉ còn là một bộ khung kim loại bị đâm bẹp và cháy đen, thân xe gấp lại như đàn accordion găm vào cabin xe bồn, bản thân xe bồn cũng chỉ còn lại bộ khung sắt. Nghe nói con đường đó đã bị tắc nghẽn gần 6 tiếng đồng hồ.
Một nhóm ảnh khác phản ánh cảnh tượng hài cốt của 4 người chết đặt tại nhà xác bệnh viện Addenbrooke ở Cambridge, tất cả đều thành than không thể nhận dạng, điều duy nhất có thể xác định là trong 4 đống than đó có 3 đống chắc chắn là hài cốt nam giới, đống thứ 4 là hài cốt phụ nữ.
"Kết quả giám định danh tính thế nào?" Bond hỏi.
"James, cậu cũng rõ như tôi, kiểu làm cũ rích là giám định danh tính dựa trên hồ sơ răng chỉ để cho nhà văn viết tiểu thuyết thôi. Thông thường cậu chẳng thể tìm thấy hồ sơ răng nào cả, tuy nhiên, chúng tôi đã dùng mẫu tóc tìm thấy tại nhà Tarn để đối chiếu, tiến hành xét nghiệm DNA cho cả 4 thi thể. Để có kết luận đáng tin cậy e là còn phải mất một tuần, hoặc mười mấy ngày nữa. Hiện tại manh mối duy nhất chúng tôi có thể dùng để phán đoán là một sợi dây chuyền Tracy Tarn từng đeo và mảnh còn sót lại của chiếc đồng hồ Rolex thuộc về Ngài Max."
"Nhưng chúng ta biết thi thể đó không thuộc về họ - ít nhất Ngài Max không thể đã là thi thể." Bond nhìn thẳng vào mắt Tanner, nhưng thấy người bạn cũ của mình lảng tránh ánh mắt. "Xem ra," anh tiếp tục, "không ai trong các người coi lời chúng tôi là thật. Các người có thi thể lấy ra từ xe Rolls-Royce và xe bồn làm bằng chứng, còn tôi có mắt và tai của chính mình làm chứng. Ít nhất Max Tarn vào rạng sáng hôm qua vẫn còn sống và đã đến Trang viên Hall. Được rồi, để mọi người phân tích các khả năng khác nhau, các người cho rằng trong xe Rolls-Royce chỉ có vợ chồng Tarn và tài xế của họ, vậy thì trong chiếc xe Jeep việt dã kia nhồi nhét bao nhiêu người?"
Tanner nhắc lại những tình tiết đã kể: Khi rời khách sạn University, trong xe Jeep việt dã có 5 người: một tài xế tên Hoskin; Morris Goodwin; một kẻ được gọi là Connie, thực chất tên là Conrad Anthony Spicer; người hầu gái của bà Tarn là Susan Fox và người hầu nam của Tarn là George Drum.
Bond kiểm tra lại tư liệu đã thu thập được về 5 tùy tùng của Tarn.
Theo tư liệu, Morris Goodwin được thuê làm tổng quản các công việc thường nhật của Tarn, chịu trách nhiệm toàn diện về an ninh cá nhân, lịch trình đi lại, chỗ ở và các sắp xếp cuộc sống ngoài công việc của Ngài Max và bà Tarn.
"Tôi có lý do để nghi ngờ hắn ta còn chịu trách nhiệm quản lý thường nhật cho tập đoàn đa quốc gia của Tarn ở mức độ lớn," Bond nói với mọi người khi thảo luận về tư liệu này lần đầu tiên, "Mối quan hệ giữa hắn và Tarn dường như vô cùng thân thiết. Khi tôi ở cùng họ, hắn nói chuyện với Tarn bằng giọng điệu của một người ngang hàng, thậm chí là một đối tác."
Cảnh sát trưởng Wensley nói với mọi người rằng, theo tư liệu máy tính cảnh sát hiển thị, đối với Goodwin và tài xế tên Hoskin, hiện vẫn là "tình hình chưa rõ", còn về người hầu gái và người hầu nam thì không có bất kỳ ghi chép nào. Conrad Spicer thì hoàn toàn khác, có ghi chép rất chi tiết: vệ sĩ cá nhân, có khả năng chỉ huy các "tay sai" khác mà tập đoàn Tarn thuê. Connie Spicer có tiền án: một lần vì tội "gây thương tích nghiêm trọng" bị kết án tù ngắn hạn, lần khác bị cáo buộc buôn lậu vũ khí nhưng được tuyên vô tội. Hắn xuất thân từ quân đội, từng được huấn luyện trong Lực lượng Đặc nhiệm Không quân (SAS) vài năm, trong chiến tranh quần đảo Falkland còn được khen thưởng vì dũng cảm chiến đấu.
"Được rồi." Bond dựa người ra sau ghế. "Tôi kể thêm một tình tiết nữa. Tôi và Flick gặp nguy hiểm vì rơi vào tay hai tên vệ sĩ khác của Tarn. Đó là một cặp bài trùng, chúng gọi nhau là ông Cuthbert và ông Archie. Có tư liệu về chúng không?" Câu hỏi của anh nhắm vào Wensley, nhưng Wensley lắc đầu, lại quay sang hỏi Tanner.
"Tổ giám sát có mô tả chi tiết về hai tên đó, chúng tôi thậm chí có ảnh của chúng, nhưng các thông tin khác thì hoàn toàn không biết. Ngoài ra, James, tôi muốn hỏi, đó có phải là chuyện cá nhân không? Khi cậu vừa đến khách sạn University quả thực đã có chút xích mích với Archie, chúng tôi thậm chí đã ghi lại cảnh đó trong băng video. Chúng tôi cho rằng việc đó làm hơi quá đáng."
"Từ góc độ của tôi thì không phải vậy. Là thằng ngốc đó lo chuyện bao đồng, cố tình cản trở tôi thi hành công vụ. Nếu băng của các người có âm thanh, cậu còn biết hắn đã đe dọa tôi và tự xưng là nhân viên an ninh chính phủ - thực tế hắn không phải."
"Vậy là, cậu phủ nhận những việc xảy ra vào chiều và tối Chủ nhật là chuyện mang tính cá nhân?"
"Tất nhiên, để chứng minh tôi không nói dối, tôi đề nghị các người hỏi Flick, hành động của chúng hoàn toàn có thể khẳng định chúng đang làm theo chỉ thị của Tarn. Theo cảm nhận cá nhân, tôi cho rằng hai gã hề đó - trông chúng rất kỳ dị - chúng vốn dĩ chắc chắn nghĩ rằng sẽ nhận được lệnh giết chúng tôi và phi tang xác tại Trang viên Hall. Được rồi, bây giờ tôi muốn nói là, từ tối Chủ nhật đến rạng sáng thứ Hai, những người tôi tận mắt nhìn thấy hoặc nghe thấy tiếng là: Cuthbert và Archie, một tài xế không rõ tên, một cô gái cao lớn tóc dài tên Beth, Morris Goodwin và Max Tarn. Tôi chỉ suy đoán bà Tarn cũng ở trên chiếc xe Jeep việt dã lái đến Trang viên Hall vào rạng sáng thứ Hai. Đáng chú ý nhất là Cuthbert tỏ ra vô cùng không hài lòng khi cứ để chúng tôi ở lại đó. Tôi không hề mất ý thức, tôi đã tìm cách thoát khỏi còng tay, vì thế mà bị thương." Anh giơ cổ tay phải lên. "Nhưng, tôi thực sự biết mình đã nhìn thấy gì, nghe thấy gì, còn các người lại không nhận được bất kỳ tin tức nào về hai chiếc xe Jeep việt dã đó."
Tanner nhún vai, nói với vẻ hơi bất mãn: "Quả thực là không."
"Nhưng cảnh sát và các nhân viên giám sát khác lúc đó đang chú ý đến hai chiếc xe?"
"Đúng vậy."
"Điều này để lại cho chúng ta một khả năng." Anh lật giở tài liệu trước mặt. "Xem ra người hầu gái của bà Tarn, người phụ nữ tên Fox và người hầu nam của Ngài Max đều có vóc dáng tương đương với chủ nhân của họ."
"Không sai, chúng tôi buộc phải đồng ý với điều này." Sắc mặt Tanner cho thấy ông không thích gợi ý này của Bond. "James, tôi biết cậu định nói gì, nhưng cậu thực sự tin rằng hạng người như Tarn lại tàn nhẫn đến thế sao?"
"Tôi tin. Hắn đột ngột rơi vào khủng hoảng sâu sắc. Nếu người cung cấp tin của M, hắn tên là gì nhỉ? Peter Dromack...?"
M gật đầu, nhưng không đưa ra ý kiến gì.
"Nếu Peter Dromack không nhầm, vị tín đồ Tarn này, ông trùm công nghiệp, rường cột xã hội, đại từ thiện gia này, sắp sửa lộ ra bộ mặt thật rồi. Nếu Dromack không nhầm, lương tâm của gã đó không thể ngăn hắn tham gia vào giao dịch tử thần - buôn lậu vũ khí. Khi tôi đến báo tin cho hắn, Tarn tỏ ra bình tĩnh đến khó tin, đúng là nước đến chân vẫn không đổi sắc, trái lại Goodwin mới là kẻ tỏ ra chấn động hơn. Theo tôi thấy, hạng người như Tarn sẽ không chút do dự làm việc mà tôi sắp nói ra..."
"Ý cậu là hắn tạo ra giả tượng cái chết của bản thân và vợ."
"Thực tế, hắn đã sát hại 4 người - người hầu gái của bà Tarn, người hầu nam của chính hắn và hai tài xế." Wensley nói.
"Không sai một chút nào. Biết thông tin gì về tài xế xe bồn chưa?"
Sau một hồi im lặng căng thẳng kéo dài, Wensley cuối cùng lắc đầu.
"Nói thật với cậu, Bond, chúng tôi thậm chí còn không biết chiếc xe bồn đó lái từ đâu đến, có thuộc sở hữu của doanh nghiệp địa phương nào quanh khu vực sân bay Duxford không."
"Tất cả những điều này chẳng lẽ còn chưa đủ để nói rõ vấn đề cho các người sao?" Bond nói với toàn thể ủy viên, "Tôi làm theo chỉ thị của các người báo tin cho hắn, rằng hắn sẽ bị bắt vì buôn bán vũ khí bất hợp pháp, tòa nhà văn phòng của tập đoàn Tarn sẽ bị khám xét. Mục đích - ý tưởng của các người - là dọa chạy hắn, che mắt báo giới, thừa lúc hắn định tiêu hủy bằng chứng mà đánh úp. Kết quả không những không đạt được mục đích dự kiến, còn khiến hắn nhanh chóng lập ra một kế hoạch, tạo giả cái chết của bản thân và làm cho thi thể không thể nhận dạng. Tất cả những điều này chẳng lẽ không thể khiến các người hiểu ra chút gì sao?"
"Hiểu quá nhiều rồi." Bộ trưởng liếc nhìn M, M gật đầu, quay sang nói với Bond.
"James, thực ra tôi thấy chúng ta hoàn toàn không cần phải nghe những lời này. Tôi hiểu cậu đủ rõ, những gì cậu nói tôi đều tin. Cậu đã mô tả sơ lược một khả năng thực sự không thể xem nhẹ. Bây giờ, mời cậu nói xem, theo trực giác của cậu, sau khi Tarn đón ba người đó rời khỏi Trang viên Hall, bước hành động tiếp theo là gì?"
"Họ ở rất gần sân bay Stansted, thưa ngài. Tôi từng nghe một người trong số họ, tôi đoán là Goodwin, nói rằng họ không còn nhiều thời gian để chần chừ. Một phỏng đoán hợp lý là: Họ đã bay khỏi sân bay Stansted trong vòng một giờ sau khi bỏ lại tôi và Flick."
Cảnh sát trưởng Wensley đứng dậy rời bàn. "Tôi sẽ để người của tôi đi kiểm tra các máy bay tư nhân cất cánh từ sân bay Stansted sáng hôm qua. Chúng ta nên chú ý tìm kiếm điều gì? 8 hành khách?"
"E là 9 người." M vẻ mặt nghiêm trọng và đau buồn. "Tôi đã liên lạc với đội hành động cảnh sát mà ông phái đến tòa nhà văn phòng trụ sở tập đoàn Tarn và tư dinh của hắn, không ai tìm thấy dấu vết của Peter Dromack, rất có khả năng hắn đã bị bắt cóc, hoặc tình hình còn tệ hơn thế."
Cảnh sát trưởng rời khỏi hội trường. Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, Bộ trưởng mới bắt đầu nói. "Đại tá Bond, xem ra việc này phải để cậu chịu trách nhiệm toàn diện. Tôi sẽ thực hiện các biện pháp đảm bảo cảnh sát phối hợp chặt chẽ với nhóm hành động 00. Hy vọng duy nhất của chúng ta là cậu có thể thuận lợi tiến hành trò chơi truy đuổi tài liệu này. Nếu Wensley có thể lấy được bằng chứng xác thực hơn cho thấy Tarn vẫn còn sống, chúng ta tự nhiên sẽ thông báo cho các bên, từ Interpol đến các đặc vụ của Cục Tình báo Bí mật, các bên hợp tác, rầm rộ tiến hành truy bắt hắn. Được rồi, cậu còn yêu cầu gì nữa không?"
"Tôi muốn tìm hiểu thêm một chút về hai gã hề Cuthbert và Archie, tìm cách xác định danh tính cô gái tên Beth. Nếu có thể tra ra liệu có một công ty thuộc quyền sở hữu của Tarn đã mua Trang viên Hall hay không, đó sẽ là một ý hay. Có người từng nhắc đến việc người địa phương vì Trang viên Hall gần đây xuất hiện ma trơi và vài chuyện kỳ quái mà không dám đến gần. Nếu Tarn có quyền sử dụng căn nhà đó, hắn chắc chắn sẽ không chỉ sử dụng một lần để thực hiện kế hoạch giả chết. Tôi cảm thấy nơi đó quá gần sân bay Stansted."
Anh vốn định nói tiếp, nhưng lúc này Wensley quay lại hội trường, khuôn mặt phủ một tầng sương giá. "Tình hình rất tệ, một chiếc máy bay phản lực tư nhân, thuộc sở hữu của một công ty tên là Liên đoàn Randragg, tất nhiên hoàn toàn không tồn tại công ty như vậy, logo máy bay trông như mới được sơn lên. Ngoài ra, đặc điểm của chúng hoàn toàn khớp với những người chúng ta đang tìm kiếm, kế hoạch bay họ báo là đến sân bay Charles de Gaulle ở Paris, nhưng có dấu hiệu cho thấy đây không phải là điểm đến cuối cùng của họ. Người của tôi đang truy vết điều tra." Ông ngồi xuống, hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế cơn giận trong lòng. Cuối cùng lại nói - "Rất xin lỗi, việc này vốn không nên xảy ra, người của tôi quá sơ suất."
Bộ trưởng mở miệng định nói, nhưng lời chưa kịp thoát ra, chiếc điện thoại duy nhất đặt trước mặt ông đã đổ chuông. Ông cầm điện thoại lên, nói vào ống nghe bằng giọng còn nhỏ hơn cả thì thầm. Đột nhiên, ông ngẩng mắt lên, nhìn về phía M.
"Hắn ở đây, xin chờ một chút." Ông vừa lấy tay che ống nghe, vừa bảo M là điện thoại tìm ông. "Tình huống khẩn cấp," ông nói thêm khi đưa ống nghe qua.
M lầm bầm một tiếng vào ống nghe, lập tức trở nên tập trung cao độ. "Anh có thể hoàn toàn chắc chắn là Boxwood? ... Giọng nói khớp nhau chứ? ... Được ... Đúng ... Đúng, gửi đến ngay lập tức, do vệ binh vũ trang áp tải ... Không, không, tôi không đùa, tôi nói muốn vệ binh vũ trang áp tải chính là muốn vệ binh vũ trang áp tải thật sự. Tham mưu trưởng sẽ đợi bên ngoài để tiếp nhận từ tay anh. Cứ thế đi, được rồi." Ông đặt ống nghe xuống, chưa nói gì khác, đã nhìn Tanner trước. "Tham mưu trưởng, xuống lầu một chuyến đi. Sĩ quan trực ban sắp sửa gửi đến một gói đồ nhỏ. Thứ đó chính là thứ chúng ta cần ngay lúc này tại đây."
Tanner không nói một lời, đứng dậy rời đi.
"Tôi nghĩ trong tòa nhà này chắc tìm được một chiếc máy phát âm thanh chứ?" Ông hỏi câu này không nhắm trực tiếp vào một ai, nhưng Bộ trưởng gật đầu. "Cái gì...?" Ông vừa mở miệng định hỏi gì đó, nhưng M đã bắt đầu nói với toàn thể người tham dự.
"Xem ra người của tôi, Peter Dromack, đã lộ diện rồi. Chúng ta có một đường dây điện thoại bảo mật tích hợp bộ phân tích âm thanh và một vài thiết bị kỹ thuật kỳ diệu khác. Khoảng nửa giờ trước, Dromack đã để lại một thông điệp trên băng từ. Sĩ quan trực ban của tôi sau khi phân tích âm thanh đã xác nhận đó là Dromack. Mật danh của hắn là Boxwood, sĩ quan trực ban nói thông điệp của hắn là tình báo quan trọng vô cùng khẩn cấp."
Bộ trưởng rời phòng họp đích thân đi tìm máy phát âm thanh, trong phòng họp im lặng như tờ. Sau khi Bộ trưởng mang một chiếc máy phát âm thanh cao cấp quay lại phòng họp, mọi người vẫn ít nói chuyện, cho đến khi Bill Tanner cũng quay lại, trên tay cầm một cuộn băng từ đựng trong hộp kim loại.
M nhét băng từ vào máy phát, vừa điều chỉnh vừa bảo mọi người đều không được nói chuyện, ít nhất hãy lặng lẽ nghe băng phát một lượt.
Âm thanh phát ra từ máy ghi âm có phần tiết chế, tông giọng trầm thấp, nhưng người nói lại tràn đầy tự tin.
"Tôi là Boxwood, tôi không có thời gian nói nhiều, nhưng thông tin tôi cung cấp cho các anh lại cực kỳ quan trọng. Các anh có lẽ tưởng rằng người bạn chung của chúng ta là Morgan đã chết, nhưng hắn chưa chết, phu nhân của hắn cũng vậy. Lúc này chúng tôi đang ở trong một căn biệt thự thuộc sở hữu của hắn, nằm trong khu vực đồi núi phía bắc Seville. Sau khi bay đến Paris, chúng tôi tiếp tục hành trình và đáp xuống Tây Ban Nha vào sáng hôm qua. Quyền tự do hành động của tôi rõ ràng đang bị hạn chế. Có hai kẻ đang giám sát tôi chặt chẽ, mặc dù muốn cắt đuôi chúng cũng không phải quá khó. Tôi đã nắm giữ tất cả tài liệu mà các anh cần để làm bằng chứng. Ngày mai, tôi sẽ ung dung thoát thân và chắc chắn sẽ có mặt tại vườn hoa cung điện Alcázar vào đúng giữa trưa. Tôi sẽ mặc quần jeans, áo sơ mi denim và khoác một chiếc áo khoác vải thô, vai đeo ba lô. Nếu mọi việc suôn sẻ, ba lô sẽ vắt trên vai phải; nếu gặp rắc rối, ba lô sẽ vắt trên vai trái. Tôi đề nghị các anh dùng xe hơi hoặc mô tô đón tôi từ phố San Fernando. Hy vọng người đến đón tôi sẽ cầm theo tờ Financial Times số ngày mai và sử dụng ám hiệu giống tôi: tay phải cầm báo nghĩa là mọi chuyện ổn thỏa, tay trái cầm báo nghĩa là tình hình có thể đã thay đổi. Nếu đón được tôi thì đương nhiên vạn sự đại cát. Nếu gặp bất trắc, bằng mọi giá phải lấy được cái ba lô đó. Tôi biết được từ những cuộc trò chuyện nghe lén rằng chúng tôi chỉ ở đây hai ngày, nên chúng ta chỉ có duy nhất một cơ hội. Tôi không định tiết lộ vị trí chính xác của căn biệt thự, bởi bất kỳ cuộc tấn công nào cũng sẽ mang lại nguy hiểm đáng kể. Ngoài ra, các anh cần những thứ trong tay tôi để mở cánh cửa bí mật của Morgan. Ngày mai, giữa trưa." Theo tiếng Dromac gác máy ở một nơi nào đó gần Seville, chiếc băng từ phát ra tiếng cạch một cái.
"Đô đốc?" Bộ trưởng mời M phát biểu.
"Tôi đã nói rồi, Boxwood chính là Peter Dromac, về tình hình giao dịch của Tarn, hắn nắm rõ hơn bất cứ ai. Morgan chính là Tarn, chúng tôi thấy dùng tên của một lão hải tặc để gọi hắn là thích hợp. Tôi thấy, đối mặt với tình huống này, chúng ta chỉ có một phản ứng duy nhất." Ánh mắt M quét qua từng người tham dự, cuối cùng dừng lại ở Bond và Flicka von Grüsse. "Mặc dù chúng ta rất nóng lòng muốn tống Max Tarn vào tù, nhưng lòng trung thành hàng đầu của chúng ta phải dành cho Peter Dromac. Nếu không có sự giúp đỡ của hắn, không biết chúng ta còn phải tốn thêm bao nhiêu thời gian nữa. Tôi sẽ tổ chức một đội ngũ tinh nhuệ nhất bay đến Seville ngay trong đêm nay."
"Thưa ngài," Bond lập tức xin chỉ huy bằng tông giọng kiên định không chút khoan nhượng.
"Bỏ đi, Đại tá Bond." Sắc mặt M trở nên vô cùng nghiêm nghị, đôi mắt dường như chuyển sang màu xám. "Chúng đã biết mặt anh, cả anh và cô Von Grüsse."
"Nếu vận may mỉm cười, Tarn và thuộc hạ của hắn sẽ chẳng nhìn thấy chúng tôi đâu, thưa ngài. Hiện tại tôi chỉ yêu cầu được phái chúng tôi đi đón Dromac cho ngài. Sau đó tôi sẽ xin lệnh truy bắt Tarn, tôi tin hắn là con mồi của chúng tôi, nên để tôi săn, nếu cần thiết, tôi sẽ là người ra tay kết liễu. Việc này tôi và cô Von Grüsse làm sẽ không tốn chút sức lực nào."
Sau một hồi im lặng rất lâu, M mới mở lời. "Được rồi, cứ để hai người đi. Bond, nếu việc này thất bại, tôi sẽ tước quân tịch của anh vĩnh viễn. Đã rõ chưa?"