Trụ sở Phòng Hộ tịch nằm ở tầng hai, do mấy cô gái thường mặc quần bò và áo sơ mi tùy tiện trực ban canh giữ. Vài năm trước, đồng phục của họ vẫn là bộ vest hai mảnh, đeo vòng cổ ngọc trai và mặc những chiếc váy cắt may vừa vặn từ hãng Harrods hoặc Harvey Nichols. Kể từ khi các quy định trở nên lỏng lẻo, M hiếm khi bén mảng tới Phòng Hộ tịch, nhưng ông vẫn giữ lời hứa cung cấp thông tin cần thiết cho Bond.
Trong công viên, ông thao thao bất tuyệt đọc ra những cái tên và tiền tố hồ sơ, bắt Bond lặp lại một lần, rồi dặn dò: trước khi bước vào tòa nhà cao tầng không biển hiệu của Tổng cục Tình báo, phải đi một vòng quanh nội thành.
Bond đọc các mã số hồ sơ, một người đẹp dáng người thanh mảnh, quyến rũ vội vã ghi lại, cầm một tờ giấy đi về phía trực ban. Người trực ban không hỏi gì cả, thậm chí không buồn ngước mắt lên, tên cô ta là Rowena Micsanney-Jones, mọi người đều gọi cô là "Người đẹp Hộ tịch". Cô Micsanney-Jones gật đầu, máy tính đã khởi động. Năm phút sau, người đẹp kia mang về một xấp hồ sơ nhựa dày cộp, trên hồ sơ đều dán dấu hiệu hình cờ màu đỏ, điều này chứng tỏ nó thuộc cấp A+. Phía trước hồ sơ ghi rõ thời gian và chú thích: Những hồ sơ này tuyệt đối cấm mang ra ngoài. 16:30 phải trả lại. Bond biết, nếu anh phớt lờ những chỉ thị này mà không trả hồ sơ, một nhân viên bảo vệ của Phòng Hộ tịch sẽ tìm ra anh, thu hồi và tiêu hủy những tài liệu đó. Tương tự, nếu anh định lấy chúng ra khỏi kẹp hồ sơ - chưa nói đến việc mang ra khỏi tòa nhà - thì "thẻ báo động" gắn trong kẹp sẽ kích hoạt một loạt chuông báo động.
Trên bàn làm việc của mình, anh cũng thấy một tập hồ sơ tương tự có dán dấu hiệu hình cờ với mức độ bảo mật ngang hàng, chỉ có điều tập hồ sơ này phải trả lại cho tầng tám, nghĩa là phải đích thân giao cho M.
Trong một giờ, Bond đã đọc xong hai tập hồ sơ, khắc ghi thông tin vào đại não. Anh lại dành thêm một giờ để đối chiếu hồ sơ với trí nhớ của mình. Sau đó, anh trả lại hồ sơ cho Phòng Hộ tịch, mang theo tập thứ hai tới văn phòng của M.
"Tôi nghĩ ông ấy sẽ gặp tôi thôi," Bond mỉm cười nói với cô Moneypenny khi bước vào văn phòng bên ngoài.
"Anh lại sắp đi xa sao, James? Ông ấy nói anh có thể đi đón vài người."
"Chỉ là giải quyết chút việc gia đình bất ngờ thôi." Bond nhìn thẳng vào mắt cô, giống như tất cả những kẻ quen nói dối.
Moneypenny thở dài. "Ồ, có lẽ tôi cũng là một thành viên trong cái gia đình đó. Tôi biết anh đang toan tính chuyện gì cho chuyến đi này."
"Penny, nếu đúng là vậy thì còn gì bằng."
Chuông điện thoại nội bộ vang lên, giọng M truyền ra rõ ràng qua loa phóng thanh. "Moneypenny, nếu 007 đã tới, hãy đưa cậu ta vào đây, cô đừng nói mấy lời vô ích nữa. Hai người các người nói nhiều như mấy bà hàng xén già nua vậy."
Moneypenny nhìn Bond đầy tình cảm, rồi ngước mắt nhìn lên không trung. Bond chỉ mỉm cười trước sự cứng nhắc của cấp trên, thấy đèn xanh trên cửa phòng M sáng lên, anh cúi chào Moneypenny một cách khiêm nhường rồi bước vào thư phòng bên trong.
"Tôi đến để trả những tập hồ sơ kinh khủng kia, thưa ông."
Anh đặt hồ sơ của M lên bàn làm việc. Bên trong bao gồm báo cáo của cảnh sát về hai vụ mưu sát, cùng những bức ảnh vô cùng đáng sợ. Việc chứng kiến cái chết tàn khốc ngoài đời thực vẫn dễ chịu hơn là nhìn chằm chằm vào những hình ảnh vĩnh viễn lưu lại trên máy ảnh. Hộp sọ của hai cô gái bị kẻ thủ ác đập nát từ phía sau. Sau khi họ chết, lưỡi cũng bị cắt mất, gần như với kỹ thuật chuyên nghiệp của bác sĩ phẫu thuật. Viên cảnh sát phụ trách khẳng định kẻ sát nhân có kiến thức về y học. Những báo cáo này chỉ ra rằng, không còn nghi ngờ gì nữa, những vụ ám sát này do cùng một người hoặc cùng một nhóm người thực hiện.
M kéo những tập hồ sơ về phía mình, không đưa ra bất kỳ bình luận nào. "Moneypenny nói cậu xin nghỉ phép hai tuần để lo tang lễ, 007, có thật không?"
"Thật ạ, thưa ông."
"Được. Cậu có thể đi ngay bây giờ. Tôi nghĩ thủ tục đã xong xuôi cả rồi."
"Cảm ơn ông. Tôi muốn ghé qua Phòng Trang bị Đặc biệt trước khi đi, nhưng trước sáu giờ, tôi phải tới khách sạn Mayfair."
M gật đầu, trong đôi mắt xám màu băng giá của ông, vẻ hài lòng chỉ thoáng qua. Giữa hai người có một sự thấu hiểu ngầm, trong số ba mục tiêu ám sát tương lai kia, người gần nhất là Hazel Dale, cô đang điều hành một thẩm mỹ viện ở một góc của khách sạn Mayfair. Sự trùng hợp này thật đáng mừng, vì Bond thường xuyên đến nhà hàng Castle trong khách sạn này để ăn tối, không chỉ vì món ăn ở đây vô song, mà còn vì nhà hàng có sáu bảy chiếc bàn được đặt trong hốc tường, gần như tách biệt với thế giới bên ngoài, hoàn toàn tránh khỏi tầm mắt của những vị khách khác.
M phất tay ra hiệu cho Bond rời đi. Anh bước vào bên trong tòa nhà, nơi Thiếu tá Boothroyd, chuyên gia vũ khí, kiểm soát Phòng Trang bị Đặc biệt. Đúng lúc Thiếu tá không có ở đó, Bond thấy trợ lý của ông, cô Ann Reilly với đôi chân dài, đeo kính, tính cách cởi mở thú vị, đang quản lý bộ phận này một cách thành thạo. Ở Cục Tình báo, mọi người đều gọi cô là "Tiểu Thông Minh". Khi cô mới đến Phòng Trang bị Đặc biệt, Bond thường xuyên gặp cô, nhưng vài năm trôi qua, do lối sống thất thường của Bond, mối quan hệ giữa họ trở thành bạn bè bình thường.
"James, chào anh," cô chào hỏi. "Có chuyện gì không vui sao? Lại có rắc rối mới à?"
"Tôi định xin nghỉ phép hai tuần. Tôi đến để tìm vài món đồ lặt vặt."
Anh cố ý nói nhẹ nhàng. Nếu là đi công tác chính thức, anh phải ký nhận một chiếc điện thoại chống nghe lén CC500. Thực tế, anh muốn nghe ý kiến của cô, có thể mượn vài thiết bị công nghệ nhỏ gọn.
"Chúng tôi đã thử nghiệm vài món đồ. Có lẽ anh muốn mang theo một mẫu thử." Tiểu Thông Minh cười toe toét, đùa nghịch. "Đến phòng tiếp khách của tôi đi," cô nói. Bond tự hỏi liệu M có kín đáo đưa chỉ thị cho cô hay không.
Họ vội vã băng qua căn phòng dài, nơi có những thanh niên ăn mặc tùy tiện ngồi trước màn hình hiển thị, và một số người đang làm việc qua những bộ khuếch đại khổng lồ trên màn hình điện tử.
"Bây giờ ấy mà," Tiểu Thông Minh nói, "ai cũng muốn thiết bị nhỏ hơn, phạm vi rộng hơn, dung lượng lưu trữ nhiều hơn."
"Chính cô cũng vậy mà."
Bond mỉm cười, nhưng đôi mắt anh không có ánh sáng. Trong đầu anh tràn ngập những bức ảnh về hai cô gái trẻ bị hành hạ đến chết, nhưng anh biết Tiểu Thông Minh đang nói về những thiết bị có thể nghe lén, hành động bí mật, ẩn nấp và giết người.
Nửa giờ sau, anh rời đi, ngoài chiếc CC500 được kiểm soát đặc biệt, anh còn mang theo vài món đồ nhỏ. Theo quy định hiện hành, anh không được phép sử dụng loại điện thoại này, vì trước khi nhiệm vụ hoàn thành, M và Bộ Ngoại giao tuyệt đối sẽ không thừa nhận anh. Ở cửa văn phòng, cô đặt nhẹ một tay lên cánh tay Bond.
"Dù anh cần gì ở đây, chỉ cần gọi điện thoại, tôi sẽ đích thân mang đến cho anh."
Anh nhìn khuôn mặt cô, nhận ra: anh đoán đúng rồi, M đã đưa cho cô vài chỉ thị nhất định.
Những người tham gia đều phải xóa sạch dấu vết, để họ thay tên đổi họ, tự mưu sinh, M từng nói như vậy. Bond biết điều đó có nghĩa là gì. Điều này giống như cắt đứt những mối quan hệ quan trọng, nếu anh làm hỏng việc, anh sẽ chịu chung số phận với những điệp viên trong chiến dịch "Bánh kem".
Anh giấu chiếc xe thể thao Bentley Mulsanne trong bãi đỗ xe ngầm, vào trong xe, anh kiểm tra khẩu súng tự động ASP 9mm, băng đạn dự phòng và dùi cui thép rút gọn. Trong chiếc vali nhẹ của anh có quần áo thay cho một tuần, trong cốp xe, anh còn chuẩn bị vài thứ, huấn luyện viên gọi đó là đồ nghề tác chiến đường phố. Anh khởi động động cơ, chiếc xe lướt êm ra khỏi vị trí đỗ, dọc theo con dốc tiến vào những con phố London đầy nắng xuân. Trên đại lộ, anh cảm thấy cái chết chỉ cách vỉa hè trong gang tấc.
Khoảng 20 phút sau, anh đến vỉa hè, đi ngang qua quán Blue Anchor trên phố Stratton, ánh đèn neon đỏ rực của nó đã chói lọi ngay từ buổi chiều.
Tại khách sạn Mayfair, Bond giao xe cho người gác cửa mặc đồng phục xanh, trên cổ áo anh ta gài cẩn thận một huy hiệu của Lữ đoàn Dù. Anh ta sẽ sớm lắp đồng hồ tính phí cho chiếc xe và trông coi nó khi Bond đi vắng. Từ đây đến thẩm mỹ viện "Một phen tiêu sái" nằm cuối phố Stratton chỉ mất ba phút.
Anh tự hỏi, tại sao Dale lại đặt cái tên như vậy - "Bạn dám tiêu sái một phen không"? Vì cô là người Đức, họ gốc của gia đình cô là Wagen, đây là cách dịch trực tiếp. Rốt cuộc Hazel đến từ đâu, chỉ có quan chức phụ trách sắp xếp của Cục Tình báo mới biết. (Wagen trong tiếng Đức có hai nghĩa, một là danh từ, tức xe cộ, ô tô... hai là động từ, ý là cân nhắc, suy xét, đánh cược... "Dare" có nghĩa là "dám", vì vậy tác giả mới có cách nói này - ND).
Cửa sổ thẩm mỹ viện màu đen, tấm biển vàng bắt mắt kích thích mọi người đến tiêu sái một phen, trên biển còn điểm xuyết những họa tiết trang trí nghệ thuật, vẽ một cô nàng tóc xoăn đang nghịch ngợm ống điếu thuốc. Bên trong là một tiền sảnh nhỏ, trải thảm dày, treo một bức tranh khắc gỗ Nhật Bản lẻ loi, trong mắt Bond, nó rất giống chiếc hộp của ảo thuật gia mở ra trước những kim tự tháp. Cửa thang máy cũng màu vàng kim, các nút bấm được chạm khắc tinh xảo chữ "Tiêu sái".
Bond nhấn nút, bước vào thang máy lắp gương xung quanh, nhanh chóng được thang máy đưa lên lầu một cách tĩnh lặng. Giống như tiền sảnh, trong thang máy cũng trải thảm đỏ thẫm. Thang máy dừng lại vững chãi, anh đến một tiền sảnh khác. Bước qua hai cánh cửa là những căn phòng, khách hàng có thể tận hưởng không khí nóng hổi và massage mặt, cùng dịch vụ chính gốc của thợ cắt tóc và chuyên gia massage. Trong phòng cũng trải thảm đỏ, ở đây cũng có một bức tranh khắc gỗ Nhật Bản, bên phải, một cánh cửa ghi "Xin đừng vào". Trước mặt anh là một cô gái tóc vàng mắt xanh, mặc bộ vest đen đơn giản và áo sơ mi lụa trắng chói mắt, ngồi bên chiếc bàn hình hạt điều. Có vẻ như mỗi hạt bụi, mỗi chút dầu mỡ trên khuôn mặt cô đều đã được làm sạch, từng sợi tóc đều được cố định tại một vị trí nhất định. Cô nở nụ cười đầy phấn khích, nhưng đôi mắt lại đặt câu hỏi: Một người đàn ông đến lãnh địa của người phụ nữ này để làm gì? Bond cảm thấy sự chào đón mà anh nhận được tại cơ quan chị em MI5 cũng như vậy.
"Thưa ông, cần dịch vụ gì ạ?" Cô nói bằng giọng của một người bán hàng, nhưng lại bắt chước giọng điệu chậm rãi của giới quý tộc.
"Làm ơn giúp tôi một việc, tôi muốn gặp cô Dale," Bond nói, nở một nụ cười rõ ràng là không đủ chân thành với cô.
Cô lễ tân sững sờ, nói rất tiếc, cô Dale chiều nay không có ở đây. Câu trả lời này khiến người ta không thể tin được, vì đôi mắt kia lập tức liếc về phía cánh cửa ghi "Xin đừng vào". Anh thở dài, lấy ra một mẩu giấy trắng, viết một câu lên đó rồi đưa cho cô gái.
"Hãy nhân từ với tôi một chút, làm ơn đưa cái này cho cô ấy. Tôi trông chừng ở đây cho cô. Chuyện rất quan trọng, tôi nghĩ cô không muốn tôi tự ý xông vào tìm cô ấy đâu."
Khi cô gái còn đang do dự, anh nói thêm: Có thể để cô Dale xem anh qua màn hình giám sát, anh hất đầu về phía camera an ninh phía trên góc cửa, nếu cô ấy không muốn gặp, anh có thể rời đi. Cô gái tóc vàng vẫn chưa quyết định được, nên anh nói với cô, đây là công việc, và lắc lắc thẻ căn cước trước mặt cô - nó rất bắt mắt, toàn bộ được ép nhựa, chữ trên thẻ cũng có màu, nhưng đó không phải đồ thật, thẻ thật nằm trong một chiếc ví da nhỏ, là thẻ nhựa thông thường.
"Xin chờ một lát, tôi đi xem cô ấy đã về chưa. Cô Dale quả thực đã ra ngoài từ đầu giờ chiều nay."
Cô đi qua cánh cửa "Xin đừng vào" và biến mất, Bond hướng mặt về phía camera. Trên mảnh giấy, anh viết: "Tôi mang quà đến thăm. Còn nhớ những người lính tàu ngầm hào sảng đó không." Thời gian chỉ có năm phút, nhưng lại khiến người ta cảm thấy rất dài. Cô gái tóc vàng dẫn anh đi qua cửa, băng qua một hành lang hẹp, lên vài bậc thang, tiến về phía một cánh cửa rất kiên cố khác.
"Cô ấy mời anh cứ đi vào."
Bond bước thẳng vào, phát hiện một nòng súng màu xanh đen đang chĩa vào mình, từ kích thước và hình dáng, anh nhận ra đó là khẩu "Uzi" kiểu Colt - loại nhắm mục tiêu tự động. Ở Mỹ, người ta nói nó là loại súng lục bắn loạn xạ, nhưng súng bắn loạn xạ cũng có thể giết người, đối mặt với bất kỳ loại vũ khí nào như vậy, Bond luôn giữ thái độ đúng mực, nhất là khi nó đang được cầm chắc chắn và chĩa thẳng vào anh như lúc này.
"Elma," anh nói với giọng hơi cảnh cáo, "Elma, làm ơn bỏ súng xuống. Tôi đến để giúp đỡ."
Khi nói, Bond nhận thấy trong phòng không còn lối thoát nào khác, Hazel Dale - người trong chiến dịch "Bánh kem" có tên thời con gái là Elma Wagen - đã chiếm được vị trí thuận lợi, hai chân hơi mở, lưng tựa vào tường, đôi mắt nhìn chằm chằm không chớp.
"Là anh à," cô nói, nhưng không hề hạ súng xuống.
"Chính là tôi đây," anh trả lời với nụ cười chân thành nhất, "nhưng nói thật, tôi đã không nhận ra cô nữa. Lần trước chúng ta ở bên nhau, cô mặc quần bò, mồ hôi nhễ nhại, đầy lo âu sợ hãi." "Bây giờ, chỉ còn lại sự lo âu sợ hãi thôi," cô nói, trên mặt không có lấy một nụ cười.
Cách phát âm của Hazel Dale đã không còn chút dấu vết nào của tiếng Đức. Tiếng Anh của cô đạt đến trình độ thật giả khó phân. Bây giờ cô đã trở thành một người phụ nữ điềm tĩnh, đầy quyến rũ, mái tóc đen, dáng người mảnh mai, cùng đôi chân dài duyên dáng. Trong năm năm qua, cô cố gắng khởi nghiệp, phong thái thanh lịch của cô bổ trợ cho sự nghiệp này, nhưng đằng sau đó, Bond cảm nhận được một sự kiên cường, thậm chí có lẽ là sự cố chấp đã ăn sâu vào gốc rễ.
"Đúng vậy, tôi hiểu tâm trạng lo âu sợ hãi đó," anh nói. "Tôi đến đây chính là vì điều này."
"Tôi nghĩ họ vẫn chưa phái người đến đây đâu."
"Họ quả thực không phái người đến. Tôi chỉ nhận được tin tức nên tự mình chạy tới, nhưng tôi thực sự là người được huấn luyện bài bản, nắm vững nhiều kỹ thuật. Bây giờ làm ơn bỏ súng xuống, để tôi có thể đưa cô đến một nơi an toàn. Tôi đang cố gắng cứu ba người các cô hiện còn sống sót."
Cô chậm rãi lắc đầu nói: "Không, ồ, thưa ông..."
"Bond. James Bond."
"Ồ, không, ông Bond. Những kẻ khốn đó đã khử Franz và Ellie rồi. Tôi muốn đảm bảo không để chúng khử thêm những người bạn khác của tôi nữa."
Cô gái tử nạn ở Hammond tên thật là Franziska Trauben, tên của Millicent Zampic vốn là Eleonore Zuckerman.
"Đó cũng là điều tôi muốn nói." Bond bước tới gần một bước. "Cô nên đến một nơi an toàn mà không ai có thể tìm thấy. Sau đó để tôi tự mình đối phó với những kẻ khốn đó."
"Vậy anh đi đâu, tôi đi đó, cho đến khi mọi chuyện kết thúc, hoặc là kết thúc thế này, hoặc là thế kia."
Bond có đủ kinh nghiệm với phụ nữ, anh biết: sự cố chấp này vừa không thể khuất phục, vừa không thể lý giải. Anh quan sát một hồi, rất thích dáng người mảnh mai và khí chất phụ nữ của cô, tất cả đều được che giấu dưới bộ vest xám cắt may khéo léo và chiếc áo khoác nữ màu hồng phối cùng, cô đeo một chiếc vòng cổ vàng mảnh và mặt dây chuyền. Bộ trang phục này rất có phong cách Pháp. Anh nghĩ, chắc là từ Paris, có lẽ chính là từ Givenchy.
"Vậy, về cách đối phó với chuyện này, cô có ý kiến gì không, Hazel? Tôi gọi cô là Hazel thay vì Elma, được không?"
"Hazel," cô lẩm bẩm bằng giọng rất thấp. Ngừng một lát, cô lại nói: "Xin lỗi, tôi gọi những người khác đều bằng tên thật của họ. Đúng vậy, kể từ khi người của các anh đưa tôi đến thế giới thực sự này và đặt cho một cái tên mới, tôi luôn coi mình là Hazel. Nhưng tôi khó mà tưởng tượng được một nhóm bạn cũ sử dụng những cái tên giả mới đặt."
"Trong chiến dịch 'Bánh kem', các cô có qua lại với nhau không? Ý tôi là, các cô có quen biết nhau không? Biết mục tiêu của mỗi người là gì không?"
Cô gật đầu nhanh chóng. "Vừa biết tên thật của mỗi người, vừa biết biệt danh. Chúng tôi đều hiểu nhau, biết mục tiêu của mỗi người là gì, biết cấp trên của chúng tôi là ai. Không có khoảng cách. Khi anh cứu tôi và Emily ra khỏi bãi biển nhỏ đó, chúng tôi cũng ở cùng nhau, lý do chính là ở đây." Cô do dự một chút, rồi nhíu mày, lắc đầu. "Xin lỗi, tôi nói là Abby. Emily Nicholas bây giờ gọi là Abby."
"Đúng, Abby Heritage, phải không?"
"Chính xác. Chúng tôi là bạn cũ rồi. Sáng nay tôi còn gọi điện cho cô ấy."
"Ở Dublin?"
Hazel mỉm cười nhẹ. "Tin tức của anh rất nhạy bén nhỉ. Vâng, là ở Dublin."
"Sử dụng đường dây công cộng? Các cô gọi điện bằng đường dây công cộng sao?"
"Đừng lo, ông Bond..."
"Gọi tôi là James."
"Vâng. Đừng lo, James, tôi chỉ nói ba từ thôi. Anh biết đấy, trước khi thẩm mỹ viện này khai trương, tôi đã ở cùng Abby một thời gian. Chúng tôi quy định một mật mã để sử dụng khi gọi điện trên đường dây công cộng. Lúc đó tôi chỉ nói: 'Elizabeth bị ốm rồi,' cô ấy trả lời: 'Chiều nay tôi qua tìm cậu.'"
"Có nghĩa là gì?"
"Có nghĩa là 'Mẹ cậu thế nào rồi', đây là cảnh báo của Bánh kem, nói ra trong lúc trò chuyện. 'Mẹ' chính là cò súng: 'Cậu bị theo dõi rồi. Phải thực hiện hành động cần thiết.'"
"Điều này có nghĩa giống như năm năm trước."
"Đúng, chúng tôi bây giờ lại phải thực hiện hành động cần thiết. Anh biết đấy, James, tôi đã đến Paris một chuyến. Sáng nay mới bay về. Trên máy bay, tôi thấy tin tức về hai vụ mưu sát đó. Tôi vừa mới biết chuyện này. Có một vụ mưu sát như vậy đã đủ khiến người ta lo âu sợ hãi rồi, ai ngờ lại có tới hai vụ, và... cả cái lưỡi..." Lúc này giọng cô bắt đầu run rẩy. Cô hít một hơi, cơ thể co rúm lại rõ rệt. "Cắt lưỡi là một đặc điểm rõ ràng. Đó là một lời cảnh báo gây sốc, phải không?"
"Lời cảnh báo này không mấy dễ chịu đâu."
"Cảnh báo và mưu sát trả thù hiếm khi nào dễ chịu. Anh có biết Mafia đối xử với kẻ ngoại tình trong gia đình như thế nào không?"
Anh gật đầu mạnh. "Tuy không văn minh, nhưng lại đánh trúng chỗ hiểm." Trong khoảnh khắc, anh nhớ lại có lần mình nghe được một vụ mưu sát như vậy, bộ phận sinh dục của người đàn ông đó bị cắt bỏ.
"Cắt lưỡi cũng là đánh trúng chỗ hiểm."
"Đúng. Vậy, 'Elizabeth bị ốm rồi' có nghĩa là gì?"
"Nghĩa là 'Tất cả chúng ta đều bị theo dõi rồi. Gặp nhau tại địa điểm đã hẹn.'"
"Địa điểm đã hẹn ở đâu?"
"Tôi đang định đến đó, tối nay đi chuyến bay 8:30 của hãng hàng không Lingus từ sân bay Heathrow."
"Đến Dublin?"
Cô lại gật đầu. "Vâng, đến Dublin. Tôi sẽ thuê một chiếc xe hơi ở đó, lái đến địa điểm hẹn. Abby có lẽ đã đợi tôi ở đó từ chiều nay rồi."
"Cô cũng liên lạc với Frank Baisley, hay nói cách khác là Franz Belzinger như vậy sao? Cái người tên Ginger đó?"
Cô vẫn còn căng thẳng, nhưng lộ ra một chút nụ cười. "Anh ta luôn thích đùa. Có chút khí chất của nhà mạo hiểm. Anh ta từng lấy biệt danh là Wald, tiếng Đức có nghĩa là rừng. Bây giờ anh ta tự nói tên mình là Ginger. Không liên lạc được, tôi không thể truyền tin cho anh ta, vì tôi không biết anh ta ở đâu."
"Nhưng tôi biết."
"Ở đâu?"
"Ở ngay trước mắt thôi. Bây giờ hãy nói cho tôi biết, cô định đến nơi nào để gặp Abby."
Cô ta chần chừ một lát.
"Nói mau đi," Bond thúc giục, "Tôi đến đây là để giúp cô. Dù thế nào đi nữa tôi cũng phải cùng cô đến Dublin. Tôi bắt buộc phải đi. Các người định gặp nhau ở đâu?"
"Ồ, từ lâu chúng tôi đã đi đến kết luận rằng: nơi ẩn náu tốt nhất chính là giữa chốn đông người. Chúng tôi dự định gặp nhau tại lâu đài Ashford ở quận Mayo. Tổng thống Reagan từng lưu trú tại khách sạn đó."
Bond mỉm cười. Đây là ý tưởng hay của những người đã qua huấn luyện. Khách sạn lâu đài Ashford là một nơi sang trọng và đắt đỏ, là nơi mà một nhóm ám sát ít có khả năng bị truy quét nhất trên đời này.
Sau đó anh hỏi tiếp: "Chúng ta có thể giả vờ như đang mở một cuộc họp thương mại không? Tôi dùng điện thoại của cô một chút được chứ?"
Cô ta ngồi xuống sau chiếc bàn làm việc dài, khóa khẩu súng Uzi vào ngăn kéo. Sau đó, cô trải vài tờ giấy ra, đẩy điện thoại về phía anh. Bond gọi đến phòng vé của hãng hàng không Lingus tại sân bay Heathrow, đặt cho mình một tấm vé chuyến bay EL177, hạng phổ thông, sử dụng cái tên Boardman.
"Xe của tôi ở ngay góc đường kia," anh vừa đặt điện thoại xuống vừa nói. "Chúng ta sẽ rời khỏi đây vào khoảng bảy giờ. Lúc đó trời đã tối, tôi đoán toàn bộ nhân viên của cô cũng đã về hết rồi."
Cô ta liếc nhìn chiếc đồng hồ Cartier tinh xảo trên tay, rồi nhướng mày. "Bây giờ họ sắp tan làm rồi..."
Đúng lúc này, điện thoại của cô reo lên. Bond đoán có lẽ là người phụ nữ tóc vàng đó, bởi vì Hazel nói: Vâng, họ đều sắp về cả rồi. Cô ấy đã phải làm thêm giờ muộn cho vị quý ông có hẹn trước, cô định hỏi rõ xem tòa nhà đã khóa cửa chưa. Sáng mai cô ấy mới đến làm việc.
Ánh nắng xuân rực rỡ nhạt dần, tiếng xe cộ ầm ĩ vọng lại từ phố Piccadilly cũng dần biến mất, họ ngồi đó trò chuyện, Bond lặng lẽ dò hỏi cô về tình hình của "Bánh Kem". Những gì anh nắm bắt được còn nhiều hơn rất nhiều so với những gì thu thập được từ hồ sơ vào buổi chiều. Chính bản thân Hazel Dale chịu trách nhiệm phát tín hiệu cảnh báo cho những người này. "Xin lỗi, Gustav đã hủy bữa trưa." Cô phụ trách mục tiêu chính của họ là Đại tá Maxim Smolin, trong thời kỳ đó, hắn là nhân vật số hai của Tổng cục Tình báo. Cô còn vô tình tiết lộ cho Bond rất nhiều thông tin về bản thân và cơ cấu hoạt động bên trong của "Bánh Kem", cảnh báo anh về những thủ đoạn lừa bịp đã bị lược bỏ hoặc vẫn còn tồn tại trong hồ sơ.
Còn năm phút nữa là đến bảy giờ, anh hỏi cô có áo khoác không, cô gật đầu, bước vào căn phòng để đồ nhỏ xây âm trong tường, khoác lên mình một chiếc áo mưa có lớp lót kiểu quân đội màu trắng. Chiếc áo mưa này cực kỳ dễ nhận biết và mang đậm phong cách Pháp, bởi vì chỉ có người Pháp mới có thể làm ra chiếc áo mưa kiểu cách đến vậy. Anh ra lệnh cho cô để lại khẩu súng Uzi ở văn phòng. Sau đó, họ rời khỏi văn phòng của cô, tắt đèn khi đi ra ngoài, bước vào thang máy, thang máy từ từ hạ xuống mặt đất. Khi họ đến sảnh nhỏ ở tầng trệt, đèn tự động tắt, ngay khi cửa thang máy mở ra trong bóng tối lờ mờ đó, Hazel hét lên một tiếng chói tai, kẻ tấn công tựa như một cơn lốc ập tới phía cô.