Không thành giao dịch (No Deals, Mr. Bond)

Lượt đọc: 110 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
06 Quái vật rắn

❊ ❊ ❊

James Bond lặng lẽ bò ra khỏi chăn, đồng thời rút khẩu súng lục ra. Tay nắm cửa xoay chậm rãi rồi dừng lại. Lúc này, Bond đã tới bên giường Hazel, dùng bàn tay cầm súng khẽ chạm vào vai trần của cô. Bàn tay kia của anh nhẹ nhàng bịt miệng cô lại. Anh cúi người xuống, thì thầm vào tai cô: Họ đang bị theo dõi, cô phải xuống giường, nằm rạp xuống sàn và trốn đi mà không được phát ra tiếng động. Cô khẽ phát ra một tiếng ậm ừ, rồi gật đầu. Anh buông tay, quay lại bên cửa, đứng chờ ở một bên. Đã không ít lần anh chứng kiến cảnh đạn xuyên qua cửa bắn chết người. Anh cẩn thận tháo chốt an toàn, đứng nép sang một bên rồi bất ngờ kéo mạnh cửa ra.

"Jack? Này, tôi ở đây."

Chỉ nhờ ánh sáng từ hành lang, anh cũng có thể nhận ra dáng người cao lớn của Thanh tra Murray cùng gương mặt xảo quyệt đang nở nụ cười.

"Rốt cuộc ông muốn làm gì?"

Bond vòng ra sau lưng ông ta, đóng sầm cửa lại, bật đèn "tạch" một tiếng, rồi đẩy mạnh khiến tên đặc vụ thuộc Đội đặc nhiệm Cảnh sát Quốc gia mất thăng bằng. Murray loạng choạng lao về phía trước, định bám lấy giường, nhưng Bond đã khóa chặt cổ ông ta, nòng khẩu súng ASP dí thẳng vào phía sau tai phải của viên cảnh sát.

"Ông đang giở trò gì vậy, Norman? Tôi sẽ khiến ông phải nằm lại đây vĩnh viễn đấy. Ông có mang theo một đội vũ trang bao vây khách sạn này không?"

"Dừng tay, Jack! Dừng tay! Tôi đến đây không có ý làm hại cậu, tôi đến một mình, đây là việc riêng."

Hazel từ từ đứng dậy ở phía bên kia giường, đôi mắt đầy sợ hãi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt hơi men của vị thanh tra.

"Ồ," ông ta nói, lúc này Bond hơi nới lỏng tay đang khóa cổ ông ta, miệng ông ta nở một nụ cười thân thiện, "À, đây chắc là cô Arlington phải không, ông Bodman? Hay là tôi cứ gọi cậu là Jack nhỉ?"

Bond vẫn dí súng vào đầu Murray, lúc này buông tay khóa cổ ra, dùng bàn tay đó lục soát bao súng bên hông ông ta, lấy ra khẩu Walther P.P.K của Đội đặc nhiệm. Anh rút súng ra rồi ném mạnh xuống sàn, khẩu súng trượt đi rất xa.

"Ông không có ý làm hại ai, vậy mà lại đến đây với đầy đủ vũ khí, Norman."

"Ôi, thôi đi Jack, tôi bắt buộc phải mang súng chứ. Cậu hiểu mà, giữa bạn bè với nhau thì khẩu súng nhỏ này có ý nghĩa gì đâu?"

"Nó vẫn đủ sức lấy mạng người," Bond mỉa mai nói. "Ông đã biết tôi ở đây từ lâu rồi sao? Cả cô Arlington nữa?"

"À, anh bạn, tất nhiên rồi. Nhưng tôi chẳng nói với ai cả. Lúc đó, chúng tôi đang trong tình trạng báo động cao thì cậu xuất hiện ở sân bay. Khi điện tín gửi đến, tôi đang trực ban tại lâu đài. Tôi đã gọi cho tay trùm mật vụ ở Anh, lão Greenshaw tại phố Merrion, hỏi xem lão còn người nào ở bên đó không, hay lão có muốn phái thêm ai đến không. Greenshaw đã nói thật với tôi. Làm vậy tốt hơn, tiết kiệm được khối thời gian. Lão nói không có mật vụ nào, cũng không có hành động nào vượt phạm vi, tôi tin lời lão. Đúng lúc đó thì cậu gọi cho tôi, tôi nghe thấy rất hứng thú." Ông ta quay đầu nhìn Hazel, nháy mắt. "Cô không phải là bạn của cô Lark (Sơn ca) chứ, cô Shark (Cá mập) thân mến?"

"Cái gì?" Hazel há hốc miệng.

"Bởi vì nếu cô là bạn của cô ta, thì sự an toàn hoàn toàn không được đảm bảo, không đạt tiêu chuẩn mà chúng tôi quy định. Những cái tên như Lark và Shark rất dễ gây chú ý. Chúng thật ngu ngốc, chúng tôi không dùng những cái tên như vậy."

Bond lùi lại phía sau. "Hãy trông chừng ông ta kỹ vào, cưng à, ông ta không phải kẻ ngốc đâu," anh nói, bắt chước giọng điệu của Murray, một giọng nói giống giọng vùng Scotland thấp hơn là giọng Dublin. Anh thường nói: "Tôi sinh ra ở miền Bắc, nhưng được giáo dục ở miền Nam, đi nghỉ ở Scotland hoặc Tây Ban Nha, làm việc tại Cộng hòa Ireland. Tôi chẳng bao giờ thuộc về đâu cả."

"Norman, vào giữa đêm hôm khuya khoắt thế này mà đến đây định mở cửa phòng tôi, thì đó mới là việc ngu ngốc nhất."

"Ngoài lúc này ra thì tôi còn thời gian nào khác chứ? Ít nhất không phải giữa ban ngày ban mặt, lúc đó tôi phải báo cáo mọi hành tung với cấp trên."

"Vậy ông nên gõ cửa trước mới phải."

"Tôi đã định gõ cửa đấy chứ, Jack. Nửa phút trước, tôi đã gõ. Gõ nhẹ, rồi gõ mạnh."

Hai người đàn ông nhìn nhau, không ai tin ai.

"Tôi đến đây không phải để đùa giỡn," Thanh tra Murray cố nặn ra một nụ cười vui vẻ. "Tôi đến đây vì tôi nợ cậu một ân tình lớn, Jack, và tôi là người luôn biết ơn báo đáp."

Đây là sự thật. Bốn năm trước, ngay tại biên giới Cộng hòa Ireland, không xa Crossmaglen, Bond đã cứu mạng Murray, sự kiện này được giấu kín trong hồ sơ của cơ quan tình báo nơi Bond công tác.

Hazel lấy vài món đồ trên giường quấn quanh người, đồng thời chỉnh lại mái tóc cho gọn gàng. Khi cô im lặng, nhìn hai người đàn ông nhìn nhau cũng khá thú vị. Sau khi cô sửa soạn xong, Murray ngồi xuống giường, xoay người để có thể vừa nhìn chằm chằm vào Bond vừa nhìn Hazel, nhưng điều đó thật vô ích.

"Này cô," ông ta nói, "Jack sẽ nói với cô rằng cô có thể tin tưởng tôi."

"Đừng bao giờ nghĩ đến hai chữ tin tưởng, cô Arlington," gương mặt Bond vẫn lạnh lùng vô cảm.

Murray thở dài. "Được rồi, tôi đành nói thật với hai người vậy. Sau đó tôi sẽ về nhà, uống một tách ca cao rồi đi ngủ."

Họ ngồi đó không nói một lời, như thể muốn nhìn thấu bí mật của đối phương. Cuối cùng, Murray lại lên tiếng.

"Cô Lark của các người, hiện tại — chính là người đã cho cô gái đáng thương kia mượn áo mưa và khăn quàng cổ..."

"Cái gì..." Hazel định nói, Bond khẽ lắc đầu ra hiệu cho cô đừng phản ứng.

"Này, cô Lark của các người hình như đã chui xuống đất rồi, người ta hay nói vậy khi nhắc đến loài cáo."

"Ý ông là cô ấy không..." Hazel lại định hỏi.

"Câm miệng!" Bond gắt lên.

"Lạy Chúa, Jack, nếu định nói gì thì cậu có thể đừng có độc đoán hống hách như vậy không?" Murray cười toe toét, hít một hơi rồi tiếp tục. "Ở đây có một địa chỉ tại Dublin." Ông ta nhìn quanh, nhìn Hazel rồi lại nhìn Bond, khuôn mặt ông ta trông như một bức tranh chân dung ngây thơ vô số tội. "Tại quảng trường Fitzwilliam, một nơi khá đẹp." Ông ta chờ đợi, nhưng không nghe thấy phản hồi nào, đành nhún vai tiếp tục: "Chà, như người London vẫn thường nói, người đi thì nhà cửa trở nên hỗn độn cả."

"Tôi nghi ngờ tên người này không phải là Lark, mà là Heritage. Abbey Heritage."

"Người phụ nữ này, Lark hay Heritage..." Bond nói.

"À, nói tiếp đi Jack, đừng giở trò với tôi. Cậu biết nhiều thứ đấy, vị này đây?... Ừm, xin lỗi cô Shark."

"Arlington," Hazel quả quyết nói. Cuối cùng cô cũng có vẻ hoàn toàn lấy lại lý trí.

"Vâng." Rõ ràng Murray không tin cái tên này chút nào. "Tôi đã nói với cậu rồi, địa chỉ mà cô Lark cung cấp thực chất thuộc về một cô Heritage nào đó. Cả hai người họ đều đã mất tích. Căn hộ ở quảng trường Fitzwilliam đã bị lục soát."

"Là trộm cắp? Hay cướp bóc?" Bond hỏi.

"Ồ, có vẻ là cả hai. Nơi đó đã tan hoang rồi. Tôi nghĩ đó là công việc của dân chuyên nghiệp, nhưng đã được ngụy trang để trông như thể do những kẻ nghiệp dư nhiệt tình gây ra. Thú vị là không còn sót lại một bức thư nào. Chúng thậm chí còn cạy cả sàn nhà lên. Cậu đoán xem giờ thế nào rồi?"

"Ông chạy đến đây giữa đêm chỉ để nói với tôi những điều này?"

"Đúng, cậu quan tâm đến chuyện ở lâu đài Ashford. Tôi nghĩ cậu sẽ biết. Ngoài ra, tôi còn biết cậu đang tham gia vào một số hoạt động, tôi nghĩ còn một chuyện nữa tôi nên nói với cậu."

Bond gật đầu ra hiệu cho Murray nói tiếp.

"Cậu đã nghe nói đến gã tên Smolin chưa?" Murray hỏi với vẻ cực kỳ chán ghét. "Maxim Smolin. Phân đội của chúng tôi ở London, và tôi nghĩ cả những người mà cậu đang làm việc cho họ, đều đặt cho hắn một mật danh ngu ngốc: Quái vật rắn (Snake Monster)."

"Ừm," Bond lẩm bẩm.

"Cậu có muốn tìm hiểu về cuộc đời của đối thủ trong bóng tối này không, hay cậu đã biết rồi, Jack?"

Bond mỉm cười. "Được thôi, Norm..."

"Cậu không được gọi tôi là Norm, nếu không, tôi sẽ dựng lên một tội danh tống cậu vào Bridewell, trục xuất cậu khỏi Cộng hòa Ireland, cấm nhập cảnh vĩnh viễn."

"Được rồi, Norman. Để tôi nói nhé. Maxim Anton Smolin, sinh năm 1946 tại Berlin, mẹ là người Đức, Christina von Gershman, là kết quả của cuộc tình với một vị tướng Liên Xô, tên là Smolin, lúc đó bà ta đang làm người hầu cho ông ta. Alexei Alexeyevich Smolin. Smolin trẻ thừa hưởng họ của cha, nhưng lại theo quốc tịch của mẹ. Hắn được giáo dục tại Berlin và Moscow. Khi hắn mới vài tuổi, mẹ hắn qua đời. Đây là người của các người sao, Norman?"

"Nói tiếp đi."

"Hắn gia nhập quân đội từ một trường học Xô Viết danh giá, tôi quên mất tên trường rồi. Hắn có thể đã vào Quân đoàn 13. Dù sao thì hắn cũng được thăng chức từ rất sớm, sau đó được gửi đến trung tâm huấn luyện Spetsnaz, đó là nơi đào tạo những kẻ tinh nhuệ, nếu cậu cho rằng những kẻ giết người tinh nhuệ cũng là tinh nhuệ. Maxim trẻ tuổi được mời gia nhập đơn vị bí mật nhất của Tổng cục Tình báo Quân đội Liên Xô (GRU), và hắn đã tìm thấy con đường của mình tại đây. Đây là con đường duy nhất để gia nhập GRU, nó không giống như KGB, nếu cậu đưa ra yêu cầu với KGB, chúng sẽ thủ tiêu cậu ngay. Từ đó, Smolin thăng tiến dần dần rồi quay trở lại Đông Berlin. Hắn trở về với tư cách là sĩ quan thực địa cao cấp của cơ quan tình báo Đông Đức."

"Maxim của chúng ta là một nhân vật toàn năng, hắn là một điệp viên nằm vùng trong nhóm điệp viên làm việc cho tình báo Đông Đức, cơ quan này buộc phải hợp tác với KGB, thực chất hắn là thành viên của GRU, hắn luôn tiện tay làm thêm vài việc vặt khác."

"Cậu nắm rất rõ về người này đấy." Murray mỉm cười với họ. "Cậu có biết người ta bình luận thế nào về GRU không? Họ nói, muốn gia nhập GRU thì phải nộp một rúp, muốn rút lui thì phải nộp hai rúp. Ở Ireland, điều này gần như đã trở thành câu cửa miệng. Muốn trở thành sĩ quan GRU là điều vô cùng khó khăn. Một khi đã lọt vào vòng tròn của họ, muốn nhảy việc thì càng khó hơn, vì thực tế chỉ có một con đường duy nhất để ra ngoài — đó là chui vào một chiếc quan tài. Họ rất thích huấn luyện người nước ngoài, mà Smolin chỉ là nửa người Liên Xô. Họ nói hắn nắm quyền lực lớn tại Đông Đức. Thậm chí cả người của KGB cũng sợ hắn."

"Được rồi, Norman? Về người này, ông còn điều gì mới để nói với chúng tôi không?" Bond hỏi.

"Cậu biết đấy Jack, cả thế giới đều biết trên hòn đảo bị chia cắt này, chúng ta chỉ có một rắc rối, miền Nam và miền Bắc. Họ đều sai cả, tôi tin chắc cậu đã nhận ra điều này, vì vậy, vị khách Quái vật rắn của cậu đã đến Cộng hòa Ireland từ hai ngày trước. Bây giờ, Jack, khi nghe tin về thảm kịch ở lâu đài Ashford, tôi nhớ lại, ở phía các cậu đã xảy ra hai vụ thảm kịch tương tự, thế là trong lòng nảy sinh một câu hỏi nhỏ."

"Ồ, vậy sao?"

"Về cái gọi là 'Ủy ban Tình báo Bộ Tổng tham mưu Liên Xô' của cậu, tức là GRU, có những điều viết rất trúng. Gã này là kẻ đào tẩu của GRU, tên là Suvorov. Hắn nhắc đến những kẻ không muốn giữ im lặng, những kẻ tiết lộ bí mật. Hắn viết: 'GRU biết cách cắt lưỡi những kẻ đó!'. Thú vị không, Jack?"

Bond gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng. Các học giả nghiên cứu lịch sử tình báo thường không coi trọng GRU, dường như nó đã bị KGB nuốt chửng. "GRU hoàn toàn bị KGB kiểm soát," một tác giả khăng khăng quan điểm này. Một tác giả khác lại viết: "Cho rằng GRU là một thực thể độc lập thì chỉ là lý thuyết suông." Cả hai quan điểm này đều sai. GRU luôn nỗ lực đấu tranh để giành lấy vị thế độc lập của chính mình.

"Cậu đang ngẩn ngơ suy nghĩ gì thế, Jack?" Murray tự ngồi thoải mái trên giường.

"Tôi chỉ đang nghĩ những nhân vật tinh nhuệ của GRU còn nhiều hơn và hung hãn hơn cả tinh nhuệ của KGB. Những kẻ được huấn luyện nghiêm ngặt như Smolin, khi hành động chẳng bao giờ phải kiêng dè điều gì."

"Smolin đang ở đây, Jack..." Ông ta dừng lại, nụ cười trên mặt biến mất, thay vào đó là vẻ mặt nghiêm nghị, "Nhưng chúng ta đã để lỡ mất tên khốn đó, ồ, xin cậu hãy tha thứ cho lời lẽ thô tục của tôi, cô Dale."

"Arlington," Hazel lẩm bẩm thiếu tự tin. Bond nhận ra biểu cảm của cô vừa căng thẳng lại vừa có chút buồn bã.

Norman Murray giơ tay lên, run rẩy. "Dale, Wagon, Shark, ai quan tâm chứ?" Ông ta ngáp một cái, vươn vai. "Đã đêm khuya rồi, tôi phải đi đây, tôi phải về ngủ thôi."

"Để hắn chạy thoát sao?" Bond sốt sắng hỏi.

"Hắn đã dùng chiêu ve sầu thoát xác, Jack. Nhưng Smolin rất giỏi trong việc tẩu thoát, hắn đích thực là Houdini. Nhắc đến Houdini, Smolin có lẽ không phải là người duy nhất tẩu thoát ở Cộng hòa Ireland đâu."

"Ông định nói với tôi là ông còn để cả Chủ tịch Ủy ban Trung ương chạy thoát đấy à?"

"Giờ không phải lúc đùa đâu, Jack. Chúng tôi nhận được một tin nhỏ. Không phải tin tức gì kinh thiên động địa, nhưng đây là một cọng rơm có thể nhìn ra hướng gió."

"Ông có thể nắm bắt được cọng rơm này không?"

"Nếu tin đó là thật, thì cậu sẽ không nắm được cọng rơm này đâu, Jack."

"Hả?" Bond chờ đợi ông ta nói tiếp.

"Tin nói rằng, có một người có chức vụ cao hơn Smolin rất nhiều hiện đang ở Cộng hòa Ireland. Tôi không dám chắc chắn, nhưng tin này rất chính xác. Bên đó đã phái người từ tầng lớp cao nhất đến. Bây giờ tôi chỉ có thể nói với cậu chừng đó thôi. Sau đó tôi xin chúc hai người ngủ ngon. Chúc hai người có những giấc mơ đẹp." Ông ta đứng dậy, đi về phía góc phòng, nhặt khẩu Walther của mình lên.

"Cảm ơn, Norman. Đa tạ," Bond nói, tiễn ông ta ra cửa. "Tôi có thể hỏi một chuyện không?"

"Cứ tự nhiên. Tôi không lấy phí đâu."

"Ông để Đại tá Smolin thoát khỏi tầm mắt..."

"Đúng. Và chúng tôi không còn ngửi thấy mùi của hắn nữa, nếu như hắn vẫn còn ở đây."

"Ông vẫn luôn tìm bọn chúng sao?"

"Tất nhiên, theo một khía cạnh nào đó, chúng tôi vẫn đang tìm. Jack, nhân lực của cậu không đủ đâu."

"Nếu ông chặn được một trong số chúng, ông định làm gì?"

"Tống hắn lên máy bay gửi trả về Berlin. Nhưng, những gã này sẽ ẩn náu trong cái ổ tội ác trên phố Orwell đó. Cậu biết đấy, nơi đó trên mái nhà có khoảng 600 ăng-ten và gương phản xạ parabol điện tử. Có chút mỉa mai phải không? Người Liên Xô thiết lập đại sứ quán của họ trên phố Orwell, lắp đặt rất nhiều thiết bị thông tin liên lạc trên mái nhà. Người của cậu có thể đang trốn ở đó."

"Hiện tại hắn không ở đó chứ?"

"Sao tôi biết được, hả? Tôi đâu phải bảo mẫu của em trai mình."

Họ từ phố Grafton đi vào phố St. Stephen’s Green, Hazel xách chiếc túi du lịch phồng to mà cô mua từ cửa hàng Switzer và Brown Thomas. Bond đi theo sau cô, hơi lệch về phía bên trái, cách cô hai bước chân. Anh xách một bọc nhỏ, bàn tay cầm súng treo lơ lửng phía trước chiếc áo khoác không cài cúc. Kể từ khi Norman Murray rời khách sạn, anh càng cảm thấy sự việc phát triển theo hướng rất đáng lo ngại. Hazel cảm thấy tức giận vì anh không nói cho cô biết Abbey vẫn còn sống.

"Tại sao không nói với tôi? Anh biết tôi có tình cảm gì với cô ấy mà. Anh biết cô ấy còn sống..."

"Tôi biết cô ấy có thể còn sống."

"Anh lại không nói cho tôi?"

"Vì tôi không chắc chắn, và vì chiến dịch 'Bánh kem' trước đây của các người, ngay từ đầu đã cho tôi ấn tượng là một chiến dịch chắp vá tạm thời. Bây giờ nó vẫn là một chiến dịch chắp vá tạm thời."

Anh dừng lại, không muốn nói thêm gì nữa, vì khiếu hài hước của anh nhanh chóng bị bào mòn đến tan nát. Về lý thuyết, chiến dịch "Bánh kem" là một chiến dịch tốt, nhưng nếu Hazel là người xuất sắc nhất trong số năm người trẻ tuổi được chọn để thực hiện chiến dịch này, thì người hoạch định chiến dịch này đã phạm phải sai lầm không thể tha thứ. Lúc đó tuyệt đối không có thời gian để huấn luyện họ đầy đủ. Tuy nhiên, tình hình của cha mẹ họ lại được cân nhắc kỹ lưỡng.

Tên của họ cứ lặp đi lặp lại trong não Bond, như một chiếc máy hát luôn xoay quanh một đường rãnh: Franz Trauben và Ellie Zuckerman, cả hai đều đã chết, hộp sọ bị vỡ nát, lưỡi cũng bị cắt tận gốc; Franz Belzinger, hắn thích người ta gọi hắn là Wald; Elma Wagon, bản thân cô ta; Emily Nicholas, cô ấy có thể đang ở khách sạn Rosslare. Anh tự hỏi mình, tại sao Franz lại thích biệt danh của hắn: Wald. Anh tự nhủ, không được, anh phải dùng tên tiếng Anh của họ để nghĩ về họ, mặc dù họ đã ngụy trang rất nhiều. Anh phải nghĩ đến Bridget và Millicent đã chết, cả Hazel và Abbey còn sống, và Ginger Basley có thể còn sống.

Ngay khi đang suy nghĩ về năm nhân vật này, Bond cũng nghĩ đến những nhân vật đen tối, đặc biệt là Maxim Smolin, anh đã từng nhìn thấy hắn nhiều lần trong những bức ảnh trinh sát mờ nhạt, đầy vết đốm, trong những thước phim nhảy múa liên hồi, qua ống kính sợi quang, hắn đã bị biến dạng. Bond chỉ tận mắt nhìn thấy hắn một lần, đó là khi hắn bước ra từ tòa nhà Fouquet trên đại lộ Champs-Élysées. Bond và một sĩ quan khác đang ngồi tại một quán cà phê bên lề đường, mặc dù cách nhau một đại lộ rộng lớn, cùng sự ồn ào của xe cộ, vóc dáng thấp bé, cơ thể cường tráng, dáng người đậm chất quân nhân của Smolin vẫn để lại ấn tượng sâu sắc cho anh. Có lẽ là do phong thái muốn thể hiện mình như một quân nhân chuyên nghiệp của hắn đã để lại ấn tượng như vậy cho Bond, nhưng hắn thể hiện quá đà; cũng có thể là do vẻ ngoài của hắn, đôi mắt không bao giờ tĩnh lặng, hai bàn tay hắn, một nắm chặt thành nắm đấm, bàn tay kia như một lưỡi dao sắc bén. Có vẻ như Smolin đang tỏa ra năng lượng, và đó là một loại năng lượng tà ác.

Nhân vật thứ bảy này, "nhân vật có chức vụ cao hơn Smolin rất nhiều", người mà Norman Murray không nói tên, đã phủ một bóng đen dày đặc hơn lên toàn bộ sự việc.

Bond kéo suy nghĩ của mình trở lại thực tại, anh thấy mưa đã tạnh, trong không khí vẫn còn hơi lạnh, trên mái nhà, từng đám mây màu xanh lam đuổi theo nhau. Họ dừng lại chờ đèn đỏ, Bond thấy gã Mike Flynn to lớn với bộ râu đen, mái tóc rối bời đang cầm lái chiếc Volvo màu tím sẫm. Gã người Ireland giả vờ như không nhìn thấy, nhưng Bond biết gã đã nhận ra chiếc xe đang đỗ ở đó, cũng nhìn thấy anh và Hazel đang chờ đèn đỏ. Họ thấy đèn xanh bật sáng liền băng qua đường, bước chậm lại. Anh đã dặn Hazel đừng hoảng loạn.

"Điều này giống như quy trình em áp dụng khi châm ngòi thuốc nổ vậy. Đi chậm thôi. Tuyệt đối không được chạy."

Cô gật đầu. Rõ ràng cô biết đôi chút về thuốc nổ, từng được huấn luyện dã chiến, anh đoán vậy. Trên đường đến Rosslare, anh sẽ làm rõ từng chuyện một.

Họ không đi băng qua phố Green, mà thong dong tản bộ dọc theo phía bắc, hướng về nơi đỗ xe ở phía đông. Ngay khi họ đi ngang qua vị trí của khách sạn Sherboni, Bond gần như khựng lại. Bond liếc nhìn khách sạn trứ danh kia, đây là lần thứ hai anh tận mắt nhìn thấy bóng dáng rõ ràng, rắn rỏi của Đại tá Maxim Smolin, bên cạnh còn có hai gã đàn ông thấp lùn, vạm vỡ. Ba người bọn họ đang bước xuống bậc thềm, nhìn ngó xung quanh như thể đang chờ xe.

"Đừng nhìn về phía Sherboni," Bond hạ thấp giọng thì thầm. "Đừng nhìn, Hazel, đừng nhìn," anh lặp lại, đồng thời rảo bước nhanh hơn ngay khi cô định phản ứng. "Cứ đi tiếp đi. Tình cũ của cô vừa chui ra khỏi hang rồi đấy."

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 6 năm 2026