Trong không gian phụ vặn vẹo, vài chiếc phi thuyền với kiểu dáng khác nhau cùng liên kết lại tạo thành một đội hình kỳ lạ. Lúc này, tại đài chỉ huy của chiếc phi thuyền trung tâm, vài hình chiếu thông tin xuất hiện. Một gã đàn ông chột mắt với vẻ mặt âm trầm hỏi chủ nhân phi thuyền: "Phó đoàn trưởng, giờ chúng ta xử lý thế nào?"
"Nếu chỉ là một Thủ Vọng Giả, tôi nghĩ chúng ta vẫn có thể truy kích trước khi đối phương tới được Ngân Nguyệt, nếu không, sau này e là rất khó tìm được cơ hội." Một hình chiếu khác lên tiếng xen vào.
Đề nghị của hắn cũng nhận được sự đồng tình từ những người còn lại.
Thế nhưng, người đàn ông đang ngồi ở giữa vẫn im lặng không nói.
Những hình chiếu khác sau khi thảo luận một hồi, nhận thấy tình hình này cũng dần im lặng theo, bầu không khí trong nháy mắt trở nên quỷ dị.
"Phó đoàn trưởng, ý của ngài là..." Gã đàn ông chột mắt lên tiếng trước đó lại thăm dò hỏi, phá vỡ sự tĩnh lặng ngắn ngủi.
"Các vị đều là tự nguyện nhận nhiệm vụ này, trước khi xuất phát chúng ta đã không cân nhắc đến việc có thể trở về nguyên vẹn hay không, nên suy nghĩ của các vị tôi đều hiểu." Người đàn ông cầm đầu im lặng hồi lâu lúc này mới chậm rãi lên tiếng.
Chỉ là đến đây, hắn khựng lại một chút, đảo mắt nhìn qua các thành viên trên những phi thuyền khác qua hình chiếu rồi mới nói tiếp: "Nhưng, chính vì các vị có niềm tin như vậy, nên giá trị của các vị đối với đế quốc lại lớn hơn những gì các vị tự đánh giá. Ý thức tự chủ của Thủ Vọng Giả bình thường quá mạnh, những nhiệm vụ có tỷ lệ tử vong vượt quá 50% như thế này, rất ít người chịu nhận..."
Hắn không nói hết câu sau, nhưng ý tứ đã rất rõ ràng: Thủ Vọng Giả trong khi sở hữu tuổi thọ dài lâu, cũng đồng nghĩa với việc họ rất biết quý trọng sinh mạng của mình.
Trong hoàn cảnh đó, những Thủ Vọng Giả chịu nhận nhiệm vụ nguy hiểm cực độ thực sự không nhiều. Chính vì thế, những người không màng sống chết, gần như là tử sĩ như họ lại trở nên vô cùng quý giá.
"Ha ha... Phó đoàn trưởng, chúng ta nhận nhiệm vụ lần này không phải vì vấn đề rủi ro, mà vì tôi tin rằng với năng lực của chúng ta thì hoàn toàn có thể rút lui an toàn. Nguyện Minh Vương cùng chúng ta tại thế! Hãy ra lệnh đi!" Vẫn là gã chột mắt lúc nãy, hắn cười ngông cuồng, sau đó đặt một tay ngang ngực, cúi người nói.
Ngay khi lời hắn vừa dứt, những hình chiếu còn lại cũng thực hiện động tác tương tự, trong lời nói lộ ra sự cuồng nhiệt như tôn giáo.
"Nguyện Minh Vương cùng chúng ta tại thế!"
---❊ ❖ ❊---
"Không đồng ý đâu meo, chị đây là Thủ Vọng Giả cấp sáu sơ đoạn, hơn nữa dựa vào năng lực đặc thù và giáp trụ của chị, ngay cả Thủ Vọng Giả cấp sáu cao đoạn chưa chắc đã không có sức đánh một trận đâu meo."
"Tuy lĩnh vực của cậu khá đặc biệt, nhưng thực chiến thì cậu vẫn chưa phải đối thủ của chị đâu meo." An Kỳ Kỳ khoanh tay nhìn Lý Hiên với vẻ không hài lòng.
Vừa rồi, Lý Hiên đề nghị rằng trong chặng đường còn lại đến tinh cầu Ngân Nguyệt, hắn sẽ ở bên ngoài phi thuyền, di chuyển cùng với phi thuyền.
Nếu thực sự gặp phải tập kích lần nữa, An Kỳ Kỳ và những người khác không cần quan tâm đến hắn, hắn sẽ tự mình giữ chân kẻ đột kích.
Dù sao thì muốn chặn đứng một phi thuyền đang hành trình trong không gian phụ, ngoài việc đối phương bố trí từ trước, thì việc muốn chặn lại lần nữa là vô cùng khó khăn.
"...muốn bắt gọn hết sao?" Vị phó đoàn trưởng kia trầm giọng nói, giọng nói của hắn truyền đi thông qua sự cộng hưởng của không gian, có thể thấy thực lực của hắn vô cùng mạnh mẽ.
"Tạm thời mà nói thì e là không được, hiện tại các người tùy tiện ra một người thôi là tôi đã khó đối phó rồi, huống chi là sáu người. Nhưng ngược lại, các người muốn hạ gục tôi cũng không dễ dàng gì đâu..."
"Tôi chỉ cần tạo cho mình một chút áp lực thôi, mà các người lại là vật nặng vừa đủ sức nặng, đơn giản vậy thôi..." Cảm nhận được khí tức quen thuộc của "Ngưng Không", Lý Hiên tỏ vẻ vô cùng thản nhiên nói...