“Năm 2113, nhân loại thành lập thuộc địa liên sao đầu tiên trên sao Hỏa, tính đến nay đã gần ba trăm năm. Cũng chính năm đó, nhân loại trên Trái Đất lần đầu tiên chạm trán với một hạm đội văn minh ngoài hành tinh - tộc Man Tinh hiếu chiến. Thế nhưng, đối phương lại mang theo đầy rẫy ác ý...”
Trong lớp học rộng rãi, vị giáo sư già tóc bạc trắng ngồi trên một chiếc ghế kim loại, miệng phun mưa bay thuyết giảng. Chiếc ghế kim loại tỏa ra ánh sáng trắng mờ nhạt, giải phóng lượng lớn các hạt thị giác mà mắt thường khó thấy, chiếu lên không trung vài khung cửa sổ lơ lửng.
“...Sau khi phá hủy toàn bộ các pháo đài không gian, đội quân tiên phong của tộc Man Tinh đã đổ bộ thành công xuống bề mặt Trái Đất. Kể từ đó, đối mặt với những kẻ xâm lược ngoài hành tinh, nhân loại Trái Đất anh dũng đã phát động cuộc chiến phản công kéo dài suốt ba năm, cũng nhờ đó mà nhân loại đón nhận cơ hội tiến hóa...”
Đối diện với ông, gần bốn mươi thanh niên nam nữ tầm mười tám, mười chín tuổi đang ngồi ngay ngắn trên những chiếc ghế kim loại. Họ mặc đồng phục đen đồng nhất, người thì lờ đờ nhìn vào cửa sổ lơ lửng trước mắt, người thì lim dim đôi mắt, tâm trí treo ngược cành cây.
“...Cứ như vậy, dưới sự dẫn dắt của thế hệ người tu luyện chân khí đầu tiên, sau khi trả giá bằng những tổn thất nặng nề, nhân loại Trái Đất cuối cùng đã giành được thắng lợi trước khi quân tiếp viện của tộc Man Tinh kịp đến. Đây chính là sự kiện ‘Tiếp xúc lần đầu’ mở ra kỷ nguyên không gian thực sự cho Trái Đất. Và cũng nhờ màn thể hiện xuất sắc trong sự kiện đó, nhân loại Trái Đất đã thuận lợi gia nhập Liên minh Ngân Hà.”
Giảng xong, giáo sư già vung tay đóng các cửa sổ lơ lửng trước mặt rồi nói: “Được rồi, nội dung hôm nay đến đây là hết, bây giờ là phần hỏi đáp.”
Lớp học bỗng chốc trở nên yên tĩnh.
Trần Thích ngồi tại thiết bị đầu cuối mạng của mình, cũng như bao người khác, cậu không hề chú tâm vào tiết Lịch sử Liên bang. Trong suốt gần hai tiếng đồng hồ, cậu thậm chí còn chẳng buồn ngẩng đầu nhìn vị giáo sư đang giảng bài.
Tâm trí Trần Thích đều dồn hết vào mấy khung cửa sổ lơ lửng trước mặt.
Trên cửa sổ bán trong suốt, hàng loạt ký tự và hình ảnh nhấp nháy, những tiêu đề bằng chữ Hán nổi bật lên đầy thu hút.
“Phương án võ quán bình dân: Phương pháp rèn luyện thân thể có hiệu quả kinh tế cao nhất.”
“Kỹ xảo học viện: Bốn giờ tu luyện miễn phí mỗi tuần, bạn có thể hoàn thành được gì?”
“Phương pháp tu luyện tự nhiên: Tìm kiếm sự hòa hợp giữa trời và người thời cổ đại.”
Ngón tay Trần Thích khẽ cử động, lướt nhanh qua từng cửa sổ. Bất chợt, mắt cậu sáng lên, dừng lại.
“Pháp môn xung quan dưới thác nước: Sử dụng thác nước để phá vỡ rào cản giữa luyện da và luyện gân.”
Trấn tĩnh lại, Trần Thích bắt đầu đọc kỹ. Nội dung bài viết trên mạng này không nhiều nhưng vô cùng thực dụng.
Mở đầu bài viết giới thiệu sơ lược về một số phương pháp tu luyện cổ xưa, sau đó tập trung trọng điểm vào việc tu luyện dưới thác nước. Từ nguyên lý, phương pháp thực hành cho đến các ví dụ cụ thể đều được trình bày cặn kẽ, kèm theo đó là những hình ảnh minh họa.
Phạch!
Đúng lúc này, một tiếng động nhẹ vang lên. Tất cả các cửa sổ lơ lửng trước mặt Trần Thích đều biến mất. Chiếc ghế kim loại dưới thân cậu, cũng chính là thiết bị đầu cuối mạng, ánh sáng trắng mờ nhạt vụt tắt, trở nên tối sầm.
“Chết tiệt, mấy dòng cuối còn chưa kịp đọc!”
Trong lòng có chút bực dọc, Trần Thích ngẩng đầu nhìn về phía trước. Quả nhiên, vị giáo sư lớn tuổi kia đã đứng dậy khỏi máy chủ tổng, gương mặt hồng hào nhíu chặt mày, lộ rõ vẻ không hài lòng.
Theo sự đứng dậy của ông, máy chủ tổng tắt đi, kéo theo đó là toàn bộ thiết bị đầu cuối trong lớp học cũng tắt ngóm.
“Nếu các em không có câu hỏi gì, vậy tiết học buổi chiều kết thúc tại đây.”
Liếc nhìn lớp học lần cuối, giáo sư già xoay người, sải bước đi về phía cửa.
Xoẹt!
Cửa cảm ứng trượt sang hai bên.
“À, đúng rồi!”
Đang ở cửa, giáo sư già bỗng dừng bước, ông quay đầu lại nói:
“Suýt nữa thì quên thông báo cho các em. Vì nửa tháng nữa sẽ tiến hành đánh giá toàn diện cuối cùng trước khi tốt nghiệp, nhưng hội đồng nhà trường cân nhắc thấy một số sinh viên có học phần quá thấp, dù có đánh giá cũng không tăng thêm được bao nhiêu, sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc phân bổ công việc thông minh sau khi tốt nghiệp. Vì vậy, nhà trường đặc biệt đưa ra thông báo: Những sinh viên có học phần dưới năm trăm, nhà trường sẽ dựa vào trí não nhân tạo để sắp xếp ngẫu nhiên một học viên ưu tú có học phần trên một nghìn kèm cặp một kèm một.”
Nói xong, giáo sư già không ngoảnh đầu lại mà đi thẳng.
Theo sự rời đi của ông, những thanh niên nam nữ trong lớp lập tức bùng nổ.
“Có nhầm không vậy? Hôm nay là 11 tháng 6, chỉ còn một tháng nữa là đến ngày tốt nghiệp 10 tháng 7, giờ này mới làm trò này, sớm muộn gì chứ?”
“Chắc chắn là vì sự kiện ở thành phố Không Hải vừa rồi, ‘sinh viên tốt nghiệp bất mãn với việc phân bổ học phần, nổi giận giết chết ba giáo viên’, nên nhà trường mới nghĩ ra cái trò lừa bịp này.”
“Bạn nào đang bất mãn thì tiết lộ cho tôi biết trước đi, tôi ủng hộ tinh thần cho bạn đại khai sát giới ở Học viện Lâm Cổ!”
“Biết thế đã không tích lũy học phần cao thế này, nhỡ đâu lần kèm cặp một kèm một này lại gặp được một em gái cực phẩm, thế là giải quyết xong việc chung thân đại sự!”
Những tiếng ồn ào này tuy dữ dội nhưng chẳng hề ảnh hưởng đến Trần Thích. Cậu vẫn ngồi thẫn thờ trên máy đầu cuối, lặng lẽ suy tư.
“Tuy chưa đọc được hai dòng cuối, nhưng phương pháp đại khái mình đã nắm được. Hơn nữa, nếu mình nhớ không nhầm, ở phía bắc học viện không xa, trong vùng núi nhân tạo đã bỏ hoang đó hình như có một thác nước. Lát nữa đi kiểm tra thử xem sao.”
Đang mải suy nghĩ, một bàn tay từ phía sau bất ngờ vỗ vào vai cậu, một giọng nói quen thuộc vang lên:
“Đang nghĩ gì thế?”
Trần Thích không cần quay đầu cũng biết người phía sau là bạn thân của mình - Lưu Cứ.
“Vừa tìm được một phương pháp tu luyện mới...” Cậu đứng dậy, cùng Lưu Cứ đi về phía cửa, miệng đáp lại câu hỏi của bạn.
“Thôi, thôi, không cần nói nữa,” Lưu Cứ xua tay, “Chắc lại là mấy phương pháp tu luyện kỳ quái gì đó chứ gì. Tôi vẫn còn nhớ cái ‘Điện lưu luyện thể thuật’ điên rồ của cậu mấy ngày trước, suýt chút nữa lấy mạng cậu rồi đấy! Sắp tốt nghiệp rồi, cậu yên ổn một chút đi, tôi không muốn vừa tốt nghiệp đã phải đi dự đám tang của cậu đâu.”
Đối mặt với lời phàn nàn của bạn thân, Trần Thích mỉm cười, hai người lần lượt bước ra khỏi lớp học.
Hành lang người qua kẻ lại tấp nập.
“Đúng rồi, ông thấy sao về lời cuối cùng của lão Lưu?” Vừa đi, Lưu Cứ vừa hỏi, người mà cậu gọi là lão Lưu chính là vị giáo sư già vừa giảng bài.
“Lão Lưu? Lời nào của ông ấy? Về cuộc chiến bảo vệ trong sự kiện Tiếp xúc lần đầu à?” Trần Thích ngơ ngác.
“Chiến bảo vệ gì chứ, giờ ai mà chẳng biết, cái gọi là đội quân tiên phong Man Tinh đó chẳng qua chỉ là vài con tàu thám hiểm tư nhân thôi. Hơn nữa, đối mặt với loại tàu dân dụng đó mà Trái Đất cũng chỉ thắng thảm hại! Chưa kể sau đó họ còn chơi xấu chúng ta một vố tại Nghị hội Ngân Hà, đưa ra đề xuất phong tỏa hệ Mặt Trời, khiến Liên bang Trái Đất đến nay vẫn không thể thực hiện thuộc địa hóa ngoài hệ Mặt Trời.”
Lưu Cứ đầy vẻ phẫn nộ, hai tay vung vẩy mạnh khiến các học viên trên hành lang phải ngoái nhìn.
“Chỉ có mấy lão già cổ hủ đó mới khư khư giữ lấy cái thể diện người Trái Đất, mở mắt nói dối. À, đúng rồi, cái tôi muốn nói với cậu không phải chuyện này, mà là việc kèm cặp một kèm một mà lão Lưu nói cuối cùng ấy.”
Lời vừa dứt, một âm thanh tổng hợp điện tử đột ngột vang lên sau lưng hai người.
“Cảnh báo! Học viên số hiệu 23770537, có lời lẽ xúc phạm giáo viên trực thuộc, trừ 5 điểm học phần, đã ghi lại!”
Tiếng nói vừa dứt, một quả cầu kim loại to bằng quả bóng đá bay ra từ phía sau Trần Thích và Lưu Cứ. Mặt trước quả cầu khảm một đèn báo đỏ nhấp nháy liên tục, bên hông khắc một con số màu xanh - 45.
Đây là một thiết bị giám sát cơ khí, chuyên trách thu thập dữ liệu về lời nói và hành động của sinh viên trong học viện.
“Không phải chứ! Học phần của tôi vốn đã ít, chỉ nói vài câu thôi mà đã bị trừ 5 điểm! Số 45, cậu cũng quá thiếu nhân tính rồi!”
Số 45 không thèm để ý đến cậu, lững thững bay ra khỏi cửa sổ hành lang rồi từ từ hạ xuống.
Trần Thích vỗ vai bạn thân, tỏ ý tiếc nuối.
Lưu Cứ có chút ủ rũ: “Thế là xong, vốn đã không đủ năm trăm, giờ lại bị trừ 5 điểm. Cứ đà này, sau khi tốt nghiệp, có khi tôi bị điều đến Siberia trông coi khu bảo tồn sinh thái mất!”
Trần Thích cười: “Đừng nản chí thế, chẳng phải còn việc kèm cặp một kèm một sao? Biết đâu cậu lại tình cờ gặp được một em gái xinh đẹp, từ đó linh hồn bùng nổ, học phần tăng vọt!”
Lưu Cứ quay lại nhìn Trần Thích, bĩu môi nói: “Thôi đi, điểm của cậu còn thấp hơn cả tôi, thế mà lại đi an ủi tôi.”
Trần Thích rõ ràng bị nghẹn lời, sự đồng cảm dành cho Lưu Cứ trong lòng cậu tan thành mây khói. Đồng thời, cậu cũng nhớ lại dự định ban đầu của mình - kiểm tra phương pháp tu luyện mới.
Nghĩ đến đây, Trần Thích lập tức cảm thấy không thể chờ đợi thêm được nữa. Cậu rất muốn biết phương pháp luyện thể mới này có hiệu quả hay không. Dù sao thì ngày tốt nghiệp cũng đang đến gần, nếu không thể đột phá cảnh giới hiện tại, cậu chỉ có thể phục tùng sự phân bổ việc làm của Liên bang, và như vậy, lý tưởng bấy lâu nay của cậu sẽ không thể thực hiện được.
Lưu Cứ bên cạnh vẫn đang lầm bầm phàn nàn, nhưng Trần Thích đã không còn kiên nhẫn để nghe nữa.
“Tôi đột nhiên nhớ ra có việc phải làm, đi trước đây.”
Dùng lực dưới chân, Trần Thích tung người nhảy qua cửa sổ.
Đây là tầng bốn.
Lưu Cứ ngẩn người, nhưng không quá đỗi kinh ngạc, đây không phải lần đầu tiên.
Cậu thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn xuống.
Bịch!
Sau khi khom lưng khuỵu gối, Trần Thích đáp xuống mặt đất một cách vững chãi. Không xa, vài thiết bị giám sát kim loại lơ lửng nhanh chóng lao tới, trong đó có cả số 45.
Âm thanh tổng hợp vang lên liên hồi:
“Cảnh báo! Đã xác nhận, học viên số hiệu 23770917, có hành động nguy hiểm, đặc biệt phát đi cảnh báo.”
Trên cao, tiếng gọi của Lưu Cứ cũng truyền tới: “Này, lần này lại định đi đâu tự hành hạ mình đấy? Cho xin địa chỉ, nhỡ có mệnh hệ gì tôi còn đi thu xác cho!”
“Ngoại ô phía bắc, thác nước ở vùng núi nhân tạo số 3,” Trần Thích vừa chạy vừa ngoái đầu vẫy tay với Lưu Cứ, “Còn nữa, trước khi bộ truyện ‘Đọc mãi không hết’ kết thúc, tôi sẽ không chết đâu.”
“Thác nước?” Nghe câu trả lời của Trần Thích, gương mặt Lưu Cứ thoáng vẻ ngỡ ngàng, sau đó sắc mặt thay đổi dữ dội, “Không phải chứ! Lần này đến cả thác nước cũng nhắm tới à?” Khi cậu định thần lại nhìn xuống lần nữa, tầm mắt xuyên qua đám đông trên quảng trường học viện, thấp thoáng có thể thấy bóng lưng Trần Thích đã ở ngoài cổng trường.
“Haizz,” nhìn bóng lưng vội vã của Trần Thích biến mất nơi xa, Lưu Cứ thở dài, “Người anh em, việc gì phải khổ thế? Vì muốn nhập ngũ mà hết lần này đến lần khác hành hạ bản thân. Nhưng dù vậy, cậu làm sao so được với đám con cháu nhà giàu từ nhỏ đã sử dụng thiết bị tu luyện để tu hành hệ thống chứ?”
Lắc đầu, Lưu Cứ chậm rãi đi về phía khu căn hộ, trong lòng tính toán: “Thôi, không nghĩ mấy cái này nữa, việc cấp bách là tìm một lối tắt để tăng học phần trong thời gian ngắn nhất, nếu không thì đừng nói đến việc tự nguyện nhập ngũ, ngay cả việc Liên bang phân bổ cũng chẳng biết đi về đâu.”
Lầm bầm trong miệng, Lưu Cứ quay người đi xuống lầu, cậu không hề biết rằng sau lưng mình, luôn có hai đôi mắt đang chằm chằm nhìn theo.
“Hồ thiếu, chính là hai tên này, tên đi trước là Trần Thích, tên này là Lưu Cứ, đều là bạn cùng lớp của tôi.”
“Cậu chắc chắn khả thi chứ?”
“Chắc chắn, tôi hiểu rõ hai tên này, giờ chắc chắn đang đau đầu vì chuyện học phần, chắc chắn sẽ cắn câu.”
“Tốt, Hoàng Thư Lãng, vậy thì bắt đầu từ hai tên này! Chuyện này, cậu dẫn vài người giải quyết nhanh gọn cho tôi.”
“Hồ thiếu cứ yên tâm, thực lực của hai tên đó tôi hiểu rõ, với thực lực hiện tại của tôi thì sẽ không có bất kỳ sai sót nào. Trước đầu tháng sau chắc chắn khiến điểm của ngài tăng vọt, thuận lợi lấy được danh ngạch.”
“Rất tốt! Việc thành công, không thiếu phần thưởng cho cậu.”
Lúc này, bóng lưng Lưu Cứ đã biến mất ở góc hành lang, đương nhiên cậu không nghe thấy đoạn đối thoại này.
---❊ ❖ ❊---
Trong không gian, căn cứ neo đậu của hạm đội thứ ba trên bề mặt Mặt Trăng.
Trong đại sảnh rộng rãi đầy rẫy các loại thiết bị, một người đàn ông trung niên tắt màn hình bán trong suốt đang lơ lửng trước mặt.
Cộp! Cộp! Cộp!
Tiếng bước chân dồn dập vang lên, một nữ sĩ quan với mái tóc dài đỏ rực bước đến bên cạnh người đàn ông trung niên.
“Tướng quân, vệ tinh quan trắc số 81 vừa xảy ra nổ, toàn bộ nhân viên quan trắc đều tử nạn.”
“Hửm?” Nghe báo cáo, người đàn ông trung niên nhướng mày, “Chuyện gì xảy ra?”
Nữ sĩ quan vung tay, một khung cửa sổ xuất hiện giữa không trung, trên đó hiển thị một ngôi sao chổi màu đỏ đang bay với tốc độ chóng mặt. Cô nói: “Chúng ta đã nhận được tín hiệu video và thông tin tham số mà số 81 truyền về trước khi bị phá hủy. Bộ phận kỹ thuật đang khẩn trương khôi phục hiện trường. Theo đánh giá sơ bộ, nguyên nhân là do sự va chạm của vật thể bay này gây ra, hơn nữa, chúng ta phát hiện bên trong vật thể bay đó chứa phản ứng sinh mệnh mạnh mẽ!”
Nữ sĩ quan cử động ngón tay, hình ảnh trên màn hình lập tức được phóng to hơn nhiều, nhưng độ phân giải lại giảm đi đôi chút.
“Đây là?” Người đàn ông trung niên chằm chằm nhìn vào màn hình, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc nhưng nhanh chóng thu lại. Ông hỏi: “Liệu còn có thể tiến hành đánh chặn từ xa không?”
Nữ sĩ quan lắc đầu nói: “Đối phương không biết dùng thủ đoạn gì mà né tránh được sự giám sát của chúng ta. Nếu không phải số 81 bị nó đâm trúng, chúng ta thậm chí còn không biết đối phương đã vượt qua phòng tuyến. Với vị trí hiện tại của nó, nếu tiến hành tấn công từ xa, rất có khả năng sẽ trúng Trái Đất...”
“Nó sẽ rơi xuống vị trí nào trên Trái Đất?” Chưa đợi nữ sĩ quan nói hết câu, người đàn ông trung niên đã ngắt lời.
“Dựa vào góc độ hiện tại để đánh giá, điểm rơi có lẽ là ở gần thành phố Lâm Cổ, phía đông châu Á.”
“Liên lạc với quân đồn trú và lực lượng cảnh sát địa phương trong thời gian ngắn nhất, bảo họ dừng mọi công việc, lập tức triển khai tìm kiếm!”
Sau khi mệnh lệnh được ban ra, người đàn ông trung niên lại quay người, nhìn chằm chằm vào hình ảnh trên màn hình.
Trên màn hình, hiển thị rõ ràng một vật thể hình người được bao bọc hoàn toàn bởi kim loại màu đỏ!