Trong phòng, Bạch Vũ bày ra kết giới, rồi trầm mặt nhìn người mình yêu:
Nói tới đây, Sở Thiên Hành cau mày.
Bạch Vũ bực bội, không ngờ chỉ đi đường thôi mà cũng vướng vào chuyện phiền phức thế này.
Nói xong, Sở Thiên Hành nheo mắt lại.
Bạch Vũ càng uất ức hơn.
Bạch Vũ gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Bạch Vũ kiểm tra lại, quả nhiên thấy rất nhiều đan dược trong giới chỉ của nàng ta.
Bạch Vũ đưa thêm chiếc giới chỉ của tu sĩ áo trắng.
Sở Thiên Hành lấy hết mọi thứ ra khỏi bốn chiếc giới chỉ không gian. Hắn bảo người yêu cất toàn bộ linh thạch, linh phù và đan dược lại; còn pháp khí, linh thảo, cờ trận, bàn bày trận... đều do hắn giữ lại.
Bạch Vũ đưa qua tấm ngọc bài Nguyên Anh.
Sở Thiên Hành nắm tay người yêu, nhét ngọc bài vào trong giới chỉ của hắn.
Bạch Vũ nhíu mày, bất lực nhìn hắn.
Đồ tốt, Sở Thiên Hành đương nhiên muốn dành hết cho người mình yêu.
Nhìn người yêu, Bạch Vũ thở dài não nuột:
Nghĩ tới con khôi lỗi bị phá nát, Bạch Vũ đau lòng.
Nghe câu trả lời ấy, Bạch Vũ cũng thở dài theo.
..........................................
Ngày hôm sau, Sở Thiên Hành và Bạch Vũ cùng sang phòng bên cạnh thăm Tiêu Mộ Ngôn.
Nhìn Tiêu Mộ Ngôn đang ngồi bên mép giường, Sở Thiên Hành hỏi.
Mặt tái nhợt, Tiêu Mộ Ngôn nở nụ cười yếu ớt.
Thấy đối phương phong ấn không gian, Tiêu Mộ Ngôn không khỏi rụt cổ lại, trong lòng lo lắng: Chẳng lẽ hắn lại định giết ta?
Sở Thiên Hành ngồi xuống ghế, chăm chú nhìn Tiêu Mộ Ngôn trên giường.
Nói tới đây, Tiêu Mộ Ngôn bất lực thở dài.
Sở Thiên Hành nhìn hắn, hỏi thêm.
Bị hỏi trúng chỗ hiểm, khóe miệng Tiêu Mộ Ngôn giật giật.
Tiêu Mộ Ngôn chỉ cười gượng, không đáp.
Nghe vậy, Sở Thiên Hành không khỏi nhướng mày.
Sở Thiên Hành biết: thông thường, đệ tử các đại gia tộc đều sẽ treo danh tại các đại môn phái.
Bạch Vũ tò mò hỏi.
Tiêu Mộ Ngôn trợn mắt kinh ngạc.
Sở Thiên Hành mỉm cười đáp.
Ra là ẩn thế thế gia sao? Không trách hai người này lợi hại như thế!
Tiêu Mộ Ngôn thở dài.
Sở Thiên Hành dò xét hỏi thêm.
Sở Thiên Hành liếc hắn, dặn dò cẩn thận.
Tiêu Mộ Ngôn gật đầu lia lịa.
Nói tới đây, Tiêu Mộ Ngôn tỏ vẻ tiếc nuối.
Bạch Vũ nghi hoặc hỏi.
Nghe Tiêu Mộ Ngôn nói xong, sắc mặt Sở Thiên Hành và Bạch Vũ đều trở nên cực kỳ khó coi.
Sở Thiên Hành đứng dậy, giải trừ kết giới.
Tiêu Mộ Ngôn gật đầu, tiễn hai người ra khỏi phòng.