Hai tháng sau, dưới sự hợp lực của mọi người, rốt cuộc cũng chiết xuất thành công bốn địa tâm mạch từ bốn nơi: Ngư Ngạc Đàm, Ma Cô Thụ Lâm, Viêm Địa và Ngũ Sắc Hoa Hải. Nhìn bốn địa tâm mạch đang nằm yên trong tầng một của Tháp Truyền Thừa, Bạch Vũ vui mừng khôn xiết.
Thấy người yêu phấn khởi đến mức như sắp nhảy cẫng lên, Sở Thiên Hành mỉm cười nắm tay tức phụ, nói:
Nghe vậy, Bạch Vũ bật cười:
Sở Thiên Hành nhìn người yêu, dặn dò tỉ mỉ.
Bạch Vũ khựng lại, hơi ngơ ngác:
Sở Thiên Hành nhìn tức phụ, chậm rãi đáp.
Bạch Vũ gật đầu, trịnh trọng cam kết.
Sở Thiên Hành mỉm cười gật đầu tán đồng. Quay người, hắn gọi Tiết Hồ lại:
Tiết Hồ gật đầu đáp.
Bạch Vũ mỉm cười nhìn người yêu nói.
Sở Thiên Hành gật đầu, hôn nhẹ một cái lên trán tức phụ, rồi phi thân trở về trong tấm gương.
Bạch Vũ lưu luyến liếc nhìn bốn địa tâm mạch trong tháp một lúc, mới rời Tháp Truyền Thừa, dẫn theo Trương Siêu và những người khác, vội vã tiến về Thiên Lôi Trúc Lâm.
................................................
Trong không gian tấm gương, Lăng Phong và Tần Võ dưỡng thương ròng rã ba tháng, giờ đây đã hồi phục hoàn toàn. Hai người giao lưu một hồi trong sân, đánh đến mệt nhoài, liền ngồi nghỉ trên hai chiếc ghế đá.
Tần Võ nhìn ngôi biệt thự, bất lực lắc đầu.
Tần Võ gật đầu đồng tình.
Lăng Phong vừa nói vừa liếc nhìn lớp màng phòng hộ màu lam nhạt bao bọc quanh sân.
Lăng Phong gật đầu, không nói thêm gì nữa. Sở sư huynh và Bạch Vũ đều là huynh đệ tốt của hắn, nên hắn rất tin tưởng những lời Sở Thiên Hành dặn dò.
Sở Thiên Hành đột nhiên xuất hiện trong sân, nhìn hai người hỏi.
Thấy Sở Thiên Hành tới, hai người vội đứng dậy.
Lăng Phong mỉm cười, báo an.
Sở Thiên Hành gật gù nhìn hai người.
Lăng Phong nhìn Sở Thiên Hành, áy náy nói.
Nghĩ đến chuyện ấy, Tần Võ cũng ấm ức chẳng kém.
Sở Thiên Hành lắc đầu, thản nhiên đáp.
Tần Võ gật đầu, tỏ ý tán thành.
Lăng Phong nhìn Sở Thiên Hành, nghi hoặc hỏi.
Sở Thiên Hành lắc đầu, nói rõ.
Hai người vội cúi đầu cảm tạ.
................................................
Lăng Phong và Tần Võ vừa cảm thấy cảnh vật trước mắt chớp nhoáng, đã thấy mình xuất hiện ngay trước mặt Bạch Vũ.
Bạch Vũ vội vàng đỡ lấy hai người, tránh để họ ngã.
Bạch Vũ gật đầu.
Lăng Phong liếc nhìn bốn phía, thắc mắc hỏi.
Bạch Vũ mỉm cười đáp.
Lăng Phong gật đầu, rồi nhìn Trương Siêu và Mặc Ngọc đi theo sau Bạch Vũ:
Trương Siêu nhìn hai người, mặt không đổi sắc, thản nhiên nói dối.
Tần Võ cười nói.
Lăng Phong vô cùng nghi hoặc trong lòng: Sở sư huynh đâu có thu hai vị làm phụ thuộc, vậy sao hai vị lại vào được bí cảnh?
Tiểu Ngọc nhún vai, cười đáp.
Lăng Phong giật giật khóe miệng. Quả nhiên, hành sự của cao nhân thật khác biệt!
Phần Thiên Diễm bỗng từ trên đầu Bạch Vũ bay vụt xuống, bay vòng quanh Lăng Phong và Tần Võ, ngắm nghía kỹ lưỡng.
Bạch Vũ bất lực, vươn tay bắt con nhện nhỏ về, đặt lên vai mình.
Tần Võ nhìn con nhện lửa, kinh ngạc hỏi.
Bạch Vũ mỉm cười, nhẹ nhàng giải thích.
Lăng Phong nhìn Bạch Vũ, hỏi thẳng.
Bạch Vũ mỉm cười đáp.
Lăng Phong gật đầu, tỏ vẻ hiểu rõ.
Trương Siêu nhìn mọi người, nhắc nhở một câu.
Hai người gật đầu, cùng mọi người hướng về Thiên Lôi Trúc Lâm.
Trên đường đi, ba người Bạch Vũ vừa đi vừa trò chuyện:
Bạch Vũ gật đầu, tỏ vẻ hiểu rõ.
Nói tới đây, Lăng Phong tức giận đến mặt mày tím tái.
Tần Võ cũng nghiến răng ken két.
Lăng Phong cũng gật đầu tán đồng.
Bạch Vũ mỉm cười nhìn hai người nói.
Tần Võ vội vàng tiếp nhận, cảm tạ rối rít.
Lăng Phong nhìn người bạn thân đầy biết ơn, cũng nhận quả, cất vào giới chỉ.
Bạch Vũ cười, thản nhiên đáp.