Vừa tới chân núi Phù Dung, Sở Thiên Hành và mọi người liền phát hiện Đông Phương Minh Nguyệt cũng vừa tới nơi, dẫn theo bốn đứa trẻ. Ngoài ra, không ít trưởng lão, quản sự cấp Năm khác cũng lục tục kéo tới, mang theo đệ tử đi theo.
Chưa kịp dừng chân, toàn thân Sở Thiên Hành bỗng lóe lên hàng loạt minh văn.
Cảm nhận được khí độc, Sở Thiên Hành lập tức hô lớn.
Nghe vậy, những kẻ vốn tới xem náo nhiệt đều sửng sốt, ngây người ra.
Đông Phương Thanh Vân trợn mắt quát lớn. Những quản sự và đệ tử hiếu kỳ kia như chim thú hoảng loạn, tản đi tứ tán.
Đông Phương Minh Nguyệt vội báo lại với phụ thân.
Đông Phương Thanh Vân trầm mặt, ánh mắt không thiện cảm khi nhìn con gái.
Đông Phương Minh Nguyệt gật đầu, lập tức dẫn bốn đứa con rời đi.
Đỗ Nhan lo lắng nhìn sư phụ.
Nghe vậy, Đông Phương Thanh Vân rút ra một khối thú cốt, liền thêm hai tầng hộ thân chướng cho Đỗ Nhan, và tự mình cũng gia tăng một tầng.
Quay đầu lại, ông nhìn Sở Thiên Hành:
Sở Thiên Hành lập tức đưa ra một khối thú cốt khác, nhanh chóng giúp hai mươi đệ tử đều được bảo hộ khỏi độc khí.
Vừa dứt lời, Đông Phương Thanh Vân quay người.
Sở Thiên Hành, Đỗ Nhan và Dạ Hỏa lập tức theo sau sư phụ, cùng nhau tiến lên núi Phù Dung.
Tới đỉnh núi, họ giật mình nhìn thấy cung điện đã sụp đổ tan hoang, ngọn lửa hừng hực bốc cao ngất trời.
Đông Phương Thanh Vân vung tay phóng ra một thủy phù, dập tắt ngọn lửa ngay tức khắc.
Khi lửa đã tàn, cảnh tượng bên trong càng thêm tang thương: tường vách đổ nát, đồ đạc cháy đen, khắp nơi là mảnh thi thể cháy xém. Trên không trung, làn khói xanh biếc vẫn lượn lờ, không ngừng lan tỏa.
Sở Thiên Hành khom người tấu trình.
Đông Phương Thanh Vân gật đầu:
Sau khi khói độc đã dứt, Đông Phương Thanh Vân cùng hai đệ tử mới quay lại lần nữa.
Dạ Hỏa lắc đầu, giọng đầy bất lực khi nhìn đống mảnh vụn thi thể dưới đất.
Đông Phương Thanh Vân cũng nhíu mày, vẻ mặt u ám.
Sở Thiên Hành lập tức lấy ra ba đôi thủ trạc, đưa cho Đỗ Nhan và Dạ Hỏa mỗi người một đôi.
Dạ Hỏa vừa đeo trạc vào, vừa cười vui vẻ.
Sở Thiên Hành chỉ mỉm cười chua chát:
Nghe vậy, Dạ Hỏa thở dài:
Đông Phương Thanh Vân quay lại, giọng dò hỏi.
Lão Ngũ vừa nói vừa rung động: Dù trước đó có bạo tạc lớn, các đệ tử có trốn đi, cũng không thể biến mất sạch trơn như thế!
Dạ Hỏa lắc đầu, khó tin.
Đỗ Nhan suy đoán.
Đúng lúc ấy, ngọc truỵ truyền tín của Lão Ngũ và Lão Lục lần lượt lóe sáng. Hai người nhìn vào ngọc truỵ, sắc mặt lập tức trở nên quái lạ.
(trong bản gốc là 大王山, nhưng mà chi3 nhớ là 天王山 – Thiên Vương Sơn mới đúng).
Lão Ngũ nói thật không giấu giếm.
Đỗ Nhan lo lắng kêu lên, lập tức đuổi theo.
Dạ Hỏa nhăn mặt, giọng đầy bực bội.
Nói xong, Lão Ngũ lập tức dẫn hai mươi đệ tử tới hỗ trợ.
Sở Thiên Hành nghiêm giọng nhắc nhở.
Sở Thiên Hành nhìn vị sư huynh cao lớn, tuấn tú, tính tình có vẻ tùy hòa này, cũng mỉm cười:
Lão Ngũ lắc đầu thở dài.
Dạ Hỏa nháy mắt, giục giã.
Lão Ngũ nghe vậy, sắc mặt hơi đổi:
Sở Thiên Hành nghi hoặc.
Dạ Hỏa nói tới đây cũng không khỏi chạnh lòng.
Sở Thiên Hành khinh thường, giọng đầy khinh bỉ.
Dạ Hỏa gật gù tán đồng.
Lão Ngũ nhìn Sở Thiên Hành, nở nụ cười:
Sở Thiên Hành mỉm cười, khom người.
................................................
Một canh giờ sau...
Lúc này, Sở Thiên Hành cùng mọi người đã gần như phân loại xong thi thể.
Lão Ngũ cung kính bẩm báo, giọng đầy dè dặt.
Dạ Hỏa không hiểu.
Đỗ Nhan thở dài, giọng đầy bất lực.
Dạ Hỏa nhíu chặt mày.
Đông Phương Thanh Vân ra lệnh dứt khoát.
Hai người đồng thanh đáp.
Ông quay người, không chút do dự.
Đỗ Nhan và Sở Thiên Hành lập tức bước theo.