Trở về khoang thuyền, Sở Thiên Hành lập tức phong ấn khoang lại.
Nghe vậy, Sở Thiên Hành bật cười:
Nhìn thẳng vào người yêu, Sở Thiên Hành nghiêm túc cam đoan.
Nghe xong, Bạch Vũ trợn mắt:
Sở Thiên Hành bất lực cười khổ:
Sở Thiên Hành lại cười khổ:
Bạch Vũ hừ nhẹ một tiếng, kéo tay hắn ra:
...............................................................
Mười bảy ngày sau, đoàn người Thanh Vân Tông đã tới Nghênh Khách Phong của Thiên Khải Tông.
Ở Nghênh Khách Phong, ban tổ chức dành riêng bốn viện lạc cho Thanh Vân Tông.
Đông Phương Thanh Vân liếc nhìn mọi người, liền phân chia như sau:
– Viện thứ nhất: Thập Nhất Trưởng lão dẫn các võ tu, chủng thực sư cùng vài đệ tử trận pháp sư.
– Viện thứ hai: Thập Nhị Trưởng lão dẫn kiếm tu, phù văn sư và số đệ tử trận pháp sư còn lại.
– Viện thứ ba: Thập Tam Trưởng lão dẫn các đan sư, khôi lỗi sư và một phần luyện khí sư.
Sở Thiên Hành chú ý thấy: khi phân viện, Đông Phương Thanh Vân cố ý giữ lại Tiết Hồ, Bạch Lâm và Tống Ly ở viện số bốn.
Đông Phương Thanh Vân nhìn chúng đệ tử, tuyên bố rõ ràng.
Đỗ Nhan nhìn đại chúng, nói với giọng đầy cảnh báo.
Thập Nhất Trưởng lão cũng nghiêm giọng nhắc nhở.
Thập Nhất Trưởng lão đồng tình.
Đông Phương Thanh Vân liếc nhìn hơn năm mươi người còn lại, gật đầu:
Lăng Phong vừa nói vừa cảm thấy bất lực.
Bạch Vũ nhìn mọi người, đề nghị.
Nghe vậy, mọi người lập tức xếp thành hai hàng.
Thấy đội hình đã ổn, Lăng Phong gật đầu hài lòng: