Thấy Lý Trường Thanh tới, Lý Hạ và Lý Tuyết lập tức chắp tay hành lễ:
Cúi đầu, Sở Thiên Hành cùng hai người kia cũng thi lễ một cách cung kính.
Nhìn hai người, Lý Trường Thanh lạnh lùng nói, mặt mày rõ ràng không vui.
Hai người đáp một tiếng, bất đắc dĩ đành rời đi.
Liếc Sở Thiên Hành một cái, Lý Trường Thanh quay người bước đi.
Sở Thiên Hành vâng lời, liếc nhìn Trương Siêu và Tiểu Ngọc, rồi nhanh chóng theo sau sư phụ.
Thấy sư phụ và sư huynh đã rời đi, Trương Siêu và Tiểu Ngọc nhìn nhau một cái, rồi cùng nhau đi tới khu chợ bày sạp hàng.
Tới thư phòng, Sở Thiên Hành nhìn sư phụ:
Lý Trường Thanh nhìn đồ đệ một cách hài lòng, khẽ mỉm cười.
Sở Thiên Hành khom người, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh sư phụ.
Nói tới đây, Lý Trường Thanh nhíu mày.
Lý Trường Thanh vô cùng kinh ngạc.
Sở Thiên Hành mỉm cười, thong thả giải thích.
Lý Trường Thanh chăm chú nhìn đồ đệ, hỏi.
Sở Thiên Hành lắc đầu, khéo léo từ chối.
Nghe vậy, Lý Trường Thanh cau mày:
Lý Trường Thanh thở dài một hơi:
Lý Trường Thanh gật đầu, vỗ nhẹ lên vai đồ đệ.
................................................
Chợ Đông Thành.
Một nữ tu áo hồng cầm chiếc pháp bào nữ màu lam lên, hỏi.
Tiểu Ngọc liếc cái pháp bào trong tay nàng ta, trả lời rành rọt.
Nghe xong, sáu người đều trợn mắt kinh hãi, trong lòng thầm nghĩ: Đắt thế này sao?!
Tiểu Ngọc thản nhiên đáp lại.
Trương Siêu cũng gật đầu bổ sung.
Tiêu Trân Trân giận dữ nhìn Trương Siêu, mặt đỏ tía tai.
Tiểu Ngọc không vui, lạnh giọng nói.
Tiêu Trân Trân hừ lạnh một tiếng, tiện tay ném mạnh pháp bào lên sạp.
"Rằm..."
Một đạo kim quang lóe lên từ pháp bào, rơi xuống đất.
Tiêu Trân Trân trợn mắt, mặt mày tái xanh vì tức giận.
Tiểu Ngọc khẽ cười lạnh:
Một nam tu áo đen vội ngăn lại, bước tới trước mặt Tiểu Ngọc, chắp tay:
Tiêu gia? Tiêu gia thì đã làm sao? Chúng ta đã giết bốn tên rồi còn gì!
Tiêu Trân Trân giận dữ hét lên.
Trương Siêu cầm pháp bào lên, giơ ra cho mọi người xem.
Một nữ tu khác tò mò bước tới hỏi.
Trương Siêu gật đầu.
Tiểu Ngọc giận dữ phản bác.
Nữ tu kia đưa tay sờ từng cụm vân trên pháp bào, say sưa thốt lên.
Thấy ánh mắt cảnh cáo của đại tỷ, Tô Vũ Lan lập tức quay về bên cạnh.
Tiêu Hàm trợn mắt: Trong đầu ta có bệnh sao? Đánh rớt minh văn người ta, rồi lại bỏ tiền bồi thường?
Tiểu Ngọc lạnh giọng quát.
Tiêu Trân Trân không biết sợ là gì, hét ngược lại.
Tiểu Ngọc quát lên, phi thân xông thẳng tới Tiêu Trân Trân.
Thế là... một trận chiến giữa hai nữ tu, biến thành hỗn chiến sáu người!