Sở Thiên Hành nhận được truyền âm của sư phụ, liền cùng nội tử Bạch Vũ, hai phu phu vội vàng tới cung điện trên núi Thanh Vân.
Đông Phương Thanh Vân nhìn quanh một lượt, gật đầu:
Đông Phương Minh Nguyệt đứng dậy, bắt đầu giới thiệu từ hai vợ chồng Sở Phong – người đang ngồi cạnh Lăng Phong:
Giới thiệu xong phe mình, Đông Phương Minh Nguyệt quay sang phía đối diện:
Nghe xong, Sở Thiên Hành nhướng mày lên: Thì ra Tống Tịch và Tống Trình Nguyên lại là phụ tử sao?
Tần Võ bật dậy khỏi ghế, là người đầu tiên chất vấn.
Nhìn vẻ giận dữ của đệ đệ, Tần Văn nhíu mày:
Tần Văn nhìn thẳng vào đệ đệ, giọng nói nghiêm nghị.
Thấy sắc mặt huynh trưởng quả quyết, Tần Võ hít một hơi thật sâu:
Nói xong, y nghiến răng, uất ức ngồi phịch trở lại ghế, không nói thêm lời nào.
Tần Văn mỉm cười, an tọa trở lại.
Đông Phương Thanh Vân mỉm cười khẽ, phá vỡ sự im ắng:
Nghe vậy, Tần Võ không kìm được mà đỏ hoe khóe mắt.
Tần Văn nhìn ba người đối diện, dặn dò tha thiết.
Sở Thiên Hành nhìn đối phương, cất giọng vững vàng.
Bạch Vũ gật đầu, tiếp lời.
Tần Văn cuối đầu, thi lễ thật sâu.
Tống Trình Nguyên nhìn Tần Văn, cung kính nói.
Tần Văn liếc nhìn người kế tử đang ngồi cạnh ái nhân, cười nhẹ mà cảm tạ.
Nghe bị gọi là "tẩu tử", sắc mặt Tống Tịch lập tức đen sầm.
Tần Văn cười, đáp lại.
Tống Tịch cười, cung kính tiếp nhận.
Đông Phương Minh Nguyệt cũng dâng lễ.
Tống Tịch nhìn đứa cháu gái, mỉm cười, nhận lấy lễ vật.
Bạch Vũ ngớ người, nhìn Tần Văn và Tống Tịch, thành thật khai báo.
Nghe vậy, Tần Văn bật cười:
Bạch Vũ vẻ mặt bất đắc dĩ, lôi ra hai vò rượu đưa cho đối phương.
Tần Văn cười, nhận lấy.
Lăng Phong trừng mắt nhìn Bạch Vũ, không chịu buông tha.
Bạch Vũ trợn ngược mắt:
Tần Võ nhìn Bạch Vũ, vẻ mặt bất mãn.
Bạch Vũ quay mặt, đáp gọn lỏn.
Tần Võ nghe xong, mặt mày ỉu xìu, uất nghẹn.
Sở Thiên Hành từ trong giới chỉ không gian chọn ra mười kiện pháp khí cấp ba, đưa cho Tần Văn:
Tần Văn nhìn món lễ Sở Thiên Hành đưa, vô cùng bất ngờ.
Sở Thiên Hành nhìn thẳng vào đối phương, giọng nói trầm ấm nhưng kiên định.
Tần Văn gật đầu, cung kính nhận lấy pháp khí.
Tần Võ nói xong, liền lấy ra toàn bộ linh đan "khối băng lớn" đã đưa cho y trước kia, dâng hết cho đại ca.
Tần Văn nhìn qua, chọn lấy một nửa, để lại một nửa cho đệ đệ.
Tống Trình Nguyên đưa ra một cặp kim liên hoa và hai lọ sứ nhỏ.
Bạch Mẫu Đơn giải thích rõ.
Tống Tịch liếc nhìn, dứt khoát ra hiệu cho ái nhân nhận lấy.
Tần Văn gật đầu, thu nhận lễ vật.
Đỗ Nhan dâng một chiếc hộp lễ.
Mọi người khác nghe xong đều bình thản, duy chỉ Lăng Phong, Bạch Vũ và hai huynh đệ họ Tần là trợn tròn mắt nhìn Đỗ Nhan, trong lòng đều chung một câu hỏi: Đỗ Nhan sao bỗng dưng thành "đại tẩu" của Tống Tịch? Không phải phải gọi "Đỗ sư điệt" sao?
Đông Phương Thanh Vân nói xong, rất tự nhiên vòng tay ôm lấy vai người bên cạnh.
Sở Thiên Hành là người đầu tiên cuối đầu chúc mừng; sau hắn là Bạch Mẫu Đơn, Tống Trình Nguyên, rồi đến Đông Phương Minh Nguyệt.
Đông Phương Thanh Vân liếc nhìn mọi người, giọng điệu ôn hòa nhưng không cho phép từ chối.
Đỗ Nhan khẽ gọi một tiếng, ánh mắt đầy rung động nhìn người đàn ông bên mình.
Đông Phương Thanh Vân mỉm cười, vỗ nhẹ vai y, tỏ vẻ chẳng bận tâm chút nào.