Dù món làm ăn với Tần Tam gia lần này gặp không ít sóng gió – từ chuyện Chu Đồng bất ngờ nhảy vào gây rối, khiến cả đôi bên đều vô cùng bất mãn – song nhờ có Bạch Mẫu Đơn và Tống Trình Nguyên đứng ra làm trung gian, Sở Thiên Hành cũng không tiện từ chối. Sau khi cử Trương Siêu và Tiểu Ngọc quan sát một thời gian, xác định nhà họ Tần không còn gây chuyện gì nữa, Sở Thiên Hành mới ra tay, giúp Tam gia trị khỏi lời nguyền, đồng thời thuận lợi thu về hai đóa Hỏa Tâm Liên và một ức linh thạch.
Ngồi trên ghế, mở ngọc hộp, thấy hai đóa sen đỏ rực rỡ bên trong, Bạch Vũ mừng rỡ tột cùng:
Nói xong, Sở Thiên Hành ôm vai nội tử, giọng điệu âu yếm.
Nghe vậy, Bạch Vũ nhíu mày:
Sở Thiên Hành bật cười:
Bạch Vũ vẫn chưa cam tâm.
Bạch Vũ gật đầu:
Sở Thiên Hành gật đầu tán đồng.
Ánh mắt Bạch Vũ chăm chú nhìn người yêu, giọng đầy quyết tâm.
Nói xong, Sở Thiên Hành mỉm cười, khẽ hôn lên má bạn lữ.
Bạch Vũ gật đầu, cười rạng rỡ.
Sở Thiên Hành đậy nắp ngọc hộp lại:
Bạch Vũ thoáng cau mày.
Bạch Vũ chợt nghĩ ra, liền đề nghị.
Sở Thiên Hành đứng dậy khỏi ghế.
Bạch Vũ gật đầu, theo Sở Thiên Hành rời khỏi nhà.
................................................
Tới viện lạc của Tô Vũ Phi, vận may của hai người khá tốt – chủ nhân vừa hay đang ở nhà.
Thấy hai bằng hữu của vị hôn phu tìm tới, Tô Vũ Phi nhiệt tình tiếp đãi. Dù trên mặt vẫn lạnh như tiền, nhưng một người vốn tính băng sương như hắn lại chủ động dọn linh quả và điểm tâm chiêu đãi khách – khiến Sở Thiên Hành và Bạch Vũ cảm thấy thụ sủng nhược kinh.
Tô Vũ Phi nhìn hai người, trầm giọng hỏi.
Sở Thiên Hành mỉm cười, nói thẳng vào vấn đề.
Tô Vũ Phi gật đầu, không lấy làm lạ:
Việc Sở Thiên Hành trị khỏi lời nguyền cho Tần Tam gia, đổi lấy hai đóa Hỏa Tâm Liên, trong Thanh Vân Tông không phải chuyện bí mật, nên Tô Vũ Phi biết cũng là điều dễ hiểu.
Tô Vũ Phi nhướng mày. Thông thường, người ta tiếc linh thạch, sẽ không dám mời đan sư cấp năm cho đan cấp bốn – không ngờ Sở Phong này lại hào phóng như vậy!
Sở Thiên Hành nói thẳng.
Bạch Vũ cũng gật đầu phụ họa.
Tô Vũ Phi nhìn hai người, giọng chắc nịch.
Sở Thiên Hành đưa ra linh thảo và linh thạch.
Tô Vũ Phi hỏi, ánh mắt dò xét.
Sở Thiên Hành rõ như ban ngày.
Tô Vũ Phi nhíu mày, nghi hoặc.
Sở Thiên Hành nói thật lòng.
Tô Vũ Phi lắc đầu cương quyết.
Sở Thiên Hành chưa bao giờ thích chiếm tiện nghi người khác – nhất là với bằng hữu. Nếu không trả linh thạch, sau này Tô Vũ Phi nói với Tần Võ: "Bạn của ngươi tìm ta luyện đan mà chẳng trả một đồng!" – thì chẳng phải đẩy bạn vào chỗ bất nghĩa sao? Việc ấy, Sở Thiên Hành tuyệt đối không làm.
Bạch Vũ cũng kiên quyết như thế.
Nghe hai người nói vậy, Tô Vũ Phi gật đầu:
Sở Thiên Hành hỏi lại.
Nói xong, Tô Vũ Phi lấy ra một đôi phủ băng trong suốt.
Thấy đôi phủ băng lấp lánh như ngọc, Bạch Vũ trợn tròn mắt:
Tô Vũ Phi khẽ nhếch mép:
Thấy Tô Vũ Phi vừa nhắc tới Tần Võ, sắc mặt liền dịu dàng, khóe môi thoáng nụ cười – Bạch Vũ không nhịn được mỉm cười trong lòng: Tô sư huynh quả thật rất yêu Tần Võ! Tần Võ còn chưa tấn cấp Nguyên Anh, mà đã chuẩn bị sẵn pháp khí rồi!
Sở Thiên Hành nhận lấy đôi phủ, liếc qua, liền nhận lời.
Tô Vũ Phi nói.
Tô Vũ Phi gật đầu, hết sức tin tưởng.
Bạch Vũ hỏi.
Tô Vũ Phi suy nghĩ một chút, đáp.
Sở Thiên Hành cất đôi phủ vào không gian giới chỉ.
Tô Vũ Phi gật đầu, nhiệt tình tiễn hai vị khách ra khỏi viện lạc.