Căn phòng chìm trong sự im lặng kỳ lạ suốt cả một canh giờ. Cuối cùng, Long Vương phá vỡ bầu không khí ấy, là người đầu tiên cất tiếng:
"Chính ta và người quá vội vàng rồi. Có lẽ, chúng ta nên tìm hiểu trước về Vũ nhi và bạn lữ Sở Thiên Hành của nó, rồi mới tới gặp họ."
"Không phải ta muốn đi gặp nó, mà là nó đã thi triển huyết mạch triệu hoán. Lúc ấy ta tưởng ba đứa cháu trong nhà gặp nạn, nên mới tức tốc tới. Không ngờ lại thành ra như vậy."
"Lỗi tại ta sao? Mấy thằng nhóc nhà ngươi không những nói xấu sau lưng ta, mà còn dám gọi thẳng mặt ta là lão đầu hôi thối. Nếu là người khác, ta đã sớm xử luôn rồi!"
Nói tới đây, lòng Phượng Vương cũng ngùn ngụt lửa giận.
Nói xong, Phượng Vương trợn mắt, lườm một cái.
"Lỗi tại ta... Lỗi tại ta cả... Gặp lần đầu đã dám chê bai bạn lữ của nó... Đều là lỗi của ta..." Nói tới đây, Phượng Khuynh Thành lại khẽ rơi lệ.
Long Vương suy nghĩ một lát, rồi đưa ra kết luận.
"Ngươi cho rằng nó tự ti, nhạy cảm và mỏng manh?" Phượng Khuynh Thành nghe vậy, không khỏi kinh ngạc.
"Đừng thấy nó ăn nói bạo liệt, giỏi cãi lại người khác, liền nghĩ nó là đứa trẻ kiên cường, lạc quan. Có thể với những chuyện khác, nó thực sự như vậy. Nhưng với chuyện nhận thân, e rằng nó khó mà lạc quan nổi."
"..." Phượng Khuynh Thành nhìn chồng, nhất thời không biết suy đoán và phân tích của y rốt cuộc có đúng hay không.
Suy nghĩ một hồi, Phượng Vương miễn cưỡng lên tiếng:
Nghe vậy, Long Vương liếc nhìn nhạc phụ:
"E rằng không dễ như thế. Ngày mai có đi cũng chưa chắc đã gặp được người."
"..."
"Ta nghĩ... ngày mai ta và Khuynh Thành nên tới bái phỏng Lục vương tử Bạch Hiển và Lục vương phi Nguyệt Huệ Nương của Hổ tộc trước. Dù sao cũng phải tìm hiểu tình hình của Vũ nhi đã."
Nhìn sắc mặt khó coi của nhạc phụ, Long Vương hơi nhướng mày:
"Sao? Chẳng lẽ Bạch Hiển đã đắc tội với nhạc phụ rồi?"
Nhắc tới Bạch Hiển, Phượng Vương vô cùng uất ức.
Nghe xong, Long Vương bất lực lắc đầu:
Nghe vậy, Phượng Vương sửng sốt:
"Ngao Thụy, ý ngươi là chuyện Bạch Vân Phi có liên quan tới Bạch Hiển?"
Nghĩ tới khả năng này, sắc mặt Phượng Vương lập tức tái mét.
"Nội chiến? Chuyện này thế nào?" Việc này, Phượng Vương hoàn toàn không hay biết.
Nghe xong lời giải thích của nữ tế, Phượng Vương không khỏi nhíu chặt mày:
Nghe vậy, sắc mặt Phượng Vương càng thêm khó coi:
"Nếu đã như thế... phụ vương nếu chữa khỏi Bạch Vân Phi, e rằng gia quyến Bạch Hiển sẽ không vui đâu! Bạch Hiển và phu nhân chính là nghĩa phụ nghĩa mẫu của Sở Thiên Hành. Nếu phụ vương chữa khỏi Bạch Vân Phi, họ ắt sẽ gây khó dễ cho Vũ nhi!"
Nghĩ tới đây, Phượng Khuynh Thành không khỏi lo lắng.
Tình hình Bạch Vân Phi, Phượng Vương nắm rõ như lòng bàn tay.
Nghĩ tới điểm này, Long Vương cảm thấy có điều gì đó không ổn.
"Nghĩa mẫu với mẫu thân chẳng phải cũng gần như nhau sao?" Phượng Vương lại thấy chuyện này chẳng có gì đáng nói.
[Chi3Yamaha] Ông thần này sao mà ngồi lên ghế Phượng Vương hay dị chồi.