Sau khi Tiêu Mộ Ngôn rời đi, Sở Thiên Hành lập tức bố trí kết giới trong phòng.
Ngồi trở lại ghế, Sở Thiên Hành thản nhiên rót cho mình một chén trà, cúi đầu nhấp nhẹ một ngụm. Vừa nhâm nhi trà, hắn vừa trầm tư suy ngẫm những điều Tiêu Mộ Ngôn vừa nói.
Nghe vậy, Sở Thiên Hành đặt chén trà trong tay xuống.
"Cũng có khả năng đó. Trước đây, chúng ta từng hỏi Tiêu Mộ Ngôn về Thập Đại Hiểm Địa, hắn lại rất rõ tính tình của các đường huynh, đường tỷ trong nhà. Vì thế, rất có thể hắn đã xúi giục các huynh, tỷ ấy đi vào Thập Đại Hiểm Địa."
"Nhưng Tiêu Mộ Ngôn đâu biết chúng ta có vào Thập Đại Hiểm Địa hay không, càng không thể biết chúng ta sẽ đi vào lúc nào. Theo ta, hắn khó mà sắp đặt chi ly đến thế. Phần lớn vẫn là trùng hợp thôi!" Nghĩ một lúc, Bạch Vũ vẫn thà rằng tin đây là trùng hợp, chứ không muốn tin hết thảy đều do Tiêu Mộ Ngôn dàn xếp.
Nói tới đây, Sở Thiên Hành cay đắng cười khẽ.
Nghe người yêu nói vậy, Bạch Vũ chợt hứng thú:
"Thiên Hành, những Độc Thi Nhân kia bao giờ mới luyện chế xong vậy?"
"Mười năm? Lâu thế sao?" Bạch Vũ nghe xong, mặt mày ủ rũ.
Nghe người yêu nói đến thân phận, Bạch Vũ gật đầu đồng tình:
Ban đầu, Sở Thiên Hành chọn khế ước bức họa này, chính là vì muốn dùng thế giới trong họa để ấp dưỡng Độc Thi Nhân và Cốt Khôi. Nếu quyển họa không có năng lực che chắn dò xét, hắn đã không chọn nó.
"Ồ... vậy thì tốt!" Nghe người yêu nói xong, Bạch Vũ mới yên tâm.
Nói xong, Sở Thiên Hành đưa cho người yêu một chiếc không gian thủ trạc.
"Đừng nghĩ ngợi nhiều. Khi đã có được linh đan rồi, chúng ta sẽ lên đường tới Vạn Thiên Thế Giới, thu nốt năm mươi mảnh không gian còn lại. Lúc ấy, ngươi mới chính thức bế quan tu luyện."
"Hảo!" Sở Thiên Hành mỉm cười, nắm chặt tay người yêu.
"Không sao, ta đã chuẩn bị xong cả rồi. Ngươi đừng bận tâm!"
Nghe vậy, Bạch Vũ nhíu mày:
"Sao lại nói vậy? Chúng ta là phu phu mà!"
"Vẫn... vẫn chưa phải đâu!" Bạch Vũ thở dài buồn bã. Bao giờ mới đến tuổi thành niên đây? Bao giờ mới có thể trở thành bạn lữ thực sự của người yêu đây?
"Chênh lệch không nhiều đâu!" Sở Thiên Hành vừa nói, vừa đứng dậy, bước tới bên người yêu, ôm tức phụ lên, rồi ôm nguyên người bước thẳng vào sau bình phong.
Nằm trên giường, thấy người yêu áp xuống hôn mình, Bạch Vũ cười khẽ:
"Tinh thần ngươi thật sung mãn đấy nhỉ!"
Sở Thiên Hành hôn nhẹ lên môi tức phụ:
Nhìn người yêu, Bạch Vũ lại nhíu mày:
"Đồng dưỡng tức phụ là gì vậy?" Bạch Vũ chớp mắt, tò mò hỏi.
"Ồ... thì ra là vậy. Người tu chân các ngươi đều thích cưới bé gái sao?"
"Ừ, gần giống vậy." Sở Thiên Hành vừa nói, vừa cởi áo tức phụ.