Sau khi tìm được Tần Văn, Sở Thiên Hành lại tiếp tục lưu lại trong động phủ trên núi Thanh Vân ròng rã ba tháng, xác nhận sư phụ cùng vị sư thúc họ Tống kia một thời gian nữa chưa thể động thủ được, hắn mới rời đi, thẳng hướng khu vực dược trì.
Vừa trông thấy người bạn lữ hai mươi năm chưa gặp, Bạch Vũ mừng rỡ như điên, chủ động lao vào vòng tay yêu thương của người tình.
Sở Thiên Hành ôm chặt người trong lòng, cúi đầu ngay lập tức trao một nụ hôn nồng cháy.
Hai người ôm nhau hôn thật lâu mới buông ra. Bốn mắt giao nhau, đáy mắt ai nấy đều đong đầy dịu dàng không thể tả xiết.
Vừa ra khỏi đại môn Thanh Vân Tông, Bạch Vũ lập tức thi triển thuấn di, trong chớp mắt đã tới một hòn đảo hoang phía bắc Thanh Vân Tông.
Bạch Vũ ngồi xuống sườn đồi, tay phất một cái, lấy ra một đống lớn linh thạch; sau đó, lại lấy ra những viên đan dược hỗ trợ tấn cấp mà người yêu đã sớm chuẩn bị, nuốt xuống, rồi bắt đầu hấp thu linh khí từ linh thạch xung quanh.
Thấy lôi kiếp bắt đầu, Sở Thiên Hành lập tức phóng xuất Trương Siêu, Tiểu Ngọc cùng Phần Thiên Diễm, tăng cường phòng ngự.
Tiếng sấm nối tiếp nhau, từng đạo lôi điện to bằng cánh tay như roi điện điên cuồng quất vào thân rồng của Bạch Vũ.
Sở Thiên Hành nhìn thấy một Nguyên Anh Hắc Long chỉ bằng bàn tay, ngoáy ngoáy mông hướng về phía mình, rồi bay lại.
Sau đó, hắn lấy phi thảm ra, chở Trương Siêu, Tiểu Ngọc cùng Phần Thiên Diễm, cả nhóm nhanh chóng rời khỏi vùng này.
................................................
Đột nhiên cảm nhận một luồng ác phong bất thiện, Sở Thiên Hành lập tức một tay kéo Trương Siêu, một tay túm Tiểu Ngọc, trực tiếp phi thân rời khỏi phi thảm.
Ba chủ tớ vừa bay xuống, phi thảm lập tức vỡ tan, nổ tung giữa không trung.
Hạ xuống một ngọn đồi nhỏ, ba người nhìn phi thảm tan thành tro bụi giữa hư không, sắc mặt ai nấy đều tái mét.
Nghe vậy, Âu Dương Vân Bằng cười lạnh:
Nhìn Âu Dương Vân Bằng đắc ý, Sở Thiên Hành hờ hững nheo mắt: