Ngẩng đầu lên, nhìn thằng nhóc đang đứng sừng sững giữa mình và con gái, Đông Phương Thanh Vân không khỏi nhướng mày.
Nghe vậy, Đông Phương Thanh Vân hơi sửng sốt:
Nhìn thằng nhóc lạnh lùng đòi đuổi mình khỏi nhà, Đông Phương Thanh Vân bật cười khẩy:
Lăng Phong giật mình:
Nhìn biểu cảm bất lực của nàng, khóe miệng Lăng Phong giật giật. Trong lòng thầm than: Chết rồi! Lần đầu gặp nhạc phụ đã gây chuyện căng thẳng thế này, sau này muốn cưới sư tỷ... e là càng không còn cơ hội nữa!
Thấy con gái bị Lăng Phong đặt lại lên xe lăn, Đông Phương Thanh Vân nhíu mày:
Nghe vậy, Đông Phương Thanh Vân mỉm cười:
Nói đoạn, hắn đứng dậy, một tay túm chặt cánh tay trái Lăng Phong. Một luồng linh lực lập tức xâm nhập vào cơ thể hắn.
Chỉ trong khoảnh khắc, mọi vết sẹo trên tay trái, cổ và nửa bên mặt hắn đều biến mất hoàn toàn.
Khi Đông Phương Thanh Vân buông tay, Lăng Phong lập tức khuỵu gối, đổ sụp xuống đất. Cánh tay và gương mặt vẫn rát bỏng, đau nhức vô cùng.
Nghe vậy, sắc mặt Đông Phương Minh Nguyệt biến đổi. Nàng quay sang nhìn Lăng Phong, người đang quỳ dưới đất:
Ánh mắt nàng đầy nghi hoặc. Lăng Phong mặt mày tái mét:
Nói đến đây, Lăng Phong nhìn người con gái vẫn im lặng, giọng khẩn thiết.
Đông Phương Minh Nguyệt giật mình, từ từ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn:
Thấy đôi mắt nàng đỏ ửng, Lăng Phong đau lòng như cắt.
Nhìn Lăng Phong một lòng thị tử như quy, quyết không hé răng, Đông Phương Thanh Vân bất giác mỉm cười:
Thấy bộ dạng ấy, Đông Phương Thanh Vân cười:
Nói đến đây, Đông Phương Thanh Vân nhướng mày.
Nói xong, Lăng Phong rút từ không gian giới chỉ ra một chiếc pháp bào cấp ba, cung kính dâng lên: