Trong suốt mười ngày tuyển chọn trong tông môn, Tiếp Dẫn Sứ đã chọn được một ngàn hai trăm tu sĩ Trúc Cơ kỳ, ba mươi chín tu sĩ Kim Đan kỳ, còn Nguyên Anh kỳ thì chỉ có duy nhất Sở Thiên Hành.
Đến ngày thứ mười một, một ngàn hai trăm bốn mươi người đã trúng tuyển, đáp ứng đủ điều kiện, liền cùng mười tám người của Thanh Vân Tông bước lên đại thuyền, theo đường thủy rời khỏi Thiên Hồng Đại Lục.
Lơ lửng giữa không trung, một trung niên tu sĩ thân hình thô khoáng, mặc áo bào lam, từ trên cao nhìn xuống đám người phía dưới:
Đám người đồng thanh cúi đầu đáp lời.
Một trung niên nam tu thân hình gầy gò vọt người bay lên, lơ lửng bên cạnh Lưu Phong Niên:
Một tu sĩ Trúc Cơ kỳ ngẩng đầu nhìn Vương Hạ, cẩn trọng hỏi.
Nghe vậy, Vương Hạ bật cười:
Người tu sĩ kia vội lắc đầu, cúi gằm mặt xuống.
Vương Hạ liếc nhìn đám người, thản nhiên nói.
Mọi người cung kính đáp, nhưng chẳng ai dám bước đi trước.
Lưu Phong Niên và Vương Hạ liếc nhau một cái, rồi dẫn mười sáu đệ tử của mình quay về tầng sáu.
Sở Thiên Hành nhìn quanh một lượt, sau đó bước lên cầu thang, trực tiếp đi lên tầng năm. Thấy Sở Thiên Hành đã động thân, những người khác mới dám theo sau, cùng lên tầng năm.
Tới tầng năm, Sở Thiên Hành tùy ý chọn một khoang thuyền. Thấy y đã chọn xong, những tu sĩ Kim Đan kỳ khác mới dám bắt đầu chọn phòng. Tần Văn chọn ngay khoang kế bên Sở Thiên Hành. Những người còn lại cũng lần lượt chọn xong phòng của mình.
Lăng Phong liếc nhìn hai huynh đệ họ Tần, nói.
Tần Văn gật đầu, tỏ vẻ tán đồng.
Lăng Phong nhìn hai huynh đệ, rồi trực tiếp đẩy cửa khoang của Sở Thiên Hành bước vào.
Thấy Lăng Phong đã vào, hai huynh đệ họ Tần cũng quay về phòng mình.
Rất nhiều tu sĩ Kim Đan kỳ đang lén quan sát từ xa, thấy Lăng Phong bước vào khoang của Sở Thiên Hành, đều không nhịn được há hốc mồm, kinh hãi.
..............................
Nghe vậy, Lăng Phong khổ sở cười:
Thật ra, việc các tu sĩ Kim Đan kỳ khác không dám ở chung với Sở Phong cũng không phải không có lý do:
Sở Thiên Hành mỉm cười nhìn Lăng Phong.
Lăng Phong gật đầu, thầm nghĩ: Không ngờ chuyện này cũng đã bị Sở sư huynh tính toán từ trước...
Sở Thiên Hành nói.
Lăng Phong nhìn quanh, bất lực nói.
Lăng Phong gật đầu, tỏ vẻ hài lòng.
Sở Thiên Hành vẫy tay, sau đó bước tới bàn. Lăng Phong cũng theo sau.
Sở Thiên Hành lấy từ Giới Chỉ không gian ra một ấm trà, hai chén trà cùng hai đĩa linh quả, đặt lên bàn.
Lăng Phong cầm ấm trà rót hai chén, đưa một chén cho Sở Thiên Hành, giữ lại một chén cho mình.
Sở Thiên Hành vung tay áo, lập tức bố trí một tầng kết giới bao quanh khoang thuyền:
Lăng Phong trầm ngâm một lát:
Sở Thiên Hành liếc Lăng Phong một cái, rồi cúi đầu nhấp ngụm trà trong chén.
Lăng Phong gật đầu đồng tình.
Sở Thiên Hành nghiêm mặt nhắc nhở.
Nghe vậy, Lăng Phong cau mày, đầy nghi hoặc.
Sở Thiên Hành vừa định giải thích, bỗng cảm nhận được có người gõ vào kết giới của mình:
Tần Võ hỏi.
Sở Thiên Hành mời hai người vào, đóng cửa lại, rồi tái lập kết giới.
Bốn người ngồi quây quần, Sở Thiên Hành lại lấy thêm hai chén trà đưa cho hai huynh đệ họ Tần.
Tần Văn nhìn Sở Thiên Hành, báo cáo.
Tần Võ bổ sung.
Trước đó trên boong thuyền, dù bọn họ cố nấp trong đám đông, Sở Thiên Hành vẫn nhận ra.
Tần Võ lo lắng nói.
Sở Thiên Hành chỉ nhạt cười:
Tần Văn nghiêm túc nhắc nhở.
Lăng Phong nhíu mày.
Sở Thiên Hành gật đầu.
Lăng Phong hỏi.
Tần Võ ngơ ngác.
Sở Thiên Hành đưa một khối Ngọc Giản cho ba người.