Nghe vậy, những người còn lại đều quay sang nhìn Sở Thiên Hành.
Bị ánh mắt mọi người đổ dồn vào mình, Sở Thiên Hành chỉ biết cười khổ:
Tô Vũ Phi đối với Sở Thiên Hành vô cùng tin tưởng.
Gật đầu, Tần Võ cũng nói như thế.
Lăng Phong vừa gật đầu vừa tiếp lời.
Đông Phương Minh Nguyệt vừa nhìn Sở Thiên Hành vừa nói.
Gật đầu, Bạch Vũ cũng kiên định tin tưởng vào thuật minh văn của bạn lữ mình.
Nhìn từng đôi mắt chan chứa niềm tin tưởng, Sở Thiên Hành lại càng thêm buồn cười:
Tô Vũ Phi nghiêm giọng nói với Sở Thiên Hành.
Nghe xong, Sở Thiên Hành nhíu mày:
Tô Vũ Phi gật đầu xác nhận.
Tô Vũ Phi thành thật nói với tức phụ.
Tần Võ tròn mắt hỏi, đầy tò mò.
Tô Vũ Phi nói rõ với tức phụ.
Tần Võ kinh hỉ reo lên.
Nhìn vẻ mặt sùng bái của tức phụ, Tô Vũ Phi mỉm cười:
Gật đầu, Lăng Phong cũng thán phục.
Tần Võ tiếp lời, giọng đầy sùng kính.
Được tức phụ khen ngợi, Tô Vũ Phi cười toe toét:
Mọi người đồng loạt gật đầu, biểu thị đã hiểu rõ.
Đông Phương Minh Nguyệt nhìn Sở Thiên Hành, nói thẳng thắn.
Tô Vũ Phi cũng đồng tình.
Sở Thiên Hành thở dài:
Nói đoạn, Đông Phương Minh Nguyệt lấy ra ba tấm ngọc giản và mười viên lưu ảnh thạch.
Sở Thiên Hành vội vàng gật đầu, nhận lấy vật Đông Phương Minh Nguyệt đưa.
Đông Phương Minh Nguyệt mỉm cười, không để tâm.
Nghĩ đến đây, Lăng Phong vô cùng buồn bực.
Tô Vũ Phi suy nghĩ một lát, đưa ra đề nghị.
Bạch Vũ đề nghị.
Nhíu mày, Tần Võ tán thành.
Lăng Phong cũng gật đầu.
Đông Phương Minh Nguyệt đề xuất.
Lăng Phong lập tức đồng tình.
Tần Võ gật đầu tán thưởng.
Nói đoạn, Đông Phương Minh Nguyệt lấy ra tửu thực, mời mọi người dùng bữa.
Nhìn bàn tiệc trước mặt, Tần Võ đã chẳng còn chút hứng thú nào với rượu.
Lăng Phong gật đầu đồng ý.
Bạch Vũ đứng dậy khỏi ghế.
Nhìn ba người nói đi là đi, chẳng mấy chốc đã khuất bóng, Sở Thiên Hành, Đông Phương Minh Nguyệt và Tô Vũ Phi nhìn nhau, trao nhau ánh mắt bất lực.
..............................................................................
Đêm đến...
Bạch Vũ đứng sau lưng người yêu, không dám quấy rầy, lặng lẽ ngồi bên cạnh, cùng hắn xem. Dù chẳng hiểu rõ nội dung, nhưng vẫn âm thầm ở bên, làm chỗ dựa tinh thần.
Cảm nhận được người bên cạnh, Sở Thiên Hành quay đầu lại, nhìn thấy người yêu đang đứng cạnh mình.
Bạch Vũ vung tay, phong ấn không gian này, rồi ngồi xuống bên cạnh người yêu:
Hạ thấp đầu, nhìn bàn tay trắng nõn đang siết chặt lấy tay mình, Sở Thiên Hành mỉm cười:
Bạch Vũ nhìn người yêu, giọng đầy xót xa.
Sở Thiên Hành cúi đầu, dịu dàng hôn lên môi người yêu.
Ngẩng đầu nhìn người yêu, Bạch Vũ khẽ gọi.
Sở Thiên Hành bất lực hỏi.
Bạch Vũ trầm giọng:
Sở Thiên Hành nhíu mày, dặn dò.
Bạch Vũ gật đầu.
Sở Thiên Hành lại hỏi.
Bạch Vũ lắc đầu.
Sở Thiên Hành tán thành với quyết định của họ.
Bạch Vũ cau mày.
Sở Thiên Hành nhìn người yêu, nghiêm giọng nói.
Nghĩ đến đây, Bạch Vũ giật mình, thầm than: "Người đông thế này thì còn gì là cơ hội nữa?"
Sở Thiên Hành suy đoán.
Nghe vậy, Bạch Vũ gật đầu:
Sở Thiên Hành ôm chặt vai người yêu, dịu dàng an ủi.
Bạch Vũ nhìn người yêu, nói.
Sở Thiên Hành gật đầu đồng ý.