Hai tháng sau,
Sau tám lần điều trị, lời nguyền trên người Đông Phương Minh Nguyệt đã bị trừ tận gốc. Bốn người bọn họ trở về Thanh Vân Sơn. Đông Phương Thanh Vân mở tiệc tạ ơn Sở Thiên Hành và hai người kia, còn đặc biệt gọi Lăng Phong đang tu luyện trong Tháp Trọng Lực về.
Mọi người cùng cạn một chén. Lăng Phong đứng dậy, bước tới trước mặt Sở Thiên Hành:
Sở Thiên Hành mỉm cười nhìn Lăng Phong:
Sở Thiên Hành quay sang nhìn Đông Phương Minh Nguyệt:
Bạch Vũ tu luyện hết sức trong bí cảnh, nên tiến bộ rõ rệt; còn Sở Thiên Hành lại nhờ Trương Siêu thôn phệ lời nguyền cấp bảy mà đột phá.
Đông Phương Minh Nguyệt gật đầu:
Nghe vậy, hai vợ chồng mỉm cười, trở lại chỗ ngồi.
Đông Phương Thanh Vân bật cười:
Lăng Phong nghe xong không khỏi giật mình, méo méo mép:
Sở Thiên Hành nhìn sư phụ:
Bạch Vũ nắm chặt tay người yêu, nhíu mày. Hắn biết Sở Thiên Hành vất vả kiếm linh thạch, toàn vì giúp mình.
(Dù lão bát là thuật số sư, kiếm linh thạch nhanh, nhưng mười ức... cũng chẳng dễ chút nào.)
Đỗ Nhan vội vàng lên tiếng:
Sở Thiên Hành trầm ngâm một chút:
Thấy dáng vẻ tránh né của hắn, Đông Phương Thanh Vân bật cười:
Đỗ Nhan tò mò hỏi:
Bình thường trước mặt hắn, Nhan nhi luôn nói: "Không sao đâu! Đàn ông có sẹo trên mặt cũng chẳng sao!"
Nhưng lúc này, nhìn dáng vẻ tích cực truy vấn của hắn, Đông Phương Thanh Vân hiểu: Nhan nhi vẫn rất để tâm.
Dù hắn chưa từng chê bai những vết sẹo ấy, Đỗ Nhan vẫn không nguôi ám ảnh.
......................................................
Sau bữa ăn, Sở Thiên Hành chuẩn bị xem thương cho Đỗ Nhan. Sợ hắn ngại ngùng, Đông Phương Thanh Vân để con gái, con rể và Bạch Vũ rời đi trước. Trong đại điện chỉ còn ba người: hắn, Đỗ Nhan và Sở Thiên Hành.
Nhưng nửa bên trái...
Ghê rợn!
Đỗ Nhan nhíu mày, giọng trầm xuống: