Rời khỏi làng nhỏ, hai người lại rong ruổi suốt năm ngày liền. May thay, năm ngày ấy gió êm sóng lặng, chẳng gặp phải rắc rối gì.
Đến ngày thứ sáu, phu phu Sở Thiên Hành rốt cuộc cũng đặt chân tới Trọng Lực Sơn. Khu vực trọng lực cấp thấp ở đây tụ tập khá đông người, nhưng đa phần đều là tu sĩ Luyện Khí, tu sĩ Trúc Cơ thì cực kỳ hiếm hoi. Sở Thiên Hành cùng Bạch Vũ ở vùng thấp thích nghi vài ngày, sau đó liền thẳng hướng khu vực trung cấp mà tiến.
Bạch Vũ vừa khó nhọc bước đi trên con đường núi gập ghềnh, vừa bất lực than thở.
Sở Thiên Hành nhìn ái nhân, thản nhiên đáp:
Sở Thiên Hành nắm tay ái nhân, dắt Bạch Vũ tìm một chỗ hẻo lánh, vắng bóng người, rồi bắt tay dựng trại.
Tần Văn và Tần Võ là huynh đệ ruột, đều đạt tới Trúc Cơ hậu kỳ. Hai người xuất thân từ gia đình nông dân bình dân, cha mẹ mất sớm, từ nhỏ đã gia nhập Thiên Hồng Tông, làm đệ tử Võ Tu của tông môn.
Lúc mới tới khu trung cấp, Sở Thiên Hành và Bạch Vũ còn đi lại khó nhọc, bước chân lảo đảo; nhưng nay thì không những họ sải bước như bay giữa vùng trọng lực, mà thường xuyên còn cùng Tần gia huynh đệ giao lưu, trau dồi võ kỹ.
Hôm nay, sau một phen giao thủ, bốn người ngồi quây quần trò chuyện.
Tần Võ kiên định nhìn hai người, giọng đầy thuyết phục.
Tần Văn ân cần nhắc nhở.
Nghe xong, Bạch Vũ vô cùng kinh ngạc. Sở Thiên Hành ngồi bên cạnh không nói gì, nhưng trong lòng cũng chấn động không kém.
Tần Võ đáp vô cùng chắc chắn.
Sở Thiên Hành trầm ngâm hỏi.
Tần Võ cho rằng yêu cầu như thế là khá khoan dung.
Sở Thiên Hành lại hỏi.
Nói cách khác, Thanh Vân Tông có yêu cầu thấp nhất với tu sĩ Trúc Cơ: chỉ cần dưới trăm tuổi, không phân biệt loại linh căn.
Nghe xong, Sở Thiên Hành gật đầu, tỏ ý đã rõ.
Bạch Vũ chợt nhớ ra, liền hỏi.
Tần Võ chăm chú nhìn Bạch Vũ, chờ câu trả lời.
Sở Thiên Hành quay sang Tần gia huynh đệ, hỏi.
Chỉ ba điều này, qua là được!"
Nếu có cơ hội đến Thiên Khải Đại Lục, thì quả thực cần cân nhắc.
Nghe vậy, Bạch Vũ gật đầu, an tâm phần nào.
.............................................
Tối hôm ấy, trong lều, Bạch Vũ và Sở Thiên Hành bàn bạc chuyện này.
Bạch Vũ buồn bã thở dài.
Chuyện này, Bạch Vũ đã tính kỹ từ trước.
Suy nghĩ một lát, Sở Thiên Hành quyết định.
Bạch Vũ tò mò hỏi.
Với Sở Thiên Hành, việc này chẳng có gì khó.
Sở Thiên Hành thản nhiên, không lấy làm kiêu.
Nói rồi, Bạch Vũ vươn người hôn má ái nhân một cái, rồi tò mò hỏi tiếp:
– Tông chủ là tu sĩ cấp bảy;
– Trưởng lão là cấp sáu;
– Quản sự là cấp năm;
– Đệ tử:
Bạch Vũ ngạc nhiên.
Sở Thiên Hành bật cười khẽ:
Nghe hai chữ ấy, sắc mặt Bạch Vũ lập tức tái đi.
Nói đến đây, Sở Thiên Hành khẽ thở dài.
Bạch Vũ nhìn ái nhân, giọng đầy lo lắng.
Bạch Vũ nghĩ vậy, liền yên tâm.
Sở Thiên Hành nhìn ái nhân, giải thích.
Bạch Vũ chớp mắt, không hiểu.
Sở Thiên Hành cười, hỏi ngược lại.
Bạch Vũ lập tức hiểu ra.
Đăng ký trước đã, tính sau!