Mùi hương thanh khiết của cây rừng xộc vào mũi, Alan hít hít mũi, tiếp tục tiến về phía trước.
Khi chàng đề nghị một mình truy đuổi Hứa Nhĩ Sắt Tư thì đã vấp phải sự phản đối kịch liệt từ Mitenas, nhưng cuối cùng vẫn thuyết phục được vị quân vương cổ xưa này. Cơ sở để thuyết phục Mitenas đương nhiên là thực lực cực mạnh của chính Alan, nhưng lo ngại của Mitenas cũng không phải là vô căn cứ. Ông rất rõ, Hứa Nhĩ Sắt Tư giao chiến với Alan tuy rơi vào thế hạ phong nhưng vẫn chưa lộ vẻ bại trận. Chưa bại đã chạy, Hứa Nhĩ Sắt Tư hiển nhiên là muốn nhanh chóng quay về Liệt Diễm Chi Môn, mượn cây cầu vô hình bắc giữa Liệt Diễm Chi Môn và Eboins để lấy lại một phần sức mạnh của bản thân. Đối với những quân vương khác, việc này gần như là không thể, vì khi quân vương chuyển hóa từ Eboins sang thế giới vật chất, phần lớn sức mạnh sẽ tiêu hao trong quá trình chuyển hóa.
Nhưng với tư cách là một trong ba cự đầu, khó đảm bảo Hứa Nhĩ Sắt Tư không có thủ đoạn khôi phục sức mạnh bên trong Eboins. Mitenas đã đưa ra một tham chiếu đại khái cho Alan. Đó là ở trong Eboins, những cự đầu như Hứa Nhĩ Sắt Tư có sức chiến đấu sánh ngang với Chí Tôn.
Đây không phải là chuyện gì lạ lùng, Eboins có hàng ngàn vạn quân vương, ba đại cự đầu có thể đứng sừng sững trên vô số quân vương kia, việc sở hữu sức chiến đấu của Chí Tôn thì có gì đáng ngạc nhiên. Về phần hiện tại, Hứa Nhĩ Sắt Tư nhiều nhất chỉ giữ lại được bốn đến năm thành sức mạnh thời toàn thịnh, tự nhiên không địch lại nổi Alan – người chỉ còn cách cấp Chí Tôn một đường chỉ. Nhưng nếu hắn có thể lấy lại thêm ba bốn thành sức mạnh nữa, vậy thì Alan đối đầu với hắn lần nữa sẽ khó mà nói trước được điều gì.
Đây mới là điều mà Mitenas thực sự lo lắng.
Thế nhưng giống như Alan đã nói, nếu mặc kệ Hứa Nhĩ Sắt Tư không thèm đoái hoài thì mọi chuyện chỉ càng tồi tệ hơn, vì vậy chàng một mình truy đuổi Hứa Nhĩ Sắt Tư, còn để những người khác dẫn theo Ngân Dực Sát Thủ chạy tới Thành Súng giải vây.
Sana vốn đề nghị Alan mang theo một Ngân Dực Sát Thủ, phàm là sát thủ đều có khả năng truy tung ẩn nấp, huống chi là Ngân Dực Sát Thủ. Nhưng Alan từ chối, chưa nói đến bản thân chàng vốn đã là một bậc thầy truy tung cao minh. Huống hồ với thực lực hiện tại của Alan, trừ khi Hứa Nhĩ Sắt Tư có thể trực tiếp mở ra vết nứt không gian tại Cảng Phương Chu để một bước tới ngay Liệt Diễm Chi Môn. Nếu không, dù hắn có cao minh đến đâu thì cũng tất yếu phải để lại đủ loại dấu vết. Những dấu vết này có thể là nguồn lực còn sót lại, có thể là sự thay đổi của nguồn lực không gian, mọi khả năng đều có thể xảy ra, nhưng không có thứ nào có thể thoát khỏi đôi mắt của Alan.
Alan một mình truy đuổi suốt dọc đường cũng đã chứng thực điều này, mặc dù trên đường Hứa Nhĩ Sắt Tư đã làm không ít sắp đặt muốn dẫn dụ chàng rời đi, nhưng những sắp đặt đó đều bị Alan nhìn thấu từng cái một. Hứa Nhĩ Sắt Tư không hề biết rằng, Alan – kẻ từng nhiều lần tiến vào Eboins, có một cảm giác trực giác đối với cư dân của thế giới đó. Cư dân của Eboins, khí tức ở thế giới vật chất thực sự quá đặc biệt, cho dù Alan muốn cố tình lờ đi cũng không làm nổi. Những dấu vết đó giống như một con muỗi đang vo ve bên cạnh bạn, tuy bạn không nhìn thấy con muỗi, nhưng lại có thể nghe thấy tiếng vo ve khó chịu đó.
Truy đuổi suốt dọc đường, Alan đã đặt chân vào địa giới của Elinal. Cánh rừng nguyên sinh này vô cùng rộng lớn, cũng cực kỳ nguy hiểm, vô số dã thú nguy hiểm cư ngụ trong đó khiến ngay cả Đế quốc Balegang cũng không có ý định khai phá nó. Nhưng hiện tại, Elinal lại có vẻ trống trải và tĩnh mịch, tử khí trầm trầm. Trong cảm nhận của Alan, hơi thở của sinh vật vô cùng yếu ớt, ngược lại hơi thở của cỏ cây lại trở nên vô cùng nồng đậm.
Thảm thực vật ở đây tươi tốt, cây cối tràn đầy sức sống.
Đến đây, dấu vết của Hứa Nhĩ Sắt Tư trở nên rõ ràng hơn, hơn nữa hầu như không hề che giấu, hướng về một phương hướng kéo dài thẳng tắp. Alan tin rằng đó chính là nơi tọa lạc của Liệt Diễm Chi Môn, lập tức tăng nhanh bước chân.
Nửa giờ sau, biển rừng vẫn chập chùng nối tiếp, không thấy điểm cuối. Thế nhưng Alan lại dừng bước, rõ ràng phía trước là những hàng cây cao vút, không một bóng người, nhưng chàng lại nói với khoảng không: "Thật đáng thương, xem ra Hứa Nhĩ Sắt Tư đã xem ngươi là quân tốt thí. Vậy, ta nên gọi ngươi là gì?"
"Ta là Anzu, linh hồn vĩ đại của Viêm Thú!" Một giọng nói thô hào vang lên từ sâu trong rừng, theo đó cây cối đổ rạp sang hai bên, dọn ra một bãi đất trống. Trên bãi đất trống, ánh nắng chiếu xuống, rơi trên một thân hình vạm vỡ. Thú nhân Anzu tay cầm chiến rìu rực lửa, yên lặng đứng đó, nhìn xa xăm về phía Alan.
"Ngươi cũng giống như Mộ Quang, đều là quân vương thượng vị, quả thực là một quân cờ không tồi." Alan giơ tay lên, một đám lửa màu xám trắng phun trào, Hôi Tẫn Tán Ca bất ngờ xuất hiện trong tay.
Sau đó lao về phía thú nhân Anzu.
Alan có lý do để tiến lên, Anzu có lý lẽ để ngăn cản. Đôi bên đều không chịu nhường nhịn, tự nhiên cũng không cần phải nói thêm lời nào nữa.
Chốc lát sau, một cột lửa màu xám trắng từ trong rừng vọt thẳng lên trời.
Cột lửa xông lên độ cao trăm mét, trong phạm vi trăm mười cây số có thể nhìn thấy rõ ràng.
Đứng trên bãi đất hoang trước Liệt Diễm Chi Môn, Hứa Nhĩ Sắt Tư đương nhiên cũng nhìn thấy cột lửa kia. Hắn nheo mắt lại, thản nhiên bước vào trong Liệt Diễm Chi Môn. Muốn lấy lại một phần sức mạnh, đứng ngoài Liệt Diễm Chi Môn là không làm được. Chỉ có tiến vào trong cửa, trên cây cầu vô hình bên trong cửa mới có thể liên kết với Eboins, lấy lại sức mạnh của bản thân. Bên trong cửa là một vùng lửa, đó là nhiệt độ gần như lõi mặt trời, nhiệt độ khủng khiếp như vậy, cho dù là Chí Tôn mạo muội tiến vào, không chết cũng phải trọng thương. Nhưng đối với cư dân của Eboins mà nói, lửa chính là nguồn sống của họ, lao mình vào lửa, tựa như tắm trong gió xuân.
Ngọn lửa chẳng những không làm Hứa Nhĩ Sắt Tư cảm thấy khó chịu, ngược lại trong lửa, hắn cảm nhận được từng tia sức mạnh đang không ngừng trào dâng vào cơ thể, vĩ lực mà hắn để lại trong Eboins đang không ngừng hồi lưu. Hắn giống như con chim vọt lên cao không, ý khí dạt dào.
Cuộc chiến trong rừng đã kết thúc.
Quá trình kịch liệt, đồng thời cũng ngắn ngủi.
Anzu ngã xuống đất, cơ thể đang từng tấc hóa than. Phần bị hóa than giống như những cục than đã cháy hết, từng mảng sụp xuống, tan thành tro đen, bị gió thổi qua liền tan biến không thấy. Alan tay cầm Hôi Tẫn Tán Ca, cũng không thu hồi, cứ thế giơ kiếm vạch một đường.
Nhìn từ trên không xuống, một đường kẻ xám chia đôi cánh rừng, kéo dài cho tới tận rìa bãi đất hoang nơi Liệt Diễm Chi Môn tọa lạc. Một kiếm chém xong, trước mắt Alan xuất hiện một con đường thênh thang, sau đó chàng cất bước đi tới, trông có vẻ chậm nhưng thực ra rất nhanh, chốc lát sau đã đến nơi bãi đất hoang. Chàng dùng cách này để tuyên cáo sự xuất hiện của mình, nhưng đối mặt với sự khiêu khích như vậy, Hứa Nhĩ Sắt Tư hoàn toàn không có phản hồi. Alan nhíu mày, sau đó chàng nhìn thấy Liệt Diễm Chi Môn.
Cánh cửa cao lớn đó sừng sững trên gò đất cao ở bãi đất hoang phía trước, dưới ánh mặt trời vô cùng chói lọi, Alan có thể nhìn rõ từng đường vân trương dương trên đó. Sau đó chàng giơ kiếm, vài luồng kiếm khí màu xám trắng mảnh khảnh đan chéo cắt tới. Nếu không có gì bất ngờ, thì trong giây tiếp theo, Liệt Diễm Chi Môn sẽ bị chém thành từng mảnh vụn vỡ.
Thế nhưng bất ngờ luôn xuất hiện vào thời khắc mấu chốt.
Từ trong Liệt Diễm Chi Môn đột nhiên bắn ra vài trụ tinh thể màu đen, mỗi một trụ tinh thể va chạm với một luồng kiếm khí màu xám, sau đó cả hai va chạm nổ tung, tạo thành những vòng sóng xung kích mạnh mẽ trước Liệt Diễm Chi Môn, sóng xung kích va đập vào nhau, cuối cùng hình thành một cơn bão năng lượng. Trong cơn bão, từ bên trong Liệt Diễm Chi Môn, một bóng người chậm rãi hiện ra.