Chiêu Trảm Thiên của Alan ép Hứa Nhĩ Sắt Tư phải bay ngược lên, bản thân con Tinh Long cũng nhận ra sự lợi hại, vòng nguyệt hồ kia không chỉ hình ý sung mãn, mà lực lượng còn vô cùng bá đạo. Quan trọng hơn là, trong chiêu Trảm Thiên này còn rót vào kiếm ý của Taylor, chứa đựng tình cảm mãnh liệt của thế hệ Hoàng Hôn Chi Tử kia. Hứa Nhĩ Sắt Tư không dám sơ suất, vòng nguyệt hồ áp sát lại, hắn dùng đôi móng vuốt nắm chặt, khiến giữa móng vuốt tinh thể và vòng nguyệt hồ bắn ra từng tia điện quang. Hứa Nhĩ Sắt Tư vẫn lùi về phía bầu trời để giãn cách cự ly, tranh thủ thời gian đệm để triệt tiêu nguồn năng lượng sung mãn trong vòng nguyệt hồ.
Thế nhưng trong rừng lại một vòng nguyệt hồ khác bay lên.
Đôi đồng tử vàng óng của cự long bỗng chốc thu nhỏ lại thành một hạt, rồi chợt tan ra. Vòng nguyệt hồ thứ hai chém dọc tới, đan chéo với vòng trước tạo thành hình chữ thập. Trên bầu trời, chữ thập màu xám lóe lên rồi hóa thành hai luồng liệt hỏa nồng đậm phun trào lên xuống. Thiên địa vì đó mà đổi sắc, ánh sáng trở nên vô cùng u tối, rõ ràng đang là ban ngày nhưng lại có cảm giác như màn đêm buông xuống. Ngay dưới bầu trời u ám đó, ánh sáng hình chữ thập màu xám trắng lại rực rỡ đến mức, cứ như thần linh vừa hạ xuống một đạo thần tích tại đây.
Sau khi ánh sáng chữ thập lóe lên mười mấy giây, ánh sáng không gian mới dần khôi phục, quang diễm hóa thành ngọn lửa bình thường, dần dần lan tỏa ra, hình thành một biển lửa giữa không trung. Hứa Nhĩ Sắt Tư rơi xuống trong biển lửa, tiếng cự long thảm thiết vang vọng khắp bầu trời, hắn ngã ầm xuống khu rừng phía đó như một thiên thạch, làm đất đá văng tung tóe lên cao, lẫn trong đó là vô số cây cối, rồi một làn khói bụi dày đặc bốc lên, cứ thế tan đi.
Sau lưng Alan, đôi cánh thép rung lên, anh lao vút từ trong rừng lên không trung, vạch ra một đường cong lao về phía điểm rơi của cự long. Nhưng khi anh đâm sầm vào trong làn khói bụi, lại không nhìn thấy bóng dáng cự long đâu cả. Nghĩ tới việc thân hình to lớn như Hứa Nhĩ Sắt Tư không thể nào ẩn nấp trong rừng, trừ khi hắn biến lại thành hình người. Ý nghĩ này vừa nảy ra, cổ chân Alan bỗng nhiên siết chặt, sau đó bị người ta kéo ngược về phía sau. Trong nháy mắt, anh bị va ngược ra khỏi làn khói bụi, lúc này mới nhìn thấy Hứa Nhĩ Sắt Tư.
Quả nhiên như anh nghĩ, Hứa Nhĩ Sắt Tư đã biến lại thành hình người, trên gương mặt tuấn tú dính đầy bụi bẩn, đôi đồng tử vẫn duy trì màu vàng kim, trong đôi mắt vàng chứa đầy sự giận dữ. Bánh xe tinh thể sau lưng hắn đã được thay thế bằng hai cánh tinh thể. Đôi cánh tinh thể giang rộng, Hứa Nhĩ Sắt Tư đang kéo lê Alan bay vút đi với toàn lực.
Alan vung kiếm quét về phía cánh tay hắn.
Hứa Nhĩ Sắt Tư kịp thời buông tay, đá Alan một cước giữa không trung. Cú đá này trúng ngay ngực, lực lượng không những không nhỏ hơn lúc ở dạng cự long mà thậm chí còn lớn hơn. Alan có chút kinh ngạc, sau khi chuyển từ cự long sang hình người, sức mạnh của Hứa Nhĩ Sắt Tư không giảm mà còn tăng.
Kinh ngạc thì kinh ngạc, anh vẫn không tự chủ được mà vạch một đường trên không trung, lao về phía vùng đất hoang bên cạnh Liệt Diễm Chi Môn.
Hứa Nhĩ Sắt Tư đuổi theo, giao chiến với Alan trên không trung. Sau khi hóa thành hình người, tốc độ và sức mạnh của hắn đều tăng lên một đoạn dài. Hơn nữa ở dạng này, Hứa Nhĩ Sắt Tư linh hoạt hơn dạng rồng rất nhiều, người hắn ở trên không trung tự do tự tại như cá trong nước biển. Alan buộc phải thừa nhận, dù bản thân cũng có thể bay lượn trên không, nhưng về độ linh hoạt thì hoàn toàn không sánh bằng Hứa Nhĩ Sắt Tư.
Cùng Thương Chi Viêm vào khoảnh khắc này cuối cùng đã thể hiện sự bá quyền tuyệt đối trên bầu trời. Muốn đánh bại Hứa Nhĩ Sắt Tư ở trạng thái hình người trên không trung, e rằng chỉ có những chí tôn như Sbernack mới làm được. Ít nhất Alan hiện tại không làm được, dưới những đòn tấn công hoa mắt chóng mặt của Hứa Nhĩ Sắt Tư, đừng nói đến phản công, ngay cả phòng thủ anh cũng trở nên gượng gạo.
Hứa Nhĩ Sắt Tư gần như đuổi theo đánh anh trên không trung.
Lại một cú đá mạnh mẽ nữa, Alan rơi về phía Liệt Diễm Chi Môn. Nhìn thấy sắp tiếp đất, Hứa Nhĩ Sắt Tư đáp xuống trước một bước, sau đó lao tới, rồi giữa chừng thân hình đột ngột bành trướng, lại hóa thành dạng cự long nhào tới.
Cự long há miệng rộng, tầm nhìn của Alan hoàn toàn bị cái miệng này chiếm trọn.
Tiếp đó tầm nhìn tối sầm lại, anh đã bị Hứa Nhĩ Sắt Tư nuốt vào trong miệng. Alan nhíu mày, Tro Tàn Tán Ca bùng lên quang diễm, chiếu sáng cảnh tượng trong miệng cự long. Một cái lưỡi dài đầy gai ngược đang quất về phía anh, Alan di chuyển ngang để né tránh cái lưỡi, sau đó lao về phía hai hàm răng rồng đang khép chặt kia, anh muốn đâm xuyên qua kẽ răng của Hứa Nhĩ Sắt Tư để thoát ra ngoài.
Nhưng Alan không ngờ, khi Hứa Nhĩ Sắt Tư nuốt anh vào trong miệng, tốc độ không giảm mà còn tăng, con Tinh Long trực tiếp đâm sầm vào bên trong cánh cổng, đâm vào không gian đầy rẫy liệt hỏa và nhiệt độ cao bên trong cổng, rồi mới há miệng, trào ra một luồng hắc diễm từ trong cổ họng, rồi phun ra ngoài, cùng với Alan bị phun vào sâu hơn trong không gian của cánh cổng!
Sau đó Hứa Nhĩ Sắt Tư quay người, chui ra khỏi cánh cổng. Vừa ra khỏi Liệt Diễm Chi Môn, thân hình liền không ngừng thu nhỏ, cuối cùng hóa thành hình người, hắn quỳ rạp xuống đất. Hai tay hắn nâng cát sỏi trên vùng đất hoang, khóe miệng dần nhếch lên. Ban đầu là cười khẽ, tiếng cười dần lớn hơn, cuối cùng là một trận cười dài.
Hứa Nhĩ Sắt Tư cười đến mức nước mắt sắp chảy ra, hắn đứng thẳng dậy, nhìn Liệt Diễm Chi Môn gầm lên: "Kẻ trộm! Đó là không gian kết nối với Eboins, ngọn lửa bên trong đó đủ để hủy diệt vạn vật. Ngươi cứ ở trong ngọn lửa mà bị thiêu thành tro bụi đi!"
Lại một trận cười lớn nữa.
Alan không nghe thấy tiếng cười của Hứa Nhĩ Sắt Tư, sau khi bị luồng Hắc Long Diễm kia phun ra, anh liền phát hiện mình đã tới cái không gian khủng khiếp này. Không gian này tràn ngập lửa, ngọn lửa ở đây sở hữu nhiệt độ trên vạn độ, nhiệt độ như vậy đủ để hủy diệt vạn vật.
Trừ khi là chí tôn, mới có khả năng thoát khỏi loại không gian này. Ở nơi đây, Alan thậm chí không thể mở ra không gian Thiên Hỏa, chỉ có thể bao phủ toàn thân một tầng Hư Không Bí Diễm, chống đỡ lại ngọn lửa bá đạo của không gian này.
Hai loại ngọn lửa có tính chất khác nhau va chạm vào nhau tại đây, tạo ra thứ ánh sáng chói lòa như các ngôi sao va chạm, lực lượng của Alan đang tiêu hao nhanh chóng. Đáng sợ nhất là, đây không phải là vật chất giới, anh không thể hấp thụ nguồn năng lượng từ không gian. Khi Bí Diễm trong cơ thể tiêu hao sạch sẽ, anh sẽ bị ngọn lửa tồn tại ở khắp mọi nơi trong không gian này thiêu hóa thành tro.
Sao có thể như vậy!
Alan gầm lên trong lòng, nhưng hoàn toàn bất lực.
Đột nhiên trước mắt nhòe đi.
Không gian liệt hỏa kia biến mất, Alan đang đứng trên một bãi cỏ xanh. Bãi cỏ rất rộng, không thấy điểm tận cùng. Trên bãi cỏ trồng một cây táo, trên cây kết đầy quả, có người đang hái táo dưới gốc cây.
Là Mễ La.
Đây rõ ràng là không gian ý chí của Mễ La, ngày đó đã cùng khí hồn của Bạch Đế Kiếm rót vào trong nguyên khí, từ đó kích hoạt Tro Tàn Tán Ca. Alan còn tưởng rằng Mễ La đã biến mất, xem ra không phải vậy.
Bầu trời nơi này rất xanh, xanh một cách không chân thực. Mây trắng xa xa lững lờ trôi, sạch sẽ đến mức không thể diễn tả, thoải mái.
Alan bước tới.
Mễ La đang nhặt một quả táo lên, quay người ném cho Alan: "Thử xem, rất ngọt đấy."
Alan bất lực nói: "Bây giờ tôi không rảnh để ăn táo đâu."
"Tôi biết, anh sắp chết rồi. Nếu không, tôi cũng sẽ không để anh vào."
"Vậy, anh có gợi ý gì không? Hay là, chỉ có thể cầu nguyện cho tôi."