1
Trung úy Dunbar dự đoán sẽ có một cơn bão ập đến.
Anh đã nhầm.
Đám mây đen trên bầu trời phía tây, đêm hôm ấy chẳng hề đổ mưa, ngay cả sáng hôm sau cũng vậy, bầu trời trong xanh, ánh nắng chói chang chiếu rọi mặt đất, mỗi ngọn cỏ xanh đều lấp lánh ánh vàng.
Sau khi uống cà phê, Trung úy Dunbar đọc lại bản ghi chép báo cáo mà anh đã viết khi đến trại Sedgewick. Nhật ký đã có một khối lượng kha khá, anh cầm bút lên, muốn sửa vài chỗ, nhưng chỉ gạch một đường rồi dừng bút, cuối cùng, anh vẫn chẳng thay đổi gì cả.
Khi rót tách cà phê thứ hai, anh để ý thấy đám mây trên trời phía tây xa xa có gì đó kỳ lạ. Đám mây này không phải màu xám, mà là màu nâu, màu nâu đục ngầu, thấp lè tè chễm chệ trên bầu trời ở đường chân trời.
Nó không phải là mây. Nó quá bẩn, trông giống như khói dày đặc của một đám cháy lớn. Có lẽ tia chớp hôm qua đã đánh trúng thứ gì đó và gây ra hỏa hoạn trên thảo nguyên. Trung úy đưa ra một quyết định: nếu đến chiều mà đám mây do khói dày đặc tạo thành này vẫn chưa tan, anh sẽ cưỡi Cisco phi thẳng về hướng đó để kiểm tra. Anh từng nghe nói, một khi thảo nguyên bắt lửa, thế lửa sẽ không thể nào kiềm chế được.
2
Họ đến đây vào lúc hoàng hôn ngày hôm trước. Khác với Trung úy Dunbar, họ bị mưa ướt.
Tuy nhiên, tinh thần của họ không hề bị dập tắt. Dựng trại khiến họ vui vẻ. Từ khu trại mùa đông xa xôi phía nam, cuộc hành trình đến đây là một chặng đường dài, và giờ đây đã hoàn tất. Mùa xuân đến, là khoảng thời gian vui vẻ nhất. Ngựa con mỗi ngày một lớn, mỗi ngày một mập, người ta cũng hoạt động gân cốt, chờ đợi mùa hạ oi bức tới.
Bởi mùa hạ là mùa sinh sôi, đàn trâu rừng sẽ quay trở lại, yến tiệc sắp sửa bắt đầu. Tất cả mọi người, đàn ông, đàn bà và trẻ em, tổng cộng một trăm bảy mươi hai người, đều vì thế mà hân hoan, vui mừng từ tận đáy lòng.
Để tránh rét mùa đông, họ du mục xuống phương nam. Hôm nay là buổi sáng đầu tiên trở về nhà, mọi người đều nở nụ cười khi thức dậy. Đàn ông tụ tập giữa bầy ngựa trò chuyện cười đùa, phụ nữ thì cắt cỏ chuẩn bị bữa sáng. Bữa này, họ làm thịnh soạn hơn ngày thường.
Họ là người Sioux.
Thứ khói đen mà Trung úy Dunbar tưởng là do thảo nguyên cháy, thực ra chỉ là khói bếp của họ.
Họ cắm trại trên cùng một con sông, chỉ cách trại Sedgewick có tám dặm mà thôi.
3
Trung úy Dunbar nhồi hết quần áo cần giặt vào túi da, vắt tấm chăn hôi thối nồng nặc lên vai, cầm một cục xà phòng, rồi đi về phía sông.
Đến bờ sông, khi kéo hết quần áo ra khỏi túi da, anh lại nghĩ, thực ra, bộ quần áo đang mặc trên người càng nên giặt.
Nhưng nếu giặt luôn cả bộ đang mặc, thì anh chẳng còn gì để mặc nữa.
Ngoại trừ một chiếc áo khoác dài.
Ngu ngốc! Anh mắng mình. Cười lớn nói: “Ở đây chỉ có thảo nguyên và ta thôi!”
Cảm giác khỏa thân thật tuyệt vời, anh thậm chí còn ném cả mũ quân đội vào đống quần áo cần giặt.
Sau đó, anh ôm quần áo, cúi người xuống mặt sông. Dòng sông trong vắt phản chiếu dung mạo của anh. Đây là lần đầu tiên sau hai tuần anh nhìn thấy chính mình. Anh dừng lại, nhìn chăm chú.
Tóc đã dài ra, gò má có vẻ hốc hác hơn, chắc hẳn cân nặng của anh đã giảm nhiều. Tuy nhiên, ngoại trừ bộ râu, Trung úy Dunbar tự thấy mình khá đẹp trai. Anh trẻ con cười với bóng mình dưới nước.
Càng nhìn càng không thích bộ râu, Trung úy quyết định cạo nó đi, nên anh quay lên trên lấy dao cạo.
Khi cạo râu, Trung úy không để ý tới làn da của mình. Kể từ khi đến đây, diện mạo của anh đã có chút thay đổi, thứ duy nhất không đổi là làn da. Da của người da trắng có chút khác biệt, còn Trung úy Dunbar thuộc loại trắng nhất.
Da anh trắng như tuyết, sáng đến nỗi làm bạn phải nheo mắt.
4
Đá Chim đã thức dậy từ lúc bình minh. Chưa từng có ai hỏi han hành vi hay cử chỉ của ông, nên ông biết rời đi một lát chẳng sao cả. Ông là pháp sư của bộ lạc. Suốt một năm hành pháp của ông, bộ lạc bình an vô sự.
Thậm chí, còn xảy ra hai lần kỳ tích nhỏ. Kỳ tích khiến lòng tin của ông tăng lên gấp bội, vì thế chuyện trong tộc, lớn nhỏ đều được ông gánh vác. Ông phải làm phép thuật, phải quản lý mọi người, phải họp hành, lại phải quản lý hai bà vợ và bốn đứa con trong nhà. Dù công việc nặng nhọc, ông luôn giữ cho đầu óc tỉnh táo. Ông lắng tai nghe, mở mắt quan sát, không lúc nào không chú ý tới những thông điệp mà Đại Linh truyền xuống.
Mỗi người trong bộ lạc đều tôn trọng Đá Chim, bởi Đá Chim là một người đàn ông không ích kỷ, không mưu lợi cho riêng mình. Họ tôn trọng ông.
Sáng nay, ai dậy sớm có lẽ sẽ thấy Đá Chim cưỡi ngựa ra ngoài, nhưng không ai dám hỏi ông đi đâu.
Thực ra, Đá Chim không có mục đích cụ thể nào, ông chỉ muốn bước vào thảo nguyên, để đầu óc mình được tỉnh táo một chút.
Ông không thích những mùa khắc nghiệt, mùa hạ và mùa đông, mùa đông và mùa hạ, đều khiến ông xao nhãng. Vì vậy, trong mùa xuân này, buổi sáng yên tĩnh, vào giờ màn đêm vừa chấm dứt, ông đã vội vã bước ra khỏi lều, ông muốn lắng tai nghe, mở mắt quan sát, xem liệu có thể cảm nhận được Đại Linh hay không.
Vì thế, ông chọn con ngựa tốt nhất, một con ngựa hạt dẻ lưng rộng, rồi men theo dòng sông đi lên thượng nguồn. Ông đi được vài dặm, cho đến khi tới một gò đồi nhỏ đã tồn tại từ thuở ấu thơ, mới dừng lại.
Nơi đây, xưa nay vẫn là chỗ ông chờ đợi mùa xuân. Mỗi lần nhìn thấy xuân về đất mẹ, ông vô cùng vui mừng. Tuy nhiên, mùa xuân năm nay là tuyệt vời nhất. Mọi dấu hiệu đều cho thấy, năm nay sẽ có một mùa hạ phồn thịnh tươi đẹp. Dĩ nhiên, năm nay cũng có kẻ thù, nhưng bộ lạc của ông đã rất hùng mạnh rồi. Đá Chim không nhịn được cười: còn gì khiến người ta an tâm hơn sự hùng mạnh?
Một tiếng sau, Đá Chim vẫn chưa dừng bước tiến. Ông tự nhủ, phải dạo bước trên vùng đất tươi đẹp này, thế nên Đá Chim cưỡi con ngựa nhỏ, xông thẳng vào trong ánh mặt trời đang dần lên cao.
5
Anh đã nhúng cả hai tấm chăn xuống nước, rồi mới nhận ra muốn giặt thì phải đập.
Tuy nhiên, gần đó chẳng có hòn đá nào.
Vậy nên, anh vớt chăn ướt sũng lên, cùng với quần áo ôm trước ngực, chân trần, đi xuôi về phía hạ lưu.
Đi một đoạn, anh phát hiện một tảng đá nhô ra, khá thích hợp làm chỗ giặt đồ. Thế là người thợ giặt này bắt đầu công việc. Ban đầu, anh vụng về miết xà phòng thật mạnh vào chăn.
Tuy nhiên, giặt giũ là công việc đơn giản, dần dần, anh biết phải làm thế nào. Đầu tiên làm ướt quần áo – xát xà phòng – rồi vò và đập, cuối cùng xả sạch xà phòng và vết bẩn là xong. Đến cuối cùng, công việc trở nên quá dễ dàng, không cần phải tập trung cao độ nữa.
Mới đến đây được hai tuần, anh đã học được cách xử lý sinh hoạt hằng ngày. Anh không hài lòng với lần may vá đầu tiên, sau đó lại tháo ra, may lại lần nữa.
Bây giờ, anh làm việc gì cũng tốt cả.
Trên sườn đồi, anh tìm thấy một cây sồi có thể phơi quần áo. Vị trí rất tốt, đầy đủ ánh nắng, và gió không lớn. Dù vậy, muốn chờ quần áo khô, còn phải mất một thời gian.
Trung úy khỏa thân quyết định không đợi, anh còn chưa cuốn xong thuốc lá sợi.
Anh quay trở lại khu trại.
6
Đá Chim đã từng nghe qua những lời đồn đại về đám người đó. Không chỉ một lần người ta đồn thổi rằng, số lượng của họ sẽ nhiều như ngựa con. Mỗi lần nghĩ đến, luôn khiến người ta bất an.
Thực ra, theo quan sát của ông, đám người đó chỉ đáng thương mà thôi.
Hẳn họ thuộc về một bộ lạc đau buồn.
Họ là những người lính đáng thương. Vật tư của họ dồi dào, song những phần khác lại nghèo khó. Họ bắn súng một cách tội nghiệp, cưỡi những con ngựa to lớn chậm chạp cũng tội nghiệp. Họ có lẽ là dũng sĩ của người da trắng, nhưng họ đã làm nhục chữ "dũng sĩ". Họ không đủ cảnh giác, lại dễ bị kinh sợ, cướp ngựa của họ có thể coi là chuyện dễ như trở bàn tay, bởi vì, quá dễ dàng.
Tuy nhiên, mỗi khi nghĩ về những người da trắng này, trong lòng Đá Chim có một câu hỏi lớn không thể giải đáp.
Ví dụ như, những người sống trong trại này, họ không những không ở chung với gia đình, mà cũng chẳng có một tín ngưỡng nào. Khắp nơi đều có biểu hiện của Đại Linh, thế mà họ chỉ thực hiện nghi lễ tín ngưỡng với những thứ viết trên giấy, chẳng phải kỳ lạ sao? Càng kỳ lạ hơn là, họ rất bẩn, thậm chí không giữ nổi sự sạch sẽ cho bản thân.
Đá Chim cho rằng họ không thể duy trì nổi một năm, thế mà người ta đồn thổi rằng họ sẽ sinh sôi, sẽ ngày càng đông, ông không hiểu nổi.
Ông men theo dòng sông đi lên, ông muốn xem xem những người da trắng này có còn ở đó không. Ông hy vọng họ đã đi rồi.
Nhưng khi Đá Chim cưỡi ngựa đến gần, ông phát hiện nơi này đã cải thiện nhiều rồi. Khu trại của người da trắng được dọn dẹp sạch sẽ, có một mảnh vải trắng bay phấp phới trong gió, có một con ngựa, và có một người đàn ông rất đẹp trai, đứng giữa bụi cây. Nơi này không có hoạt động, không có âm thanh, nó đáng lẽ phải chết, nhưng lại có người khiến nó sống dậy.
Đá Chim thúc ngựa tiến lên.
Ông muốn lại gần quan sát.
7
Trung úy Dunbar từ bờ sông thơ thẩn đi về nhà, có rất nhiều cảnh để ngắm.
Thật thú vị, anh lại cảm thấy, không mặc quần áo, các giác quan sẽ nhạy bén hơn. Có lẽ sự thật là vậy. Trên suốt con đường, từng cây nhỏ, từng con côn trùng, đều thu hút sự chú ý của anh. Mọi thứ xung quanh, trong chốc lát, trở nên sống động và rõ ràng lạ thường.
Anh nhìn thấy một con đại bàng đuôi đỏ đang lượn vòng ngay trước mặt, chứ không phải ở trên đỉnh đầu cách xa cả trăm thước.
Dưới bụi bông, có một con lửng đang đào hang. Trung úy tiếp tục đi về phía trước, thực ra, dưới cả một khóm bông, có vô số lửng, con nào cũng đang đào hang. Khi Trung úy đi qua, chúng lần lượt quay đầu nhìn vị trung úy khỏa thân, nhưng không ngừng động tác đào bới.
Khi đến gần khu trại, Trung úy Dunbar phát hiện một đôi tình nhân đang quấn quýt. Đó là hai con rắn nước đen, đang trong quá trình mây mưa. Giống như tất cả những người yêu nhau, bóng của Trung úy Dunbar đã đổ lên chúng, nhưng chúng vẫn chẳng có thời gian để ý, chúng đang đắm chìm trong cuộc giao hoan.
Trung úy Dunbar đứng thẳng người, anh cảm thấy mình rất mạnh mẽ, cảm thấy mình là một phần thực sự của thảo nguyên.
Ngay vào lúc này, anh nhìn thấy con ngựa hạt dẻ kia.
Một cái bóng đang bò vào dưới mái hiên của anh. Vài phút sau bóng đó bước ra. Thần kinh Trung úy Dunbar căng thẳng đến cực điểm, anh mở to tai, lắng nghe chăm chú, rốt cuộc là thứ gì đã đại giá quang lâm chỗ ở của anh?
Thì ra là một người. Tóc dài tới gáy, mắt sâu hoắm, mũi to tướng, hơn nữa, trang phục của y khá lộng lẫy, trên người đính tua rua, hạt cườm, trên đầu còn đeo đồ trang sức bằng lông vũ, tay cầm một cái rìu.
Dunbar lập tức biết người này là người da đỏ, nhưng anh chưa từng ngờ rằng con người lại có thể hoang dã đến thế. Người này làm anh chấn động, giống như có kẻ dùng gậy đánh mạnh vào đầu anh vậy.
Dunbar nấp dưới vách đá, ngồi phịch xuống đất, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, anh không dám nhìn người da đỏ ấy thêm lần nào nữa.
Tuy nhiên, ngựa hí lên, anh ngẩng đầu, từ từ đưa mắt trở lại khu trại.
Người da đỏ ấy đã vào bên trong chuồng ngựa, trên tay có thêm một sợi dây thòng lọng, đang dần tiến lại gần con Cisco của Trung úy.
Vừa thấy cảnh đó, Trung úy lập tức tỉnh táo trở lại. Người da đỏ định ăn trộm ngựa của anh. Anh đứng dậy, chạy thật nhanh lên vách đá, dùng hết sức lực hét lên: “Này, anh kia!”
8
Đá Chim giật bắn mình.
Ông quay người lại ứng thanh, nhưng bị người vừa đến làm cho giật mình. Vị pháp sư người Sioux này, phải đối diện với cảnh tượng kỳ lạ nhất mà ông từng thấy.
Một người đàn ông khỏa thân. Người đàn ông này đứng ở phía bên kia sân, hai tay nắm chặt, cằm hạ thấp, đáng sợ hơn cả là làn da của anh ta trắng đến chói mắt.
Để tự vệ, Đá Chim bắt đầu lùi lại. Ông không nhảy qua hàng rào, mà lại đâm sầm vào hàng rào, xông qua sân, thúc ngựa lao thẳng như có lửa đốt đít mà chạy trốn.
Thậm chí không ngoảnh đầu lại nhìn một lần.