Trong lúc bản tôn đang trên đường đến Huyền Hoàng thế giới, phân thân cũng đã tới tinh giới nơi có Cửu Tuyệt Thâm Uyên.
Cửu Tuyệt Thâm Uyên là trọng địa của Hoàng triều.
Nhưng do tính chất đặc biệt, nó nằm ở nơi hẻo lánh, cách xa trung tâm Hoàng triều.
Không chỉ vậy, tinh giới nơi này cực kỳ hung hiểm, không những có tinh không cự thú, mà còn có bão táp tinh không cùng những cụm thiên thạch.
Không có bất kỳ chiến hạm hay phi thuyền nào chọn lộ trình qua đây.
Hoàng triều có lộ trình chuyên dụng để tránh né mọi loại nguy hiểm, đi thẳng đến Cửu Tuyệt Thâm Uyên.
Nhờ đọc được ký ức chi tiết của Vạn Tinh Quần, Giang Thần rất dễ dàng tìm ra lộ trình, đồng thời tránh được các trạm gác ngầm.
Chẳng bao lâu sau, Cửu Tuyệt Thâm Uyên hiện ra trước mắt hắn!
Đó là một thế giới tinh cầu hoàn toàn được cấu tạo từ thép.
Bản nguyên sinh mệnh của tinh cầu này đã bị đào sạch, thế giới bắt đầu sụp đổ, nhưng Hoàng triều giống như đang xây nhà, sử dụng vô số thép để cố định lại tinh cầu.
"Đúng là thủ đoạn như thần thánh."
Mặc dù Giang Thần đã biết chuyện gì xảy ra từ ký ức của người khác, nhưng tận mắt chứng kiến vẫn cảm thấy chấn động.
Hắn vừa tới gần đã lập tức nhận ra trên bề mặt tinh cầu như có vô số đôi mắt đang giám sát.
"Trận pháp bao phủ khắp thế giới sao?"
Giang Thần nín thở tập trung, cẩn thận quan sát, phát hiện những thanh thép xây dựng nên thế giới này đều có khắc linh ấn, trở thành một phần của trận pháp.
Hắn thử tìm cách khác để tiến vào, kết quả cũng đúng như dự liệu xấu nhất của hắn, cả tinh cầu đã được đúc thành đồng vách sắt.
Nghĩ cũng phải, những tội phạm bị giam giữ bên trong không phải kẻ hung ác tột cùng thì cũng là những đại năng thông thiên.
Bất Hủ Hoàng triều không dám lơ là.
Thủ đoạn của Hoàng triều cũng không chỉ dừng lại ở trận pháp.
Tuy nhiên, Giang Thần đã dám đến đây thì tự nhiên có đủ tự tin.
Trận pháp và kết giới là những thứ hắn am hiểu nhất.
Sau khi quan sát một hồi, Giang Thần không khỏi mỉm cười.
Hắn có thể khẳng định trận pháp này cũng do Huyền Môn bố trí.
Người sáng lập Huyền Môn chính là học trò của hắn.
Cửu Thiên Huyền Nữ của Huyền Hoàng thế giới.
Hắn thậm chí nhìn ra phong cách của Huyền Nữ từ trong trận pháp.
Cũng như viết chữ vẽ tranh, mỗi đại sư đều có phong cách riêng của mình.
Bố trận cũng vậy.
Là học trò xuất sắc nhất của Giang Thần, Huyền Nữ đã học rất tốt những yếu lĩnh bố trận của hắn.
"Tiến bộ rất lớn nha."
So với năm xưa, Giang Thần có thể nhìn ra sự tiến bộ của Huyền Nữ từ trận pháp trước mắt.
Nếu không phải hắn dung hợp ký ức chín kiếp, hội tụ vô số áo nghĩa, thì thật sự chưa chắc đã có thể phá giải.
Ngay sau đó, Giang Thần cho chiến hạm dừng lại, từng chút một tiếp cận tinh cầu.
Ngay khoảnh khắc sắp bị trận pháp phát hiện, Giang Thần thi triển thân pháp, đạp sao hái trăng, xuyên qua hư không.
Giây tiếp theo, Giang Thần đã vào bên trong tinh cầu.
Dù chỉ là một thế giới sinh mệnh nhỏ bé, nhưng dù sao cũng là một thế giới, Giang Thần lập tức hạ độ cao, đáp xuống mặt đất đầy tro bụi.
"Địa ngục chắc cũng chỉ đến thế này thôi."
Phóng tầm mắt nhìn quanh, Giang Thần không khỏi cảm thán.
Cả thế giới lỗ chỗ vết thương, vạn dặm đất cháy, vô số vết nứt, còn có ánh lửa chói mắt tỏa ra từ những khe nứt đó.
Giang Thần không cảm nhận được một tia sinh khí nào.
Linh khí thiên địa lại càng không tồn tại từ lâu.
"Huyền Hoàng thế giới năm xưa cũng chỉ kém một bước thôi nhỉ."
Giang Thần thầm nghĩ.
Nơi này bị gọi là thế giới mỏ quặng, thiên địa chia làm chín tầng, đây đều là dấu hiệu của sự đổ nát.
Nếu không phải Giang Thần xoay chuyển càn khôn, tinh cầu đã sớm nổ tung và trở thành rác rưởi trong tinh không.
Nói đoạn, Giang Thần xác định phương hướng, đi về phía Cửu Tuyệt Thâm Uyên.
Thâm uyên nằm ở trung tâm thế giới này, vì sợ bị phát hiện, suốt dọc đường Giang Thần đều bay ở tầm thấp với tốc độ chậm.
Mất một ngày một đêm, hắn mới đến được thâm uyên.
"Đây là cốt lõi của trận pháp, cũng là nơi khó khăn nhất."
Giang Thần dừng lại.
Tiến thêm một bước nữa, không phải thân pháp có thể giải quyết được, dù thế nào cũng sẽ bị phát hiện.
Theo ký ức của Vạn Tinh Quần, thâm uyên ít nhất có ba vị Thần Tổ canh giữ.
Đều là những Thần Tổ đã trải qua đệ nhất kiếp.
Ngoài ra còn có vũ khí đáng sợ.
Bỗng nhiên, Giang Thần nghe thấy một tiếng rồng ngâm dài vang lên từ phía chính diện.
Giang Thần nheo mắt nhìn, phát hiện trên mặt đất có một con cự long.
Đây là con rồng có kích thước khổng lồ nhất mà hắn từng thấy, ngay cả Long Thần cũng không bằng.
"Không đúng."
Rất nhanh, Giang Thần phát hiện đó không phải là chân long.
Mà là một món đồ giả được đúc bằng thép, nhưng lại sống động như thật, có thể đánh lừa thị giác.
Điều khoa trương nhất chính là kích thước của nó, Giang Thần đứng ở nơi trống trải, bình địa trước mắt đều là thân của con cự long thép này.
Hơn nữa không thể nhìn thấy toàn thân rồng trong một cái nhìn.
Đột nhiên, Giang Thần nhớ tới tiếng gầm vang lên bên tai khi khí vận của mình bị cướp đoạt trước đó.
"Chẳng lẽ chính con rồng này hấp thụ khí vận của người khác sao?"
Giang Thần suy đoán.
Con rồng này không có trong ký ức của Vạn Tinh Quần.
Mỗi lần hắn đến, cự long thép cũng không xuất hiện.
Giang Thần lẻn vào, vừa vặn đụng độ.
Hắn không vội hành động, đứng quan sát tình hình, thực ra pháp thân không nhất thiết phải cứu, thứ thực sự cần cứu về là khí vận.
Hắn muốn xem Hoàng triều rốt cuộc tước đoạt khí vận của người khác như thế nào, và làm sao biến khí vận đó thành quốc vận của người khác.
Cùng lúc đó, pháp thân đang bị giam cầm trong bóng tối.
Sau khi đã biết linh hồn bị giam giữ, hắn không còn thử bất kỳ cách nào để thoát ra nữa.
Ngược lại, Hoàng triều không để hắn được như ý, cứ cách một khoảng thời gian lại xảy ra đủ loại biến cố.
Đủ loại ảo giác.
Ví dụ như có người đến cướp ngục, cứu hắn ra ngoài, nhưng khi hắn khó khăn lắm mới về được nhà, đoàn tụ cùng gia đình, thì lại khiến hắn bừng tỉnh, quay trở lại cơn ác mộng.
Đáng sợ hơn là, chúng làm xáo trộn cảm giác về thời gian của Giang Thần.
Khiến linh hồn hắn chịu đựng nỗi khổ sở suốt một ngàn năm, trong lòng nhen nhóm ý nghĩ có thể thoát ra, kết quả phát hiện mới chỉ trôi qua năm phút!
Cảm giác này còn khó chịu hơn gấp trăm lần so với việc bị giết chết trực tiếp.
Giang Thần cố gắng phối hợp với màn diễn của Hoàng triều, thể hiện ra đủ loại dáng vẻ đau đớn.
Tuy nhiên, đối với người của Hoàng triều, chừng đó vẫn chưa đủ.
Trong đại điện có vô số tấm gương, người của Hoàng triều có thể nhìn rõ tình trạng pháp thân của Giang Thần.
"Tên này ý chí đúng là kiên cường, hơn mười năm trôi qua mà vẫn chưa phát điên."
"Kỷ lục cao nhất không phát điên là tám mươi tám năm, vội vàng cái gì."
"Vấn đề là tuổi tác của hắn không thể so với mấy lão quái vật vài trăm tuổi kia, ta nghĩ nên dùng thuốc mạnh."
Một người trong đó dường như thấy Giang Thần không vừa mắt, muốn gia tăng gấp đôi nỗi đau cho hắn.
"Vậy phải đi tìm người đàn bà đó, xác định không?"
Cũng chẳng ai muốn lo chuyện cho Giang Thần, chỉ là sợ phiền phức thôi.
"Đi tìm thì cứ đi thôi."
Người thấy Giang Thần không vừa mắt này là một nam tử cao gầy, da dẻ cực kỳ tái nhợt, có thể nhìn rõ cả mạch máu.
Gương mặt hốc hác nhìn Giang Thần trong gương, không giấu nổi vẻ hưng phấn.
Người bên cạnh thầm lắc đầu, hắn hiểu rõ gã này.
Thích lấy việc hành hạ người khác làm niềm vui.
Nhưng đây cũng là lý do gã bị phái đến cái nơi khỉ ho cò gáy này.
Nam tử cao gầy bước ra khỏi đại điện, thế giới trước mắt chính là nơi Giang Thần đang ở.
Cự long thép không xa biến mất, ẩn xuống dưới mặt đất.
Nam tử cao gầy đi đến bên cạnh một hố sâu, nhảy xuống, đi đến tận đáy cùng.