Thông qua ký ức của Thu Thiên Cơ, Giang Thần biết được chủ nhân đứng sau lưng ả là một người đàn bà yêu mị.
Thu Thiên Cơ chính là nam sủng của ả.
Đây cũng là lý do tại sao Thu Thiên Cơ lại có thể chỉ huy được Thần Tổ.
Tuy nhiên, điều khác biệt so với suy đoán của Giang Thần là thế lực mà người đàn bà kia thuộc về không phải là Ẩn Thần.
Cái gọi là Ẩn Thần, chính là chỉ những thế lực muốn trở thành Thiên Thần, né tránh Tiên giới.
Họ ẩn thế không ra ngoài, tránh xa phân tranh, âm thầm chuẩn bị cho cú đánh cuối cùng.
Có ánh sáng thì tất có bóng tối.
Đối lập với thế lực Ẩn Thần chính là những kẻ ủng hộ Tiên giới.
Những thế lực bề nổi tại ba tinh vực Huyền Hoàng, Tử Vi, Bắc Đẩu chính là sân khấu cạnh tranh của họ.
Đáng nói là, hai bên đều có một sự đồng thuận, đó chính là không được dễ dàng để thế nhân biết đến sự tồn tại của Thần và Tiên.
Một khi bị lan truyền rộng rãi, điều đó đồng nghĩa với việc đại chiến cuối cùng sẽ bùng nổ.
Cho đến hiện tại, không ai muốn đâm thủng bức màn đó.
"Rất tiếc, hôm nay ngươi không sống nổi đâu."
Đã đạt được điều mình muốn, Giang Thần không định để Thu Thiên Cơ sống sót.
Thu Thiên Cơ còn chưa kịp bộc lộ phản ứng trước cái chết, Giang Thần đã vung kiếm kết liễu tính mạng ả.
"Ta rất ghét cảm giác này."
Trận chiến kết thúc, Lê Minh Kiếm Linh lên tiếng.
"Cảm giác gì? Giết người sao?" Giang Thần cảm thấy kinh ngạc.
"Thần lực của ngươi hoàn toàn lấn át Kiếm đạo, đủ loại sức mạnh không tương thích với Kiếm đạo rót vào thân kiếm, điều này khiến ta rất khó chịu."
Đây không phải là tiểu nữ nhi làm nũng, với tư cách là Kiếm Linh, nàng vô cùng ghét việc Tạo Hóa Thần Lực dung hợp với Kiếm đạo vừa rồi.
Mặc dù uy lực rất mạnh, nhưng Lê Minh Kiếm Linh cho rằng nếu Giang Thần dùng Tạo Hóa Thần Lực cho quyền pháp hoặc đao pháp thì uy lực sẽ càng kinh khủng hơn.
"Hiên Viên Kiếm gánh vác rất tốt uy lực của Tạo Hóa Thần Lực mà." Giang Thần cười khổ nói.
"Nếu ngươi sở hữu một món Tiên khí thuộc về võ đạo khác, cũng có thể phát huy tốt hơn." Lê Minh Kiếm Linh nói.
Phải nói rằng, lời này khiến Giang Thần rất động tâm.
Tuy nhiên, dựa vào thanh kiếm này đi đến ngày hôm nay, bảo hắn cầm loại vũ khí khác, ít nhiều cũng sẽ thấy gượng gạo.
Thế là, Lê Minh Kiếm Linh đành phải thỏa hiệp.
"Trận chiến vừa rồi, tỷ lệ giữa Kiếm đạo và Tạo Hóa Thần Lực là một trên mười, ngươi phải nhanh chóng nâng lên năm trên mười, mục tiêu cuối cùng là mười trên mười, thậm chí là vượt qua." Lê Minh Kiếm Linh đưa ra yêu cầu.
Đến lúc đó, Giang Thần vận dụng Tạo Hóa Thần Lực cũng là phối hợp với Kiếm đạo, chứ không phải thô bạo lấn át Kiếm đạo như hiện tại.
Giang Thần mỉm cười, điều Lê Minh Kiếm Linh nói cũng chính là điều hắn đang nghĩ.
Tâm lực, Tạo Hóa Thần Lực, thậm chí là Thần cách, một khi Tam Thần hợp nhất, thứ cần nâng cao tiếp theo tự nhiên chính là Kiếm đạo.
Hắn bước vào Kiếm Tiên, nhưng vẫn chỉ mới nhập môn, còn rất nhiều không gian để phát triển.
"Vừa hay, ta cũng muốn dung nhập Thời Không Chi Luân vào Kiếm đạo." Giang Thần thầm nghĩ.
Di Vong Thế Giới.
Sau khi Phiêu Phiêu công chúa rời đi, Giang Thần cùng nhóm người Dạ Tuyết tiếp tục tìm kiếm Vương Cốt.
Giang Thần lợi dụng Tuệ Nhãn của mình, thực hiện một màn "lần theo dấu vết".
Trước tiên tìm khách đến từ tinh không tại điểm đến, lấy được ký ức của họ, rồi lại hướng đến những địa điểm khác mà nhóm người này biết.
Trên đường nếu gặp người của Huyền Hoàng thế giới, liền trực tiếp chiêu mộ vào đội ngũ.
Rất nhanh, đội ngũ của Huyền Hoàng thế giới đã lên đến hai mươi ba người.
Hùng hổ quét sạch Di Vong Thế Giới, những người còn lại nghe tin đều khiếp đảm, buộc phải đoàn kết lại với nhau.
Cũng có những người lấy được Vương Cốt, thuận lợi rời khỏi Di Vong Thế Giới mà không kinh động đến bất kỳ ai.
Mặc dù Giang Thần dự định thu hết tất cả Vương Cốt vào túi, nhưng vẫn chưa thể kiểm soát được cả một thế giới rộng lớn như vậy.
May mắn thay, thu hoạch cũng vô cùng phong phú.
Sau khi hạ gục đội ngũ trước mắt, tổng cộng thu được mười ba bộ Vương Cốt.
"Có gì đó không ổn."
Đột nhiên, Giang Nam nhìn ra điều gì đó, nhắc nhở mọi người.
Mục tiêu mà họ nhắm tới chỉ có bảy tám người, khi thấy đội hình của Huyền Hoàng thế giới, cùng với một vị Đệ Nhất Kiếp Thần Tổ như Tham Lang tướng quân, họ sợ hãi bỏ chạy ngay lập tức.
Tuy nhiên, Giang Nam phát hiện điểm khả nghi: "Đám người này đang dẫn dụ chúng ta, phía trước có mai phục."
Nghe vậy, những người còn lại đều đổ dồn ánh mắt về phía Giang Thần.
"Đuổi theo."
Giang Thần quyết đoán hạ lệnh, có mai phục thì đã sao? Trên địa bàn của mình, không cần phải sợ hãi.
Giang Nam không đoán sai, nhóm người kia chạy một hồi, đột nhiên rẽ vào phía sau lưng núi.
Giang Thần vung tay, ra hiệu đội ngũ dừng lại, không đuổi theo vào trong.
Rất nhanh, phía sau lưng núi xuất hiện hàng chục người, là người của Tử Vi và Bắc Đắc tinh vực, thậm chí giữa họ vốn là những đệ tử của thế lực đối địch, nay cũng đi cùng nhau.
Những ngày qua, Giang Thần dẫn đội liên tục ra tay gây áp lực cho những kẻ này, ép họ phải đoàn kết lại.
"Người của Huyền Hoàng thế giới, các ngươi phạm quy rồi!"
Một người thuộc Bắc Đẩu tinh vực chỉ vào Tham Lang tướng quân: "Các ngươi vậy mà lại để kẻ đạt Đệ Nhất Kiếp đi theo trong đội ngũ một cách ngang nhiên, đây là không coi quy củ ra gì sao."
"Ta từ đầu đến cuối đều chưa từng ra tay mà." Tham Lang tướng quân kêu oan.
Ông ta không có chỗ nào để đi, nên chỉ có thể đi theo.
"Hừ, lý do hoang đường như vậy mà cũng nói ra được? Ngươi không ra tay, nhưng uy thế tạo ra đã bày ra đó, ai dám phản kháng?"
Kẻ lúc nãy lại nói tiếp.
Tên này ăn nói rất lưu loát, khiến Tham Lang tướng quân mặt mày đen sì, không biết nên phản bác thế nào.
"Trong đội ngũ của các ngươi cũng đâu phải không có Đệ Nhất Kiếp Thần Tổ."
Giang Thần cười nhạo, vạch trần đám người này.
Tham Lang tướng quân là do công chúa triệu hồi, điều này có nghĩa là quân bài tẩy của các thế lực đỉnh cao cũng đều ở cấp độ này.
Hiện tại đám người này tụ tập lại, dường như muốn làm một cú lớn.
"Hừ, chúng ta không giống như lũ người không biết quy củ các ngươi, cũng sẽ không gọi Đệ Nhất Kiếp Thần Tổ vào đây. Đây là Vương Cốt các ngươi có, cầm lấy đi."
Điều bất ngờ là, tên này lấy ra ba bộ Vương Cốt, rất dứt khoát ném về phía đội ngũ của Giang Thần.
Việc này khiến Giang Nam và những người khác không hiểu mô tê gì.
"Chúng ta có thể đi được chưa."
Đối phương không cam lòng nói một câu, ném lại một ánh mắt rõ ràng là "chuyện này chưa xong đâu", rồi định dẫn người rời đi.
"Khoan đã."
Giang Thần lại gọi họ lại.
"Sao? Giang Thần đại danh đỉnh đỉnh còn muốn chém giết chúng ta tại chỗ sao?" Tên kia mỉa mai.
Giang Thần bĩu môi, đối mặt với sự khiêu khích của một tên nhãi con thực lực kém xa mình, cảm giác này quả thực không dễ chịu chút nào.
Thảo nào trước đây những kẻ thù mà hắn đối mặt đều dễ dàng tức giận đến mất kiểm soát như vậy.
"Ngươi rất có gan đấy, tên là gì? Ta nghĩ chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau thôi." Giang Thần nói.
"Sớm gặp lại?" Đối phương lộ vẻ do dự, không hiểu Giang Thần đang ám chỉ điều gì.
"Ta đoán không lâu nữa, một đám Thần Tổ sẽ hưng sư động chúng chạy đến thế giới của ta, ép ta giao ra Vương Cốt, sau đó đám người các ngươi sẽ đứng bên cạnh khóc lóc kể lể về việc chúng ta không biết lý lẽ, đúng không?" Giang Thần cười nhạo.
Đám người đối diện bùng nổ, bàn tán xôn xao, không hiểu sao Giang Thần lại biết được.
Đúng vậy, họ không mời Thần Tổ trên Đệ Nhất Kiếp vào đây, là vì dự định sau này sẽ cùng nhau đến Huyền Hoàng thế giới để lên án Giang Thần.
"Ta tên Bạch Thực, bất kể ngươi nói thế nào, cũng không thay đổi được hành vi của ngươi đâu."
Tên kia cũng khá gan dạ, thực sự nói ra tên họ của mình.