"Chúng ta có nên đợi Mai Phù trở về rồi mới đi không? Thẩm vấn cô ta một chút?" Phất Lỵ Khắc đứng trong đại sảnh hỏi. Họ đã từng thấy qua một phần của tòa lâu đài này khi mới đến, nhưng chỉ lưu lại ấn tượng mơ hồ, cảm thấy lối bài trí của nó mang phong cách kiến trúc thời Victoria đậm nét. Bây giờ họ mới lần đầu tiên chú ý tới hành lang diễn viên dài ngoằng nằm ở vị trí rất cao phía trên đại sảnh.
"Đó chính là nơi chúng ta nghe thấy 'Chuồn Chuồn' nói chuyện với em gái cô ta." Bang Đức chỉ lên đoạn hành lang hình chữ "U" không có lan can phía trên đầu họ.
"Phải, rốt cuộc anh nghĩ chúng ta có nên đợi hay không?"
"Không đợi! Một mặt, tôi chẳng muốn giải thích gì về hai cái xác chết kia cả; mặt khác, nếu muốn đuổi kịp Đức Lạp Cống Ba Nhĩ, chúng ta phải lập tức lên đường tới Milan. Đó là trạm dừng chân đầu tiên của hắn, đúng không?"
"Dựa theo những ghi chép kia, trạm dừng chân đầu tiên của hắn đúng là Milan. Nhưng, James, muốn tìm được hắn, chúng ta nên bắt đầu từ đâu đây?"
"Chúng ta có lẽ cần nhận được chút giúp đỡ mới được, Phất Lỵ. Tóm lại, điều tôi biết là chúng ta càng ở đây lâu, thì càng cho Đức Lạp Cống Ba Nhĩ thêm nhiều thời gian."
Anh đi tới nơi để hành lý, xách hành lý xuống tiền sảnh, rồi bước ra khỏi sảnh, đi về phía chiếc xe con của họ. Anh kiểm tra kỹ chiếc xe rồi mới để Phất Lỵ Khắc lại gần. Anh đã đọc toàn bộ báo cáo về việc Nhĩ Tề - Tiêu và An Cách Lạp - Tiêu đã chết ở London như thế nào. Có một điều chắc chắn không thể nghi ngờ, Đức Lạp Cống Ba Nhĩ hiểu biết rất rõ về thuốc nổ, cũng giống như hắn thông thạo các loại vũ khí gây chết người và những phương thức kỳ quái khác.
Trong xe không giấu bất cứ thứ thuốc nổ nào, vì thế họ lập tức lái xe rời đi, bỏ lại lâu đài Đức Lạp sáng rực đèn đuốc, trông như đang đón mừng một ngày lễ trọng đại nào đó.
Họ lái xe hướng về phía Bonn, chạy nhanh hết mức pháp luật cho phép, chỉ dừng lại giữa chừng để Phất Lỵ Khắc thực hiện một cuộc gọi quốc tế tới Thụy Sĩ trong buồng điện thoại công cộng.
"Cưng à, em gọi điện không lâu đâu, nhưng em có một ý tưởng, nếu thực hiện được sẽ khiến tình hình lúc chúng ta tới Italy khác đi nhiều." Cô chỉ nói với anh như vậy, nhưng muốn cô nói chi tiết hơn thì cô lại không chịu.
Bang Đức ngồi trong xe cảm thấy bứt rứt không yên, trong lòng lẩm bẩm, đi lâu như vậy, rốt cuộc là đi gọi một cú điện thoại đơn giản, hay là trang điểm để đi dự tiệc — thậm chí, khi tình thế cần thiết, chỉ cần nháy mắt một cái là cởi bỏ y phục v.v... cũng đủ rồi.
Tóm lại, Phất Lỵ Khắc đã dành hơn nửa giờ đồng hồ trong buồng điện thoại.
Khi họ lại lên đường, Bang Đức hỏi: "Lại nhận được sự ưu ái của Cục nhà cô rồi à?"
"Không chắc lắm, người yêu của em, em gọi cho người bạn cũ Bác Đa của em thôi."
"Là Lại Phổ Khắc à? Viên cảnh sát Thụy Sĩ có cái đầu củ cải ấy hả?"
"Chính là anh ta! Anh ta là một cảnh sát rất tốt, còn đang nợ em một món ân tình đấy!"
"Món ân tình này anh ta có chịu trả không?"
"Chúng ta tới Bonn rồi sẽ biết."
Họ tới sân bay, trả lại chiếc xe thuê. Cô lại đi gọi điện thoại, còn Bang Đức thì đi mua vé máy bay tới Milan.
"Mọi thứ đã sắp xếp xong!" Phất Lỵ Khắc nói với anh: "Chúng ta đã đặt phòng ở khách sạn Hoàng Cung."
"À! Em không thể khiến chúng ta ở khách sạn 'Nguồn Hạnh Phúc' sao?" Khách sạn Hoàng Cung ở Milan là khách sạn chị em với Nguồn Hạnh Phúc, chủ yếu cung cấp cho các thương nhân vào thành và dân quê ở lại một hai đêm, nhìn chung được coi là một khách sạn tốt, nhưng bài trí không hoa lệ. Khách sạn Hoàng Cung không nổi tiếng vì sự xa hoa, chỉ là nơi nghỉ chân không chú trọng sự sang trọng, thiết kế phòng ốc kinh tế thực dụng.
"Khách sạn 'Nguồn Hạnh Phúc' đó em còn chẳng buồn thử." Cô bẻ ngón tay kêu răng rắc. "Nếu anh muốn ở những khách sạn năm sao giả tạo, bài trí quá đà kia, thì anh tự mình đi ở một mình đi. Dù sao Bác Đa cũng biết tìm chúng ta ở đâu."
"Anh ta đang trả ân tình cho em, phải không?"
"Trả cả gốc lẫn lãi, anh ta còn muốn tới gặp chúng ta nữa. Em hy vọng anh ta mang theo tin tức tới."
Anh không ép cô phải giải thích điều gì. Anh đã biết, Phất Lôi Đức Lỵ Tạp - Phùng Cách Lỗ Sắt thích làm việc theo cách riêng của mình, chỉ khi tâm trạng cô tốt và sẵn lòng thì cô mới nói cho anh biết. Bang Đức tôn trọng điều đó, vì anh biết khi làm những việc bí mật, chính anh cũng như vậy.
Họ tới Milan vào lúc hơn 6 giờ tối hôm đó. 7 giờ họ đã nhận phòng ở "Hoàng Cung", bên trong sơn toàn màu vàng crôm, đồ đạc bền bỉ nhưng tuyệt đối không xa hoa, điểm này Bang Đức không thích lắm. Tuy nhiên, quầy bar nhỏ ở đó lại đầy đủ các loại đồ uống. Người đề nghị uống rượu sâm panh là Phất Lỵ Khắc.
"Chúng ta có chuyện gì đáng để ăn mừng à?"
"Việc rời khỏi lâu đài Đức Lạp an toàn bản thân nó đã đủ để em uống rượu ăn mừng rồi! Nhưng, vụ án chúng ta đang đối mặt rất có thể khiến 'chúng ta cùng đi chầu trời'."
"Ý tưởng này của em hay thật! Nhưng Phất Lỵ, tại sao hai người chúng ta phải cùng đi chầu trời?"
"Đáp án anh tự đi mà tìm đi, James. Chẳng phải rất đơn giản sao! Hai người chúng ta đều là những người bị theo dõi — ừm, không! Anh là người đàn ông bị theo dõi, còn em, là một người phụ nữ bị theo dõi."
"Nhưng, chẳng lẽ chúng ta không nên bắt đầu đi tìm tên Đức Lạp Cống Ba Nhĩ kia sao?"
"Anh làm vậy chẳng phải như mò kim đáy bể sao?"
Anh suy nghĩ một lúc. Điều cô nói đương nhiên rất đúng. Không có sự hỗ trợ chính thức, họ không thể nào tóm được cái đuôi của Đức Lạp Cống Ba Nhĩ. Anh thậm chí từng đề nghị, họ nên liên lạc với các cơ quan chức năng phía nào đó. Trong lòng anh lại nghĩ tới chuyện khác, dập tắt ý nghĩ ban đầu, bởi vì chuyện đó cũng ngoài tầm với rồi! Điều anh nghĩ tới chính là chuyện họ nghe lén được khi Đức Lạp Cống Ba Nhĩ nói chuyện lần cuối với em gái hắn. "Tôi nghi ngờ rất có thể hắn sẽ tới tìm chúng ta. Ý tôi là, con chuồn chuồn đó rất có thể sẽ tới tìm chúng ta."
"Trong lòng hắn chỉ nghĩ tới việc giết người, phải không? Cho nên, hai người chúng ta mới phải cùng đi chầu trời, phải không?"
"Rất có thể! Bác Đa cho rằng lần này hắn ra ngoài không phải để giết bất kỳ ai ở đây." Cô dừng lại, ném cho anh một nụ cười quyến rũ nhất, rồi bổ sung thêm: "Mà là chuyên giết những kẻ thích lo chuyện bao đồng — hắn từng gọi chúng ta là những kẻ thích lo chuyện bao đồng, phải không? Trong mắt hắn, chúng ta là những kẻ thích lo chuyện bao đồng, phải không?"
"Nhưng hắn cũng từng nói không được làm hại chúng ta." Cuộc đối thoại nghe lén được lại một lần nữa xoay chuyển trong tâm trí anh, nhưng có vài chuyện quan trọng anh lại không chú ý tới.
"Trước khi hắn quay lại thì không làm hại chúng ta, em đoán vậy. Chúng ta buộc phải đối mặt với hiện thực, James, người bạn Đức Lạp Cống Ba Nhĩ này là một diễn viên phi thường, rất chú ý chi tiết, sẽ không thực sự thích chúng ta đâu. Cho nên, trừ khi hắn rất may mắn, gặp được chúng ta, nếu không thì hắn khó mà ra tay giết bất kỳ ai."
"Khó mà? Vậy, cái danh sách đầy mùi máu kia là chuyện gì? Còn Milan bằng KTK v.v..."
"Nếu lời Bác Đa nói đúng, thì KTK thậm chí còn ở ngoài Milan. Hãy nghĩ tới La Scala đi, James, rồi sau đó nghĩ xem KTK rốt cuộc có thể là ai."
"Tôi đã nghĩ tới rồi. Milan có một trong những nhà hát opera lớn nhất thế giới — nhà hát opera La Scala — mà chỉ có một KTK liên quan tới opera, đó chính là vị phu nhân xinh đẹp Kiri Te Kanawa..."
"Hoàn toàn chính xác, mà bà ấy lúc này không ở bất cứ đâu gần Milan, nhưng tháng 12 bà ấy lại tới đây. YA của Athens anh đã nghĩ ra là ai chưa?"
"Arafat!"
"Ai cho Bác Đa một điếu xì gà hút đi! Đúng vậy, là Yasser Arafat, ông già đó là lãnh đạo của Tổ chức Giải phóng Palestine, ông ta có một ngàn cái mạng, hoặc dường như có một ngàn cái mạng. Nếu không, ông ta đã sớm chết bất đắc kỳ tử rồi."
"Còn nữa không?"
"Còn nữa, ông ta bây giờ cũng không ở gần Athens, trước tháng 12 cũng không thể ở Athens, nhưng ông ta hứa tháng 12 sẽ tới Athens tham dự một cuộc họp liên kết với các nhà lãnh đạo quốc gia Ả Rập khác, cùng với đại diện đến từ Anh và Mỹ. Phu nhân Kiri dự định tháng 12 tới Milan lưu lại hai tuần, biểu diễn ba buổi 'Tosca' và vào tối ngày 13 tháng 12 sẽ có một buổi biểu diễn từ thiện tại nhà thờ lớn. Arafat dự định tới Athens vào ngày 14 tháng 12. Tất cả những hoạt động này còn cách bây giờ một thời gian rất dài. Nhưng, nếu ông ta vẫn hành động theo thói quen cũ của mình, ông ta dự định sẽ làm liên tiếp hai việc này. Tất nhiên còn chuyện ở Paris cần cân nhắc."
"Về chuyện ở Paris, tôi có một ý tưởng, nhưng điều đó thực sự không thể tưởng tượng nổi, hơn nữa lại không có cách nào cảnh báo trước cho Đức Lạp Cống Ba Nhĩ."
"Vậy thì, trước khi chúng ta nói chuyện với Bác Đa, anh cứ giữ bí mật đi."
Lời còn chưa dứt, điện thoại đã reo. Trong vài giây, Phất Lỵ Khắc và viên thám tử Thụy Sĩ kia nói chuyện rất vui vẻ.
Cô cuối cùng cũng đặt ống nghe xuống, quay sang nói với Bang Đức: "Tất cả tin tức chúng ta cần ngày mai sẽ lấy được, chúng ta đợi anh ta tới ăn trưa?"
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó, chúng ta đi nghỉ mát, trừ khi David Đức Lạp Cống Ba Nhĩ tới thăm. Anh gọi điện dặn dịch vụ phòng, đừng tới làm phiền, em đi thay bộ đồ rộng rãi, kích thích một chút, tại sao không chứ?"
Sáng hôm sau Phất Lỵ Khắc nói, vào đêm đó, họ đều nên được nhận huy chương vàng, Bang Đức giơ ngón cái lên, cười tinh quái, phụ họa theo: "Vô địch thế giới!"
Họ mặc trang phục thời thượng ngồi trong một nhà hàng nhỏ ở "Trung tâm mua sắm" nổi tiếng của Milan vừa ăn trưa vừa ngắm nhìn các cô gái đi lại không ngớt trước cửa. Phất Lỵ Khắc nói "Trung tâm mua sắm" rất có thể là con phố thương mại đầu tiên trên thế giới. Bang Đức nói, anh cho rằng muốn tìm người phụ nữ sành điệu nhất thế giới chỉ có thể tìm thấy ở Milan. Chỉ vài phút sau Phất Lỵ Khắc nói, cô cảm thấy họ thật dung tục. Lại Phổ Khắc tới lúc đúng 12 giờ trưa.
"Tất cả tin tức cần thiết đều lấy được rồi, phải không?" Phất Lỵ Khắc hỏi.
"Các cưng à!" Bác Đa làm một bộ mặt quỷ, khiến khuôn mặt vốn đã giống chú hề của anh ta càng trở nên khó coi hơn. Anh ta lén nhìn từ bên này sang bên kia. "Hai người các người đều là đồ ngốc. Không biết tại sao tôi lại đặt cược tương lai của mình, đi bắt cừu cho các người."
"Tôi nghĩ, ý anh là đặt cược tương lai của mình, mạo hiểm vì chúng tôi, Bác Đa. Tôi biết anh làm vậy là vì tốt cho tôi, vì anh yêu tôi yêu đến điên đảo thần hồn." Phất Lỵ Khắc cầm ly rượu lên, nhấp một ngụm sâu, nheo mắt nhìn viên cảnh sát bụng phệ kia.
Bác Đa cũng cầm một ly rượu vang đỏ học theo dáng vẻ của cô nhấp một ngụm sâu. "Muốn thêm vài tế bào nhỏ vào những tế bào nhỏ màu hồng của tôi, phải không?"
Trước khi ăn xong anh ta không chịu nói bất cứ điều gì đáng nghe. "Nếu nghề nghiệp của tôi là chơi khúc côn cầu mà tôi lại đang chơi bóng, vậy thì ít nhất cũng phải có người mời tôi một bữa ăn ngon chứ!" Anh ta lớn tiếng nói.
Bác Đa mất trọn 90 phút mới ăn xong món khai vị, món canh thịt đậm đà, món mì sợi Milan, và một miếng bánh sô-cô-la ngon tuyệt. Khi phục vụ mang cà phê tới, anh ta lau miệng bằng khăn ăn, ngồi tựa lưng vào ghế.
"Tôi nghĩ, mọi chuyện tôi đều đã nói cho các người biết rồi. Nhưng, người bạn có cái tên rất kỳ quặc David Đức Lạp Cống Ba Nhĩ của các người sẽ không giết bất kỳ ai ở Milan, cũng không ở Athens đâu. Các người phải chú ý, nếu hắn cố gắng khiến linh hồn hai người xuất khiếu, thì điều đó sẽ không làm tôi kinh ngạc chút nào."
"Nói về người quen đi." Phất Lỵ Khắc thúc giục. "Tôi từng yêu cầu anh tìm cho chúng tôi vài người quen cẩn thận đáng tin cậy ở Milan đây."
"Tất nhiên. Tôi đã làm theo yêu cầu tìm cho các người rồi. Nhưng, như tôi vừa nói, tôi cũng không muốn vì hai kẻ thích lo chuyện bao đồng các người mà đánh mất lương hưu của mình."
"Vậy thì, hắn là ai?"
"Ai là ai?"
"Người quen mà anh đã sắp xếp ấy."
"À, tôi phải đưa các người tới chỗ hắn. Các người phải cải trang một chút và mang theo dao găm." Anh ta dùng một ngón tay ngắn và thô chỉ vào bên cạnh mũi mình. "Hai người các người đối với công dụng của cải trang và dao găm những thứ này chắc phải biết rõ như lòng bàn tay rồi chứ!"
"Có một câu hỏi cần hỏi một chút." Bang Đức không phải không có lý do khi cho rằng mình đã bị gạt ra ngoài lề. "Chỉ cần giải thích rõ một câu hỏi nhỏ là có thể khiến tôi hiểu tình hình hiện tại rồi."
"Hỏi đi!" Bác Đa lại làm bộ mặt quỷ với anh.
"Anh dường như đã làm giúp chúng tôi một vài công việc điều tra và sắp xếp mọi thứ cho chúng tôi. Vậy làm sao chúng ta biết Đức Lạp Cống Ba Nhĩ vẫn còn ở Milan?"
"Hãy tin tưởng chúng tôi đi, James." Phất Lỵ Khắc đặt một bàn tay lên tay áo của Bang Đức. "Chỉ cần Bác Đa ở đây, thì có thể khẳng định Đức Lạp Cống Ba Nhĩ vẫn còn ở trong thành phố. Chúng ta phải có người liên lạc với chính quyền ở đây, mà đây chính là việc em muốn làm thông qua Bác Đa. Chúng ta không thể tự mình làm chuyện này." Cô quay đầu nhìn Lại Phổ Khắc, còn anh ta thì chằm chằm nhìn vào tờ hóa đơn, khuôn mặt trông như bị đau tim vậy.
"Bữa trưa các người mua đủ cho tất cả mọi người trong khách sạn ăn đấy!" Anh ta đưa tờ hóa đơn cho Bang Đức, Bang Đức dùng thẻ tín dụng thanh toán.
"Được rồi!" Bác Đa trút được gánh nặng. "Được rồi, bây giờ tôi sẽ đưa các người tới chỗ người đó. Đi!"
Trong ba người họ không ai chú ý tới gã người Anh ăn mặc chỉnh tề kia. Hắn mặc áo khoác thể thao màu xanh navy, quần thể thao, một tay vuốt phẳng mái tóc màu xám dài và dày, một tay nắm chiếc gậy chống nặng nề có cán hình đầu vịt bằng đồng. Gã người Anh đó vẫn luôn ngồi cách họ chỉ vài cái bàn vuông. Họ rời khỏi nhà hàng, bước ra đường lớn, hắn cũng thanh toán, đi theo họ từ xa.
Trên con đường duy nhất dẫn tới Milan, người đi đường và xe cộ tấp nập, hỗn loạn, không khí tràn ngập mùi dầu diesel và mùi xăng nồng nặc. Bang Đức thở hổn hển. "Mùa hè sắp kết thúc rồi nhỉ!" Anh nói, "Chẳng bao lâu nữa anh sẽ không thể ngồi máy bay bay tới bay lui được đâu. Milan lúc nào cũng vậy. Anh tới đây vào mùa thu, sẽ thấy nơi này dường như được bao phủ bởi một lớp sương mờ. Chẳng bao lâu nữa ở đây sẽ tới mùa khói bụi mịt mù." Anh giơ một tay lên, vẫy một cái, một chiếc xe con Ferrari sang trọng từ trong dòng xe cộ liên miên uốn lượn đi tới, dừng lại bên lề đường nơi họ đứng.
"Phải nhanh lên, nếu không chúng ta phải đi xe buýt." Bác Đa vừa nói vừa vội vàng đẩy họ vào trong xe. Người lái xe mặt chuột tai dơi, tuổi còn rất trẻ, dáng người thấp bé. Hắn mỉm cười gật đầu. "Như trong những bộ phim cảnh sát đấu súng thời xưa nói, các người chỉ lái xe ra ngoài dạo chơi một chút thôi. Được rồi, hãy để chúng ta dạo quanh vùng quê đi!"
Gã mặc áo khoác thể thao màu xanh navy, tay cầm gậy cán đầu vịt — rõ ràng hắn là người Anh — bước ra khỏi "Trung tâm mua sắm", đứng trên vỉa hè, trân trối nhìn họ lái xe rời đi. Hắn nhìn thấy những chiếc xe con khác uốn lượn đi theo sau họ trong dòng xe cộ, không khỏi nhíu mày. Có vẻ như lúc này hắn không thể bám theo họ được nữa. Hắn lộ vẻ giận dữ quay người lại, quay về tìm điện thoại. Người phụ nữ Thụy Sĩ thích lo chuyện bao đồng kia và bạn trai người Anh của cô ta chắc chắn sẽ quay về khách sạn của họ, thời gian hắn còn nhiều. Ai cũng phải đợi, nhưng khi cả sự việc vì một chút bất cẩn nhỏ mà xảy ra sai sót, thì phải biết tình hình đang diễn ra như thế nào. Phải dụ được một người, mà trong lòng hắn hiểu rõ, mục tiêu hắn dụ chính là người phụ nữ tốt đó.
"Có hai chiếc xe con theo sau chúng ta." Bang Đức nói khi họ lái xe rời đi. "Một chiếc Fiat màu đen, một chiếc Lamborghini màu xanh lục, có thể cũng là xe thuê."
"Tốt!" Bác Đa quay đầu cười với Bang Đức. "Chúng ta không muốn phía sau mình có những chiếc xe không được chính quyền cho phép đi theo, phải không?"
Trong vài phút, họ đã đi lên một con đường cao tốc ngoài thành phố Milan, lao nhanh về phía hồ Como và Cernobbio.
"Chúng ta không phải tình cờ tới biệt thự D'Este chứ, phải không?" Bang Đức hỏi.
"Anh rất quen thuộc với Milan, phải không?" Bác Đa lại cười với anh.
"Tôi quen biệt thự D'Este. Bí mật gặp gỡ người quen của anh ở đó, quá lộ liễu. Hơn nữa, nếu chúng ta gặp gỡ ở đó, thì đồng bọn của anh chắc chắn phải là một viên cảnh sát Italy có quan hệ rộng."
"Ai nói hắn là cảnh sát Italy chứ? Dù sao các người biết những ngày này ai ở biệt thự D'Este, các người sẽ kinh ngạc không nhỏ đấy." Bác Đa dịch chuyển thân hình béo mập, ngồi thoải mái trên ghế, như thể sắp ngủ vậy.
D'Este là một trong những khách sạn lớn nhất Italy, cách nói này có thể chứng minh được. Trong năm thế kỷ qua, nó là một trang viên tư nhân bên hồ Como, cách Milan khoảng 30 dặm. Hơn một trăm năm qua nó là nơi nghỉ mát của những người giàu có và quý tộc. Khu vườn của trang viên có một bộ cơ sở vật chất được mọi người yêu thích, giúp người ta hồi phục tinh thần, bao gồm sân tennis, hồ bơi, ngựa, sân golf mười tám lỗ và món ăn vùng Lombardy tuyệt vời. Những khu vườn và ban công nổi tiếng thế giới của nó đã trở thành nơi gặp gỡ của những quan chức, chính trị gia và những nhân vật huyền thoại đã bị cách chức hoặc từ chức, còn đồ đạc và bát đĩa trong khách sạn không khác mấy so với sự xa hoa của thời đại đã qua.
Có người đang mong chờ họ tới. Bang Đức phát hiện hai nhân viên an ninh đang canh gác trong khu vườn, có một chiếc xe tải màu đen đỗ gần lối vào chính, có ý nghĩa chiến lược. Trên con đường cách khách sạn này 10 dặm, có hai người đi xe máy đi phía trước xe họ, còn hai chiếc xe con phát hiện khi họ rời khỏi nội thành Milan thì chia ra hai phía, hộ tống họ. Họ lao vun vút tới cửa chính khách sạn như một đoàn xe của tổng thống tới thăm. Một viên cảnh sát mặc thường phục vội vàng mở cửa xe.
"Đi thẳng qua, hướng về phía thang máy. Phòng suite số 21 tầng một." Anh ta nói bằng tiếng Anh gần như không có giọng địa phương, và đi cùng họ qua đại sảnh sang trọng, tới trước cửa phòng suite số 21, anh ta gõ nhẹ vào cửa rồi dẫn họ đi vào.
"James, thấy anh tôi thực sự rất vui. Vị này chắc hẳn là cô Phùng Cách Lỗ Sắt đáng yêu rồi!" M ngồi sau một chiếc bàn làm việc thanh lịch thời Louis XV, thần sắc của ông dường như không mấy hòa hợp với chiếc bàn làm việc cổ kính. Bill Tanner đứng bên cạnh một khung cửa sổ. Một người Italy nhỏ con mặc quần áo Armani và Gucci đi đi lại lại trong phòng. Bang Đức nhanh chóng giới thiệu Phất Lỵ Khắc với cấp trên của mình, M nắm chặt tay Phất Lỵ Khắc. Thời gian nắm tay lâu hơn mức cần thiết.