"Các ngươi về báo lại với vị Đại công tử kia, cứ nói Tuần Tinh Sứ không có hứng thú." Giang Thần nói.
"Ngươi thật to gan! Chuyện lớn như thế này, ngươi dựa vào cái gì mà tự quyết định? Chẳng lẽ không nên thông báo một tiếng sao? Nếu gây ra hiểu lầm giữa Thần Đình và Thương Minh, ngươi gánh vác nổi không?"
Nam tử vừa rồi buông lời bất kính lại lên tiếng.
"Ngươi thử nói chuyện với ta bằng giọng điệu đó lần nữa xem?" Giang Thần nói.
"Thử thì đã sao?"
Gã nam tử không hề để Giang Thần vào mắt, dù có là Thiên Thần thì cùng lắm cũng chỉ là một Tiểu Thiên Thần mà thôi.
Một kẻ từng cận kề đại hạn sắp đến thì có thể có bản lĩnh gì lớn chứ?
Thế nhưng, lời gã vừa dứt, gã liền kinh ngạc phát hiện thân thể mình không còn chịu sự khống chế nữa.
Cảm giác rơi tự do mãnh liệt ập đến, gã ngã rầm xuống bãi cát, nửa người bị cát mịn vùi lấp.
Gã muốn giãy giụa đứng lên, nhưng phát hiện bản thân vô luận thế nào cũng không làm được.
Một luồng sức mạnh vô hình đang đè chặt lên người gã.
"Một Nhật cấp cường giả của Thiên Thần Thương Minh mà cũng dám càn rỡ với Thiên Thần như thế sao?" Giang Thần lạnh lùng cười nói.
Cửu Linh ngăn cản hai người bên cạnh đang muốn ra tay.
"Ngươi đã thay đổi rất nhiều."
Cửu Linh thất vọng nói: "Thay đổi đến mức ta không còn nhận ra nữa. Có lẽ ngươi cho rằng gia nhập Thiên Thần Tổ là có thể nghịch thiên cải mệnh, thế nhưng, Thiên Thần cũng phân chia mạnh yếu."
"Nữ nhân của ngươi chẳng phải cũng vừa buông lời bất kính với Cửu Linh sư tỷ sao?" Lan Tâm chỉ tay lên án.
"Hóa ra việc nhục mạ và tranh chấp có mức độ nghiêm trọng như nhau sao?" Tâm Nguyệt phản bác.
Nàng vừa rồi có thái độ không cung kính quả thực không sai.
Thế nhưng, việc đó hoàn toàn không nghiêm trọng bằng sự sỉ nhục mà gã nam tử kia dành cho Giang Thần.
"Ngươi đã đả thương người của Thiên Thần Thương Minh, vô luận có nói gì cũng vô dụng, vị Tuần Tinh Sứ kia không muốn lộ diện cũng phải lộ diện." Cửu Linh lạnh lùng nói.
"Vậy thì cứ bảo Đại công tử của các ngươi tới đây đi." Giang Thần nói.
"Haizz."
Cửu Linh làm bộ làm tịch thở dài một tiếng.
Chờ đến khi kẻ dưới bãi cát một lần nữa bay lên không trung, cả nhóm liền bay thẳng về phía tinh không.
"Nếu nàng ta biết ngươi chính là Tuần Tinh Sứ, không biết sẽ có cảm tưởng gì đây?" Tâm Nguyệt trêu chọc.
"Không biết nữa."
Tâm Nguyệt lại hỏi: "Sao họ lại không nhìn ra cảnh giới của ngươi?"
"Chắc là do nhãn lực không đủ thôi." Giang Thần tùy ý nói.
---❊ ❖ ❊---
Bên ngoài tinh cầu nơi Thần Long Hoàng Triều tọa lạc, một phi thuyền tráng lệ, hoa lệ đang neo đậu.
Phi thuyền không lớn, cũng không trang bị vũ khí sát thương đáng sợ nào.
Thế nhưng, nó lại vô cùng chói mắt.
Giống như một viên ngọc trai giữa bãi cát.
Bởi vì nguyên liệu chế tạo con tàu này cực kỳ xa xỉ, không màng đến tính thực dụng, nhưng tuyệt đối xa hoa.
Vàng ròng trên phi thuyền này chỉ là loại phế liệu rác rưởi nhất.
Nhóm người Cửu Linh đi tới tinh không, bước lên phi thuyền.
Một vị công tử quý phái đang ngồi trên một thần tọa tỏa ra vầng hào quang bảy màu.
"Tìm được người chưa?"
Vị công tử quý phái lười biếng hỏi.
Nhóm Cửu Linh thần sắc ngượng ngùng, nghĩ lại trải nghiệm vừa rồi, có cảm giác không biết nên mở lời thế nào.
"Được rồi, Lan Tâm, ngươi qua đây." Vị công tử quý phái cũng không muốn nghe lời nhảm nhí.
Hắn gọi nữ tử kia đến trước mặt, đặt một tay lên đầu nàng ta.
Không lâu sau, những chuyện vừa xảy ra đều được hắn nhìn thấy và nghe thấy dưới góc nhìn thứ nhất.
"Xem ra kẻ này chính là đồ đệ của Tuần Tinh Sứ rồi."
Vị công tử quý phái nói.
"Rất có khả năng."
Cửu Linh bày tỏ rằng nếu chỉ dựa vào bản thân Thần Nam thì không thể nào đạt tới cảnh giới Thiên Thần được.
"Vốn dĩ nếu hắn cứ liên tục từ chối gặp mặt thì ta cũng khó mà làm gì, nhưng hắn đã không khống chế được cảm xúc của mình mà ra tay đánh người, vậy thì thú vị rồi đây."
Vị công tử quý phái mỉm cười, ánh mắt hướng về phía góc phòng bên cạnh.
"Tam thúc, lát nữa phải trông cậy vào người chống đỡ thể diện rồi."
Trong góc tối, một lão giả chất phác, giản dị đang đứng đó, hoàn toàn lạc lõng với sự xa hoa của con tàu này.
Nghe thấy lời vị công tử quý phái, phản ứng của lão cũng vô cùng chậm chạp.
Thế nhưng, không một ai dám xem thường lão.
Ngay sau đó, phi thuyền bay thẳng về phía tinh cầu.
Bởi vì thể tích khá nhỏ, phi thuyền có thể tiến vào bên trong tinh cầu.
Và nhanh chóng đáp xuống bãi cát lúc nãy.
Nhóm người Cửu Linh vốn tưởng rằng Giang Thần đã bỏ chạy, thế nhưng lại phát hiện đôi nam nữ này vẫn đang nằm trên bãi cát, th