Sự lo lắng trong lòng khiến Trương Hữu Vinh có phần nôn nóng. Thế nhưng, ngay khi vừa buột miệng hỏi câu đó, hắn đã hận không thể tự vả vào mặt mình một cái thật mạnh, bởi vì đây là chuyện rành rành ra đó, hành động của hắn chẳng khác nào vẽ rắn thêm chân.
Cục trưởng Quan hơi bất mãn lườm Trương Hữu Vinh một cái, hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến hắn mà chỉ nhìn chằm chằm vào Đỗ Thừa, rõ ràng là đang chờ đợi câu trả lời từ đối phương.
Đỗ Thừa mỉm cười đáp: "Đúng vậy, tôi đã nhắm trúng một mảnh đất của ông Trương đây. Tuy nhiên, tôi không phải người bản địa, quy tắc ở đây cũng không rõ lắm, nên về một số thủ tục, tôi muốn làm phiền Cục trưởng Quan một chút."
"Ồ, là mảnh đất nào vậy?" Cục trưởng Quan là người thông minh, thuận theo lời Đỗ Thừa mà hỏi một câu. Nếu chỉ là vấn đề thủ tục, Đỗ Thừa chỉ cần một cuộc điện thoại là xong, việc đích thân gọi ông ta đến chắc chắn không đơn giản như vậy.
"Cục trưởng Quan, là mảnh đất gần hồ Đại Minh đó ạ." Nghe Cục trưởng Quan hỏi đến, Trương Hữu Vinh tất nhiên là người lên tiếng đầu tiên.
"Ồ, diện tích mảnh đó khá lớn đấy, giá cả thế nào?" Cục trưởng Quan đương nhiên nắm rất rõ, dù sao đó cũng là khu vực trọng điểm của Cục Đất đai hiện nay.
Về vấn đề giá cả, Trương Hữu Vinh không dám lên tiếng. Hắn biết rõ, nếu mình hét giá hai trăm triệu, chắc chắn sẽ gặp rắc rối lớn.
Giờ phút này, Trương Hữu Vinh đã vô cùng hối hận. Bởi vì dựa vào mối quan hệ giữa Cục trưởng Quan và Đỗ Thừa, Đỗ Thừa hoàn toàn có khả năng ép chết hắn.
Nghĩ đến đây, Trương Hữu Vinh liền chuyển ánh mắt sang phía Đỗ Thừa.
Thứ hắn mong chờ lúc này chính là Đỗ Thừa có thể nương tay.
Đỗ Thừa mỉm cười nhẹ, không thèm để ý đến Trương Hữu Vinh, chỉ nói: "Nếu tính cả vài mảnh đất nhỏ khác nữa thì tổng cộng là một trăm năm mươi triệu, Cục trưởng Quan, ông thấy thế nào?"
Đỗ Thừa không phải kiểu người thích chiếm lợi, tất nhiên, hắn cũng không muốn để người khác chiếm lợi của mình.
Với mức giá một trăm năm mươi triệu, Đỗ Thừa đã đưa ra một con số cực kỳ cao.
Nghe mức giá Đỗ Thừa đưa ra, Trương Hữu Vinh cảm thấy khó mà tin nổi.
Trong suy nghĩ của hắn, lúc này dù Đỗ Thừa chỉ trả tám mươi triệu, hắn cũng phải chấp nhận. Hắn hoàn toàn không ngờ Đỗ Thừa lại đưa ra mức giá lên tới một trăm năm mươi triệu, điều này khiến ánh mắt Trương Hữu Vinh nhìn Đỗ Thừa tràn đầy vẻ cảm kích.
Chỉ là, Trương Hữu Vinh vui mừng hơi sớm. Hắn còn chưa kịp tận hưởng niềm vui thì Cục trưởng Quan đã lên tiếng: "Tôi nhớ mảnh đất đó rộng hơn ba mươi ngàn mét vuông, giá cao nhất cũng chỉ tầm một trăm triệu thôi chứ nhỉ? Một trăm năm mươi triệu, có phải là hơi cao không?"
"Đúng là hơi cao, tôi mới chỉ bàn bạc sơ bộ với Tổng giám đốc Đỗ thôi, vẫn còn có thể thương lượng, vẫn còn có thể thương lượng ạ." Cục trưởng Quan đã nói vậy, dù trong lòng không muốn nhưng Trương Hữu Vinh vẫn phải cười lấy lòng.
Đỗ Thừa chỉ cười không đáp. Phản ứng của Cục trưởng Quan nằm trong dự liệu của hắn, việc hắn nói một trăm năm mươi triệu cũng chỉ là để chừa đường lui cho Trương Hữu Vinh mà thôi.
Cục trưởng Quan ra vẻ suy nghĩ một lát rồi nói: "Thế này đi, lấy mức trung bình nhé. Một trăm hai mươi lăm triệu, cậu thấy sao?"
Cục trưởng Quan vừa lên tiếng, giá cả đã giảm hơn hai mươi triệu, Trương Hữu Vinh đương nhiên không thể vui nổi, bởi mức giá này đã hoàn toàn là giá thị trường.
Sau khi cân nhắc, Trương Hữu Vinh thầm cắn răng, rồi tươi cười nói: "Cũng được ạ. Đã là bạn của Cục trưởng Quan thì cứ một trăm hai mươi triệu đi."
Bớt đi năm triệu xem như kết giao với Đỗ Thừa, sau này có cơ hội thì tự nhiên sẽ kiếm lại được. Hơn nữa với một trăm hai mươi triệu, hắn cũng không hề lỗ.
Chỉ tiếc cho mức giá hai trăm triệu đầy phấn khích lúc trước, dù sao thì nó cũng quá viển vông.
Đến lúc này, sao Trương Hữu Vinh còn không hiểu, tất cả những điều này đều đã được Đỗ Thừa sắp đặt từ trước. Mức giá hai trăm triệu kia chỉ là để dọa cho Hoàng Trung Thiên rút lui mà thôi.
Còn về phần hắn, lỗ thì không lỗ, nhưng muốn kiếm thêm thì cũng chẳng được bao nhiêu.
"Không cần đâu, cứ một trăm ba mươi triệu đi. Ông Trương là người khá tốt, mức giá này tôi không thể để ông ấy chịu thiệt được." Đỗ Thừa mỉm cười nhẹ, rồi nói tiếp: "Chuyện cứ quyết định vậy đi. Ông Trương, ông có mang theo thỏa thuận không? Nếu có thì chúng ta ký luôn nhé."
Đỗ Thừa không ngại chi thêm mười triệu, hắn rất hài lòng với mảnh đất này, dù có phải chi thêm vài chục triệu nữa hắn cũng không bận tâm.
"Tổng giám đốc Đỗ quả nhiên sảng khoái, vậy thì cứ quyết định như thế." Cục trưởng Quan thấy Đỗ Thừa đã nói vậy thì đương nhiên không nói thêm gì nữa.
Trương Hữu Vinh tất nhiên vui mừng khôn xiết, hắn dứt khoát lấy thỏa thuận ra, dưới sự chứng kiến của Cục trưởng Quan, ký kết hợp đồng chuyển nhượng với Đỗ Thừa. Còn về các thủ tục sau đó, mọi chuyện sẽ trở nên đơn giản hơn nhiều.
Việc mua bán đã xong, cả nhóm cùng nhau dùng một bữa trưa rất vui vẻ.
Trương Hữu Vinh có thể nói là đang ra sức lấy lòng Cục trưởng Quan, hắn hiểu rõ đây là cơ hội, chỉ cần lấy lòng được ông ta thì sau này những việc liên quan đến lĩnh vực này, hắn sẽ dễ thở hơn nhiều.
Cục trưởng Quan chỉ ứng phó qua loa với Trương Hữu Vinh, ngược lại ông ta lại uống với Đỗ Thừa thêm vài ly. Trương Hữu Vinh muốn lấy lòng ông ta, còn ông ta thì muốn lấy lòng Đỗ Thừa.
Trong tình huống này, bữa cơm diễn ra vô cùng thuận lợi.
Sau khi bàn xong việc giao dịch, ngay chiều hôm đó Đỗ Thừa đã để Đông Thành bắt tay vào chuẩn bị các công việc liên quan đến kỹ thuật và thi công.
Thiết bị khoảng hai tháng nữa mới về tới nơi, vì vậy Đỗ Thừa yêu cầu Đông Thành dùng số tiền lớn thuê các đội ngũ thi công hùng hậu, tăng ca hai mươi bốn giờ mỗi ngày, cố gắng hoàn thành toàn bộ công trình trong vòng hai tháng.
Công trình quy mô lớn như vậy, thời gian có hơi gấp rút, nhưng chỉ cần có tiền thì không gì là không thể.
Chỉ cần thuê lượng lớn các đội ngũ thi công, phân công làm việc luân phiên thì hai tháng là khoảng thời gian đủ dùng.
Còn bản thân hắn thì cùng với A Tam và những người khác trở về khách sạn.
Đỗ Thừa gọi thẳng A Tam vào phòng mình, nói với A Tam: "A Tam, việc ở đây giao lại cho các anh. Nếu tôi đoán không lầm thì công trình này có thể sẽ gặp chút rắc rối, các anh giúp tôi để mắt tới một chút, tôi tuyệt đối không cho phép công trình này xảy ra bất kỳ sai sót nào."
"Anh Đỗ, ý anh là sẽ có kẻ đến gây rối đúng không?" A Tam hiểu rõ ý của Đỗ Thừa nên hỏi lại.
Đỗ Thừa khẽ gật đầu: "Gần như vậy. Các anh chú ý một chút, đối phương không phải là đám lưu manh hay thế lực nhỏ tầm thường đâu."
A Tam thấy Đỗ Thừa nghiêm túc như vậy, bản thân cũng trở nên nghiêm chỉnh hơn, cậu cam đoan: "Anh Đỗ yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ trông coi cẩn thận. Nếu có bất kỳ sự cố nào, A Tam tôi xin lấy đầu ra gặp anh."
Đỗ Thừa nhìn A Tam với ánh mắt có chút hài lòng, sau đó lấy ra một xấp tài liệu vừa in xong, đưa cho A Tam và nói: "Để ý người này. Nếu công trình có chuyện gì, chắc chắn là do hắn ra tay. Các anh theo dõi chặt chẽ thì sẽ không có vấn đề gì đâu."
Đây là tài liệu về Hoàng Trung Thiên, Đỗ Thừa vừa in bằng máy in trong phòng khách sạn.
A Tam cầm lấy tài liệu, nhìn cái tên Hoàng Trung Thiên, ánh mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên, hiển nhiên là cậu ta biết người này.
"Anh Đỗ, người này không đơn giản, hay nói đúng hơn, thế lực đứng sau hắn không hề tầm thường."
Đây là câu đầu tiên A Tam nói, đồng thời cậu ta chuyển tài liệu cho Nữ Vương và Đại Cương.
"Các anh biết hắn?" Đỗ Thừa có chút ngạc nhiên, nhưng cũng chỉ một chút mà thôi.
"Hắn là người của gia tộc họ Hoàng. Gia tộc họ Hoàng luôn là mục tiêu mà quân đội đặc biệt quan tâm. Ba người chúng tôi trước đây từng thực hiện một số kế hoạch đối phó với gia tộc này, nên cũng hiểu rõ đôi chút về họ."
A Tam giải thích, sau đó nói thêm: "Anh Đỗ, chắc anh cũng biết về gia tộc họ Hoàng đúng không?"
"Ừ, nên tôi mới bảo các anh phải để mắt tới." Đỗ Thừa không giấu giếm, đáp thẳng.
"Tôi hiểu rồi, anh Đỗ, tôi sẽ trông coi cẩn thận." Lần này A Tam càng nghiêm túc hơn, vì cậu biết đối thủ không hề đơn giản.
"Được rồi, vậy ở đây giao cho các anh, có việc gì thì gọi điện cho tôi ngay lập tức." Việc mua bán đã xong, Đỗ Thừa cũng không định ở lại lâu, dù sao thì một thời gian nữa có lẽ hắn cũng phải quay lại một chuyến.
Hơn nữa, có A Tam và những người khác ở đây, Đỗ Thừa rất yên tâm.
Thực lực của Hoàng Trung Thiên ở đây chưa đủ mạnh để đe dọa A Tam và những người khác, dù sao thì toàn bộ thế lực ngầm ở Thái Nguyên hiện nay vẫn đang nằm trong tay họ.
Lúc đi thì Đỗ Thừa đi cùng họ nên không thấy thời gian trôi qua bao lâu, lúc về thì hắn tự lái xe một mình, thời gian dường như dài hơn rất nhiều.
May là Đỗ Thừa còn có việc chính cần xử lý, nên sau khi lên xe, hắn giao quyền kiểm soát cơ thể cho Hân Nhi, để Hân Nhi điều khiển xe chạy về hướng thành phố.
Còn bản thân hắn thì thông qua Hân Nhi để bắt đầu thiết kế cho công trình kia.
Bản vẽ mà Đỗ Thừa đưa cho Đông Thành trước đó không bao gồm hồ Đại Minh và vùng núi phía sau, còn bây giờ, thiết kế của Đỗ Thừa chắc chắn sẽ bổ sung thêm hai khu vực đó vào.
Tất nhiên, việc bổ sung này có nghĩa là dự phòng trước, đợi sau khi kế hoạch của Đỗ Thừa và phía nhà nước bắt đầu thực hiện thì mới chính thức thêm vào.
Kiểu thiết kế này không làm khó được Đỗ Thừa, chỉ là sẽ tốn nhiều thời gian hơn một chút mà thôi.
Đỗ Thừa lên xe vào khoảng ba giờ chiều, đợi đến tận sáu giờ sáng ngày hôm sau, hắn mới hoàn thành xong bản thiết kế sơ lược.
Khi Đỗ Thừa về đến Nhật Nguyệt Cư thì đã là mười hai giờ trưa.
Vì không để Hân Nhi chạy với tốc độ cao, Đỗ Thừa đã lái xe gần một ngày trời mới từ Sơn Tây về đến thành phố.
Trong suốt gần một ngày đó, Đỗ Thừa cuối cùng cũng hoàn thành bản thiết kế toàn bộ công trình, đồng thời thông qua Hân Nhi gửi bản vẽ cho Đông Thành để bắt tay vào thực hiện.