Đỗ Thừa không ngờ Đỗ Ân Minh lại gọi điện cho mình vào lúc này, càng không ngờ rằng ông ta lại có được số điện thoại của anh.
Tuy nhiên, Đỗ Thừa lập tức hiểu ra ngay.
"Ông đã tìm mẹ tôi?"
Trong giọng nói của Đỗ Thừa lúc này đã lộ rõ vẻ lạnh lùng. Sự lạnh lẽo đó khiến cả Quách Y đang đứng sau lưng anh cũng cảm nhận được. Vào khoảnh khắc ấy, Quách Y càng thêm khẳng định suy đoán của mình: Đỗ Thừa đang rất tức giận, cực kỳ tức giận.
Mẹ anh đã tỉnh lại từ lâu, nhưng Đỗ Ân Minh chưa từng gọi lấy một cuộc điện thoại, chứ đừng nói là đến thăm hỏi. Đỗ Thừa vốn chẳng trông mong gì, bởi Đỗ Ân Minh càng tuyệt tình, thì sau này khi anh ra tay với nhà họ Đỗ, anh cũng sẽ càng tuyệt tình hơn. Nếu trong khoảng thời gian này Đỗ Ân Minh chịu gọi điện hay ghé thăm, có lẽ anh còn nương tay đôi chút khi xử lý nhà họ Đỗ.
Không gọi điện cũng chẳng sao, nhưng Đỗ Ân Minh lại chọn đúng thời điểm mấu chốt này để liên lạc, thậm chí còn tìm đến mẹ anh để hỏi số điện thoại. Điều này khiến cơn giận trong lòng Đỗ Thừa không thể nào kìm nén được nữa.
Dường như cảm nhận được sự lạnh lẽo trong giọng nói của Đỗ Thừa, Đỗ Ân Minh im lặng một lát rồi mới đáp: "Đỗ Thừa, ta biết mình có lỗi với con và mẹ con, nhưng ta cũng không còn cách nào khác, bên phía ta..."
"Đủ rồi, không cần giải thích nữa."
Đỗ Thừa ngắt lời Đỗ Ân Minh. Anh hoàn toàn không muốn nghe bất kỳ lời bào chữa nào, bởi trước một số sự việc, mọi lời giải thích đều trở nên nhợt nhạt. Anh hỏi thẳng vào vấn đề: "Nói đi, ông tìm tôi có chuyện gì?"
Đầu dây bên kia lại im lặng một lúc, sau đó Đỗ Ân Minh mới lên tiếng, giọng run rẩy: "Đỗ Thừa, ta đang gặp chút rắc rối, hy vọng con nể tình ta là cha con mà giúp ta lần này. Chỉ cần con giúp, ta sẵn sàng đồng ý bất cứ yêu cầu nào của con."
Rắc rối mà Đỗ Ân Minh nhắc đến chính là dự án của nhà họ Đỗ. Ông ta biết Đỗ Thừa rất giàu, không phải kiểu giàu bình thường. Chỉ cần Đỗ Thừa muốn, những vấn đề mà dự án nhà họ Đỗ đang gặp phải đều có thể được giải quyết. Ông ta đã ở vào đường cùng nên mới phải tìm đến Đỗ Thừa, bởi số vốn cần thiết để giải quyết vấn đề này không chỉ đơn giản là vài trăm triệu.
Với số tiền lớn như vậy, ngay cả khi nhà họ Đỗ đang ở thời kỳ hoàng kim, Đỗ Ân Minh cũng khó lòng vay mượn được, huống chi là bây giờ. Vì vậy, Đỗ Thừa trở thành lựa chọn duy nhất của ông ta. Chỉ là, Đỗ Ân Minh có lẽ không bao giờ ngờ tới, kẻ đứng sau giật dây tất cả chính là Đỗ Thừa. Việc ông ta đi vay tiền Đỗ Thừa chẳng khác nào một trò cười, một trò cười nực cười nhất thế gian.
Nghe Đỗ Ân Minh nói vậy, Đỗ Thừa bật cười, rất đơn giản và trực diện: "Tiền thì ông không cần phải hỏi nữa, vì vô ích thôi. Hiện tại tôi đang ở Chiết Giang, chắc ông cũng không khó để đoán ra mục đích tôi đến đây là gì chứ?"
"Cái gì!"
Đầu dây bên kia, Đỗ Ân Minh rõ ràng đã sững sờ. Tuy Đỗ Thừa không nói thẳng, nhưng với lời nhắc nhở rõ ràng như thế, sao Đỗ Ân Minh có thể không đoán ra ý của anh.
"Đỗ Thừa, tất cả chuyện này đều là do con làm?"
Giọng Đỗ Ân Minh tràn đầy phẫn nộ, cơn giận bùng lên dữ dội ngay khoảnh khắc ấy.
Đỗ Thừa hoàn toàn phớt lờ sự tức giận của Đỗ Ân Minh, anh nói từng chữ một: "Đúng vậy, chính là tôi làm. Tôi đã nói từ lâu rồi, tôi sẽ khiến nhà họ Đỗ các người mất trắng."
Nghe sự kiên quyết trong giọng nói của Đỗ Thừa, sự phẫn nộ của Đỗ Ân Minh lúc này đã tan biến không còn dấu vết, bởi ông ta không còn tư cách để tức giận nữa.
Sau gần mười giây im lặng, Đỗ Ân Minh mới chậm rãi nói: "Đỗ Thừa, con thực sự định làm đến mức này sao?"
"Là tôi làm quá đáng, hay ông không nhớ trước đây các người đã đối xử với tôi và mẹ tôi như thế nào? Ông quên rồi sao?" Đỗ Thừa chỉ lạnh lùng cười. Những chuyện trước kia, đến tận bây giờ anh vẫn nhớ như in, hay nói đúng hơn là trước khi mối thù này được trả, anh tuyệt đối sẽ không bao giờ quên.
Đỗ Ân Minh biết mình đuối lý, nhưng ông ta vẫn không có ý định từ bỏ mà cầu xin Đỗ Thừa: "Trước đây là ta sai, ta đã không làm tròn trách nhiệm của một người chồng, người cha. Đỗ Thừa, con dừng tay đi, chỉ cần con dừng lại, ta có thể đồng ý mọi yêu cầu của con, ta có thể lập tức quay về bên cạnh hai người..."
"Không cần đâu, tôi và mẹ hiện tại đang sống rất tốt."
Đỗ Thừa từ chối một cách dứt khoát và trực tiếp. Có những việc, không phải cứ muốn vãn hồi là có thể vãn hồi được.
"Đỗ Thừa, vậy ta dùng một tin tức để trao đổi với con, thế nào?"
Đỗ Ân Minh vùng vẫy lần cuối, đây cũng là quân bài cuối cùng của ông ta: "Chẳng phải con vẫn luôn tìm kiếm người thân của mẹ con sao? Ta biết người thân của bà ấy đang ở đâu, chỉ cần con dừng tay, ta sẽ nói cho con biết."
Lời đề nghị trao đổi này của Đỗ Ân Minh quả thực có sức hấp dẫn rất lớn đối với Đỗ Thừa, nhưng ông ta đã đánh giá thấp sự quyết tâm của anh. "Không cần nữa. Ông không cần phải nói thêm gì nữa, cứ như vậy đi."
Nói xong, Đỗ Thừa cúp máy ngay lập tức, không cho Đỗ Ân Minh cơ hội nói tiếp. Không chỉ vậy, Đỗ Thừa còn trực tiếp ra lệnh cho Hân Nhi giám sát điện thoại của mẹ anh và điện thoại tại Nhật Nguyệt Cư. Anh biết nếu không thuyết phục được mình, Đỗ Ân Minh chắc chắn sẽ tìm đến mẹ anh, vì vậy Đỗ Thừa đã chặn đứng con đường này.
Về phần vụ trao đổi mà Đỗ Ân Minh nhắc đến, Đỗ Thừa không phải hoàn toàn không để tâm. Nếu Đỗ Ân Minh đề cập sớm hơn, có lẽ anh sẽ cân nhắc. Nhưng bây giờ thì đã quá muộn, bởi bản thân Đỗ Thừa cũng đã tìm ra được một vài manh mối.
Chỉ là, cuộc điện thoại của Đỗ Ân Minh ít nhiều vẫn khiến tâm trạng anh trở nên tồi tệ, như thể bị một luồng cảm xúc vô hình đè nén, vô cùng khó chịu.
Ngay lúc này, Đỗ Thừa đột nhiên cảm thấy sau lưng mềm mại, tiếp đó là một đôi bàn tay trắng nõn luồn qua eo, ôm chặt lấy anh.
"Đỗ Thừa, hứa với em, đừng để bản thân quá mệt mỏi."
Giọng nói của Quách Y vang lên sau lưng Đỗ Thừa, trong giọng điệu của cô tràn ngập sự dịu dàng vô tận. Dù Đỗ Thừa không nói ra danh tính người bên kia, nhưng chỉ qua cách nói chuyện của anh, Quách Y đã đoán ra đó là ai.
"Anh biết rồi."
Cảm nhận được sự quan tâm và dịu dàng của Quách Y, Đỗ Thừa không thể từ chối tấm lòng của cô, chỉ là luồng cảm xúc vô hình đè nén trong lòng anh vẫn chưa tan đi là bao.
"Đỗ Thừa, nếu trong lòng anh thấy khó chịu, hãy giải tỏa ra đi. Em nguyện ý..."
Quách Y dường như cũng cảm nhận được sự nặng nề trên người Đỗ Thừa, và cô, như thể đã hạ quyết tâm điều gì đó, khi nói, đôi bàn tay nhỏ bé đã trượt từ eo Đỗ Thừa xuống phía dưới.
Cảm nhận được hành động và quyết định của Quách Y, Đỗ Thừa thấy sợi dây tâm hồn sâu kín nhất trong lòng như bị chạm đến. Luồng cảm xúc vô hình lúc này đã tan biến không dấu vết, thay vào đó là ánh mắt vô cùng dịu dàng và yêu thương.
Quay người lại, Đỗ Thừa ôm chặt Quách Y vào lòng, ôm thật chặt, thật chặt. Anh thì thầm bên tai cô: "Đồ ngốc, sao anh lại là loại người đó chứ? Anh yêu thương em còn không hết đây này."
Lời của Đỗ Thừa rất đơn giản, nhưng tấm chân tình đó đủ để khiến lòng Quách Y tràn ngập hạnh phúc và ngọt ngào. Những giọt nước mắt trong veo lăn dài trên đôi mắt đẹp của cô, nhưng đó là những giọt nước mắt của niềm vui, của hạnh phúc.
Vào khoảnh khắc này, Quách Y cuối cùng cũng có thể cảm nhận được rằng Đỗ Thừa yêu cô, và yêu cô bằng cả tấm lòng.
"Anh hơi mệt, muốn ngủ một giấc, chúng ta cùng ngủ nhé, cứ ôm nhau như thế này mà ngủ."
Đỗ Thừa lau những giọt nước mắt nơi khóe mắt Quách Y, vừa nói vừa bế bổng cô lên.
"Vâng."
Quách Y khẽ gật đầu, rồi vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào lòng Đỗ Thừa, tận hưởng cảm giác hạnh phúc đó.
Giấc ngủ này, Đỗ Thừa ngủ liền hơn năm tiếng đồng hồ, từ buổi chiều cho đến khoảng bảy giờ tối. Trong khoảng thời gian đó, Đỗ Thừa giao toàn bộ tín hiệu điện thoại cho Hân Nhi phụ trách, còn anh chỉ đơn thuần ôm Quách Y mà ngủ, ngủ một giấc thật ngon, không suy nghĩ, không làm gì cả.
Quách Y cũng ngủ, chỉ là cô tỉnh dậy sớm hơn Đỗ Thừa một chút. Sau khi tỉnh dậy, cô không rời khỏi vòng tay Đỗ Thừa mà cứ nằm đó ngắm nhìn anh.
Không hiểu sao, vào khoảnh khắc này, trong lòng Quách Y lại nảy sinh một ý niệm vô cùng mãnh liệt, đó là muốn ở lại bên cạnh Đỗ Thừa, mãi mãi, mãi mãi.
Bởi cô nhận ra, mình dường như đã không thể rời xa vòng tay ấm áp này của Đỗ Thừa, cũng không thể rời xa anh được nữa.
Tuy nhiên, ý niệm này nhanh chóng bị cô phủ nhận. Cô biết Đỗ Thừa có rất nhiều phụ nữ, nói thật lòng, cô không ngại chia sẻ anh với họ, nhưng cô biết Cố Tư Hân và những người khác chắc chắn sẽ ngại. Cô muốn ở lại bên cạnh Đỗ Thừa, nhưng không muốn vì sự xuất hiện của mình mà khiến Đỗ Thừa khó xử, khiến mối quan hệ tình cảm giữa anh và Cố Tư Hân gặp vấn đề. Nếu như vậy, cô thà rời đi, rời đi một mình.
Hơn nữa, cô còn cần phải ở bên cạnh sư phụ mình, đợi sau này sư phụ già đi, cô sẽ chăm sóc bà. Vì vậy, đối với Quách Y, ý niệm này giống như một thứ xa xỉ, một thứ mà cô chỉ có thể ước mơ chứ không thể chạm tới.
Điều duy nhất cô có thể làm lúc này là trân trọng từng khoảnh khắc bên Đỗ Thừa, yêu anh, cảm nhận tình yêu mà anh dành cho cô. Dù là từng phút, từng giây, cô cũng phải nắm bắt thật chặt, bởi mỗi phút giây trôi qua cũng đồng nghĩa với việc thời gian cô được ở bên Đỗ Thừa lại giảm đi.