Phòng khách sạn cao cấp này được thiết kế theo kiểu hai phòng ngủ một phòng khách điển hình. Ngoài diện tích hơn hai mươi mét vuông ở phòng khách, còn có hai căn phòng riêng biệt, mỗi phòng đều tích hợp nhà vệ sinh khép kín.
Khoảng nửa tiếng sau, Trình Yên mới từ trong phòng bước ra.
Sau khi tắm rửa, Trình Yên đã trút bỏ bộ đồng phục tiếp viên hàng không, thay vào đó là một chiếc váy dài màu hồng nhạt. Bộ váy này Đỗ Thừa từng nhìn thấy, là do Lý Ân Tuệ thiết kế. Kiểu dáng trông vô cùng trang nhã nhưng không kém phần tinh nghịch. Khoác lên mình chiếc váy này, khí chất thanh tao vốn có của Trình Yên càng thêm nổi bật. Cộng thêm mái tóc dài xõa tung, trông cô chẳng khác nào đóa hoa rực rỡ, xinh đẹp đến mức không từ ngữ nào tả xiết.
Vẻ đẹp của Trình Yên khiến Đỗ Thừa ngẩn ngơ trong giây lát. Anh thầm cảm thán trong lòng, nếu chỉ xét về nhan sắc, Trình Yên quả thực có thể dùng từ "hoàn hảo" để hình dung.
"Đẹp không?" Nhìn ánh mắt có chút ngẩn ngơ của Đỗ Thừa, gương mặt xinh đẹp của Trình Yên hơi ửng hồng, cô khẽ hỏi.
"Ừm."
Đỗ Thừa khẽ gật đầu, trong lòng tràn đầy tự hào, bởi vì người phụ nữ hoàn hảo này đã là người phụ nữ của anh.
Đúng lúc này, điện thoại của Đỗ Thừa vang lên. Người gọi đến là Đàm Văn, rõ ràng Đàm Văn đã đến sảnh khách sạn.
Đỗ Thừa không bắt máy mà tắt điện thoại, sau đó đứng dậy nói với Trình Yên: "Đàm Văn đến rồi, chúng ta đi thôi, anh đưa em đi gặp cậu ấy."
Trình Yên khẽ gật đầu, sau đó khoác tay Đỗ Thừa, trên gương mặt lộ rõ vẻ ngọt ngào.
Cảm nhận được sự đàn hồi kinh ngạc truyền đến từ bộ ngực đầy đặn của Trình Yên, Đỗ Thừa cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Hơn nữa, đây không phải là thành phố S, Đỗ Thừa cũng không cần phải quá dè dặt, anh cứ thế khoác tay Trình Yên cùng rời khỏi phòng.
Dưới lầu, Đàm Văn đã đợi sẵn ở đại sảnh. Thấy Đỗ Thừa bước ra, Đàm Văn mỉm cười chào, nhưng khi ánh mắt chuyển sang Trình Yên, thấy một người đẹp đến mức cực hạn như vậy, ánh mắt Đàm Văn không khỏi ngẩn ra.
May mà khả năng tự chủ của Đàm Văn rất tốt, sau khi ngẩn người một chút liền vội vàng thu hồi ánh mắt, bởi vì đây là hành vi thiếu lịch sự, hơn nữa đối phương rõ ràng là người phụ nữ của Đỗ Thừa.
Tuy nhiên, trong lòng Đàm Văn vẫn không ngừng tán thưởng. Một mỹ nhân tuyệt sắc như vậy, anh chưa từng thấy bao giờ, dù là những nữ minh tinh xinh đẹp trên truyền hình cũng không thể so sánh với Trình Yên.
"Trình Yên, đây chính là Đàm Văn."
Sau khi đi đến trước mặt Đàm Văn, Đỗ Thừa trực tiếp giới thiệu với Trình Yên.
"Tổng giám đốc Đàm, chào anh." Trình Yên khẽ buông tay Đỗ Thừa, mỉm cười đưa tay ra nói.
"Cô Trình, chào cô."
Đối diện với một mỹ nhân đẳng cấp như vậy, trong lòng Đàm Văn vẫn rất căng thẳng, sau khi bắt tay nhẹ với Trình Yên liền vội vàng buông ra.
"Được rồi, chúng ta tìm chỗ nào ăn trưa trước đã."
Sau khi Trình Yên và Đàm Văn làm quen, Đỗ Thừa lên tiếng. Lúc này đã hơn mười hai giờ trưa, đúng là thời điểm ăn trưa.
Đỗ Thừa chọn một nhà hàng Trung Quốc mà anh và Đàm Văn từng ghé qua vài lần. Đàm Văn và Trình Yên trò chuyện khá hợp ý.
Trong lúc đó, Trình Yên cố ý dẫn dắt câu chuyện sang lĩnh vực kinh doanh. Điều khiến Đỗ Thừa hơi ngạc nhiên là dù Trình Yên đã làm tiếp viên hàng không vài năm, nhưng những kiến thức từng học trước đây cô vẫn không hề quên. Khi nói chuyện với Đàm Văn về các vấn đề kinh doanh, cô tỏ ra vô cùng sắc sảo và chính xác, ngay cả Đàm Văn cũng phải thừa nhận mình không bằng, đúng là sinh viên ưu tú của các trường đại học danh tiếng.
Đàm Văn vốn tưởng Trình Yên là người yêu của Đỗ Thừa, thay mặt Đỗ Thừa đến quản lý Tinh Đằng Khoa Kỹ. Dù ngoài miệng không nói gì nhưng trong lòng anh vẫn có chút không tán thành. Thế nhưng sau bữa cơm, cái nhìn của Đàm Văn đối với Trình Yên đã hoàn toàn thay đổi, thậm chí còn thêm vài phần kính nể.
Bữa cơm kéo dài hơn một tiếng đồng hồ, khi ăn xong đã là hơn hai giờ chiều.
Đỗ Thừa vốn định dành cả buổi chiều để đi chơi cùng Trình Yên, ngày mai mới cùng cô đến Tinh Đằng Khoa Kỹ. Thế nhưng theo yêu cầu của Trình Yên, sau khi ăn xong, Đỗ Thừa cùng Trình Yên và Đàm Văn lái xe thẳng đến Tinh Đằng Khoa Kỹ.
Tinh Đằng Khoa Kỹ hiện tại vừa nhận đơn hàng vừa tiến hành phát triển, công việc đang diễn ra vô cùng sôi nổi. Lúc Đỗ Thừa và mọi người đến nơi, Chung Thành Thọ đang bàn chuyện làm ăn với một thương hiệu lớn, cô "thư ký xinh đẹp" là con gái ông đang ngồi bên cạnh ghi chép.
Dù Chung Thành Thọ khá thật thà nhưng trong kinh doanh lại có phương pháp riêng. Khi đàm phán, thủ đoạn của ông cũng rất tinh minh. Những ngày qua, nhờ ông ký được nhiều đơn hàng lớn mà Tinh Đằng Khoa Kỹ không chỉ duy trì được sự phát triển mà còn có chút lợi nhuận.
Sau khi Chung Thành Thọ bàn xong công việc, Đàm Văn liền tiếp đón ông và con gái Chung Linh tại văn phòng tạm thời của mình.
Vừa bước vào văn phòng, Chung Thành Thọ rõ ràng hơi ngẩn người, vì ông nhìn thấy vị trí vốn thuộc về Đàm Văn nay lại có người khác ngồi, còn Đàm Văn thì đứng bên cạnh với vẻ cung kính.
Chung Thành Thọ không hề xa lạ với Đỗ Thừa. Lần trước khi Đỗ Thừa và Đàm Văn đến đây, ông đã đoán về thân phận của Đỗ Thừa. Chỉ là Chung Thành Thọ không ngờ rằng, Đỗ Thừa mới chính là ông chủ thực sự của mình, còn Đàm Văn chỉ là người làm thuê cho Đỗ Thừa mà thôi.
Tất nhiên, ánh mắt của Chung Thành Thọ cũng không tránh khỏi việc dừng lại trên người Trình Yên. Là người từng trải, Chung Thành Thọ kiểm soát tâm lý rất tốt, nhưng dù vậy, ông vẫn vô cùng kinh ngạc trước nhan sắc của Trình Yên. Điều khiến ông khó hiểu là tại sao Đàm Văn lại dẫn hai người này đến tìm mình.
Ánh mắt Chung Linh thì dán chặt vào Trình Yên. Dù cô cũng được coi là mỹ nhân, nhưng so với Trình Yên thì cả khí chất lẫn nhan sắc đều kém xa, điều này khiến ánh mắt Chung Linh nhìn Trình Yên tràn đầy sự ngưỡng mộ.
Đồng thời, Chung Linh liếc nhìn Đỗ Thừa, rõ ràng việc Đỗ Thừa ngồi vào vị trí đó cũng khiến cô cảm thấy khó hiểu.
"Tổng giám đốc Chung, ông đến rồi."
Thấy Chung Thành Thọ bước vào, Đàm Văn bắt tay ông, sau đó chỉ vào Đỗ Thừa nói: "Lần trước quên giới thiệu với ông, đây là Đỗ Thừa, cổ đông lớn nhất của Doanh Liên Điện Tử, cũng là ông chủ của tôi."
Nghe Đàm Văn nói vậy, trong ánh mắt Chung Thành Thọ lộ rõ vẻ kinh ngạc, ánh mắt ông cũng không tự chủ được mà chuyển sang người Đỗ Thừa.
Đỗ Thừa lúc này cũng đứng dậy, đưa tay ra nói với Chung Thành Thọ: "Tổng giám đốc Chung, lần này mới là lần gặp mặt chính thức của chúng ta, tôi là Đỗ Thừa."
"Tổng giám đốc Đỗ, hóa ra anh là người tài không lộ tướng." Dù sao cũng là người trong giới kinh doanh, sau khi hết kinh ngạc, Chung Thành Thọ nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, vội vàng bước tới bắt tay với người chủ thực sự của mình.
Trong khi Đỗ Thừa và Chung Thành Thọ bắt tay, Chung Linh thì ngẩn ngơ nhìn Đỗ Thừa. Lần trước khi Đỗ Thừa đến, cô còn đầy thích thú quan sát anh, không ngờ Đỗ Thừa mới chính là ông chủ lớn thực sự của họ.
"Tổng giám đốc Chung, công nghệ ổ cứng mà chúng ta đang phát triển chính là do Tổng giám đốc Đỗ nghiên cứu ra. Nếu có gì không hiểu, ông có thể trực tiếp hỏi Tổng giám đốc Đỗ, anh ấy là chuyên gia trong lĩnh vực này đấy."
Hai chữ "chuyên gia", Đàm Văn cố ý nhấn mạnh. Về phương diện này, anh vô cùng sùng bái Đỗ Thừa.
Nếu nói lúc nãy Chung Thành Thọ chỉ hơi kinh ngạc, thì lúc này ánh mắt ông nhìn Đỗ Thừa đã tràn đầy sự chấn động.
Bởi vì Chung Thành Thọ nghĩ đến một khả năng, một khả năng mà ngay cả chính ông cũng không dám tin.
Công nghệ của chiếc ổ cứng đó, Chung Thành Thọ và tất cả nhân viên bộ phận phát triển đã nghiên cứu qua, và hiện tại đang trong quá trình hoàn thiện. Về cơ bản, bao gồm cả chính Chung Thành Thọ, đều cho rằng công nghệ này cao cấp hơn nhiều so với các công nghệ ổ cứng đang có mặt trên thị trường hoặc đang được phát triển.
Một chiếc ổ cứng tốt hơn một chút thôi cũng cần một đội ngũ kỹ thuật hùng hậu đầu tư hàng triệu, thậm chí hàng chục triệu tiền vốn nghiên cứu mới có thể tạo ra. Còn công nghệ ổ cứng có hàm lượng kỹ thuật vượt xa giai đoạn hiện tại này, nếu không có vài chục triệu hoặc một đội ngũ phát triển mạnh mẽ nhất, thì tuyệt đối không thể nào nghiên cứu ra được.
Thế nhưng, công nghệ ổ cứng mà Đỗ Thừa đưa cho họ lại vượt xa bất kỳ công nghệ nào ở giai đoạn hiện tại.
Trong suy nghĩ của Chung Thành Thọ, muốn nghiên cứu ra công nghệ ổ cứng này, nếu không có gần trăm triệu tiền vốn nghiên cứu, không có đội ngũ phát triển mạnh nhất trong ngành, thì tuyệt đối không thể nào làm được.
Nhưng nếu thực sự có thực lực đó, tại sao đối phương lại giao công nghệ ổ cứng có khả năng gây sốt này cho một công ty nhỏ thậm chí còn chưa có trung tâm nghiên cứu? Vì vậy, Chung Thành Thọ luôn cảm thấy vô cùng nghi hoặc.
Lúc này nghe Đàm Văn nói, đặc biệt là khi Đàm Văn nhắc đến hai chữ "chuyên gia", trong đầu Chung Thành Thọ bỗng nảy ra một ý nghĩ điên rồ, đó là liệu công nghệ ổ cứng này có phải do chàng trai trẻ trước mặt này tạo ra hay không.
Nghĩ đến khả năng này, Chung Thành Thọ suy nghĩ một chút rồi trực tiếp hỏi Đỗ Thừa: "Tổng giám đốc Đỗ, công nghệ ổ cứng này, chẳng lẽ là do anh nghiên cứu ra?"
"Coi là vậy đi, sao thế, có vấn đề gì à?" Đỗ Thừa khẽ gật đầu. Tuy nhiên nói chính xác hơn, công nghệ ổ cứng này là do Hân Nhi đưa cho anh, còn anh chỉ là người in ấn ra mà thôi.
Mặc dù Đỗ Thừa không nói rõ, nhưng câu trả lời này đã đủ khiến Chung Thành Thọ vô cùng chấn động. Rõ ràng, đến lúc này Chung Thành Thọ đã hiểu hai chữ "chuyên gia" mà Đàm Văn nói có ý nghĩa gì.
Nghĩ thì nghĩ vậy, Chung Thành Thọ vẫn vội vàng đáp: "Không có, chỉ là công nghệ ổ cứng này thực sự quá mạnh mẽ, không ngờ Tổng giám đốc Đỗ tuổi còn trẻ mà đã có trình độ thâm sâu đến thế trong lĩnh vực này."