"Đỗ Thừa, có phải em ngốc lắm không?" Không biết từ lúc nào, Hàn Trí Kỳ đã thoát khỏi trạng thái ngẩn ngơ, chỉ là trong nụ cười của cô lại thoáng nét đắng cay: "Người Trung Quốc các anh có câu: 'Biết không thể mà vẫn làm', bây giờ em đã hiểu câu đó nghĩa là gì rồi."
Đỗ Thừa cũng hiểu ý của Hàn Trí Kỳ, điều này khiến anh cảm thấy khá đau đầu, nhưng vẻ ngoài vẫn không hề biểu lộ ra.
Hàn Trí Kỳ dừng lại một lát rồi hỏi tiếp: "Đỗ Thừa, anh rất yêu Cố Tư Hân, đúng không?"
Đỗ Thừa khẽ gật đầu, mặc dù tình yêu của anh chia làm nhiều phần, nhưng phần dành cho Cố Tư Hân vẫn luôn là lớn nhất.
Hàn Trí Kỳ không nói gì thêm, chỉ tự rót cho mình một ly rượu vang, từ từ nhấm nháp.
Đỗ Thừa tất nhiên càng không muốn nói gì, bởi quyết định của Hàn Trí Kỳ khiến anh thấy khá nhức nhối, quan trọng nhất là anh không biết cô ấy đã quyết định điều gì.
Trong tình cảnh này, thời gian trôi đi rõ ràng là chậm hơn hẳn.
Mãi mới đợi đến lúc thuốc sắc xong, Đỗ Thừa đứng dậy chắt thuốc ra bát, bỏ bã rồi mới bưng đến cho Hàn Trí Kỳ.
"Đắng quá."
Hàn Trí Kỳ chỉ khẽ nhấp một ngụm, cái lưỡi nhỏ xinh theo bản năng hơi thè ra, trông vô cùng đáng yêu.
"Thuốc đắng dã tật." Nhìn dáng vẻ đó của Hàn Trí Kỳ, trên mặt Đỗ Thừa lộ ra một nụ cười nhạt.
Thực ra, thuốc này tuy đắng, nhưng uống vào lòng Hàn Trí Kỳ lại thấy ngọt ngào.
Hàn Trí Kỳ rất nghiêm túc uống cạn cả bát thuốc, vì uống quá nhiều nên cô không nhịn được mà ợ một cái, lập tức đỏ bừng mặt vì xấu hổ.
Đỗ Thừa biết thuốc đắng nên đã chuẩn bị từ trước, sau khi cô uống xong, anh lấy từ túi đựng rượu vang ra một gói kẹo sữa đặc biệt, vừa bóc vỏ vừa nói: "Ăn viên kẹo đi, sẽ không thấy đắng nữa."
Hồi nhỏ sức khỏe Đỗ Thừa không tốt, mỗi lần anh ốm dậy, mẹ đều cho anh một viên kẹo sau khi uống thuốc.
Tuy nhiên, loại kẹo Đỗ Thừa ăn ngày đó là loại kẹo Bát Bảo hình tròn, đặc sản của thành phố, rất rẻ, chỉ một hào một viên. Đối với Đỗ Thừa khi ấy, đó là món quà vặt hiếm hoi.
Giờ đây, khi đang bóc kẹo cho Hàn Trí Kỳ, tâm trí Đỗ Thừa không khỏi quay về thời thơ ấu, trên mặt vô thức hiện lên một nụ cười hoài niệm.
Hàn Trí Kỳ không chú ý đến nụ cười nhạt trên mặt Đỗ Thừa, cô thẹn thùng đón lấy viên kẹo đã bóc vỏ, gương mặt xinh đẹp thoáng vẻ ngọt ngào. Sự chu đáo của Đỗ Thừa càng khiến trái tim cô rung động.
Kẹo rất ngọt, nhưng lòng Hàn Trí Kỳ còn ngọt hơn.
Đột nhiên, Hàn Trí Kỳ hỏi: "Đỗ Thừa, anh đối với Cố Tư Hân cũng tốt như vậy sao?"
"Ừ." Đỗ Thừa khẽ đáp, không nói thêm gì.
"Đỗ Thừa, vậy anh đã từng bóc kẹo cho Cố Tư Hân ăn chưa?" Hàn Trí Kỳ hỏi tiếp, ánh mắt đầy vẻ mong chờ.
"Chưa, sao em lại hỏi vậy?" Đỗ Thừa lắc đầu, không hiểu ý cô.
"Không có gì."
Hàn Trí Kỳ cũng lắc đầu, chỉ là gương mặt xinh đẹp lại nở nụ cười ngọt ngào hơn.
Với sự thông minh của Đỗ Thừa, nhất thời không hiểu không có nghĩa là mãi mãi không biết. Chỉ là nhìn nụ cười ngọt ngào của Hàn Trí Kỳ, anh đã lờ mờ đoán ra được vài phần.
"Được rồi, em muốn ngủ, Đỗ Thừa, anh đã hứa là đợi em ngủ rồi mới đi mà." Hàn Trí Kỳ vừa nói vừa đứng dậy đầy mong đợi.
"Ừ, anh sẽ đợi em ngủ rồi mới đi."
Đỗ Thừa không có ý kiến gì về việc này, hơn nữa việc đợi Hàn Trí Kỳ ngủ không phải là khó, vì anh đã chuẩn bị sẵn các thủ thuật massage để giúp cô đi vào giấc ngủ sâu.
Đêm đã khuya, khoảng mười một giờ đêm, Đỗ Thừa mới rời khỏi khách sạn Hội Triển.
Sau khi Hàn Trí Kỳ đi vào trạng thái ngủ sâu, chất lượng giấc ngủ chắc chắn sẽ rất tốt, ngủ một mạch đến sáng hôm sau cũng không thành vấn đề, Đỗ Thừa không cần phải lo lắng gì nữa.
Vì vậy, sau khi rời khách sạn, Đỗ Thừa lái xe trở về biệt thự số 15.
Tất nhiên, ngày mai Đỗ Thừa còn phải cùng Hàn Trí Kỳ đi Sơn Đông, leo núi Thái Sơn. Đối với Thái Sơn, Đỗ Thừa cũng đã ngưỡng mộ từ lâu.
Đứng cao mới nhìn xa được, nơi cao cũng giúp mở mang tầm nhìn và tấm lòng, Đỗ Thừa muốn thử trải nghiệm cảm giác đó.
Cái chết của Quách Tấn khiến tâm trí Đỗ Thừa thư thái hơn nhiều, đi du ngoạn quả thực là một lựa chọn không tồi.
Khi Đỗ Thừa về đến biệt thự số 15, Cố Giai Nghi vẫn chưa ngủ, cô đang nằm thoải mái trên giường của Đỗ Thừa xem tài liệu.
"Đỗ Thừa, anh đi tắm đi, em có chuyện muốn nói với anh, đồ đạc em chuẩn bị sẵn cho anh rồi."
Thấy Đỗ Thừa về, Cố Giai Nghi không đặt tài liệu xuống mà chỉ nói một câu đơn giản, còn việc tại sao Đỗ Thừa về muộn, cô không hề hỏi.
Cố Giai Nghi chưa bao giờ hỏi Đỗ Thừa đi đâu, vì cô biết, những gì Đỗ Thừa muốn nói sẽ tự khắc nói, còn những gì anh không muốn nói, cô hỏi cũng vô ích.
Đỗ Thừa cũng muốn đi tắm, dù sao tối nay đã xử lý một vụ việc, tuy không dính máu me nhưng trong tiềm thức, anh vẫn muốn gột rửa sạch sẽ, nên anh đáp một tiếng rồi đi thẳng vào phòng tắm.
Cố Giai Nghi biết thói quen tắm rửa hàng ngày của Đỗ Thừa, quần áo thay đã chuẩn bị sẵn, nên sau khi tắm rửa qua loa, Đỗ Thừa bước ra khỏi phòng tắm.
"Sao thế, có chuyện gì muốn nói với anh?"
Đỗ Thừa chui vào chăn, khẽ ôm lấy vòng eo mềm mại của Cố Giai Nghi rồi mới khẽ hỏi.
Tay Đỗ Thừa bắt đầu không yên phận, Cố Giai Nghi đặt tài liệu xuống, nắm lấy bàn tay đang quậy phá của anh rồi nói: "Công ty gần đây không có việc gì gấp, vài ngày nữa em định cùng Tư Hân đi Paris chơi một chuyến, được không anh?"
Tập đoàn Điện cơ Vinh Hân hiện tại có thanh thế vô cùng đáng nể, về mặt hiệu suất kinh doanh thậm chí có thể sánh ngang với Điện cơ Thái Bình Dương. Hơn nữa, vào ngày mùng 8 Tết, Vinh Hân lại công bố thông số kỹ thuật của một loại động cơ mới, ngay lập tức tạo nên tiếng vang cực lớn.
Tuy nhiên lần này Vinh Hân không chọn hợp tác với Thái Bình Dương, vì đối tượng khách hàng của loại động cơ này không nhiều, dù có kinh doanh độc quyền thì doanh số cũng không bằng loại động cơ bước hỗn hợp trước đó, nên đối với các doanh nghiệp khác cũng không gây ra mối đe dọa lớn.
Tất nhiên, mục đích Vinh Hân công bố loại động cơ này chủ yếu là để xây dựng danh tiếng, giúp thương hiệu vốn đã rất nổi tiếng lại nâng thêm một bậc. Và cuối tháng ba hoặc đầu tháng tư tới đây, sẽ là thời điểm Vinh Hân thực sự cất cánh.
Vì Vinh Hân đã có vài loại động cơ tiên tiến hơn sắp hoàn thiện, chỉ cần tung ra thị trường là có thể quét sạch toàn bộ phân khúc. Hơn nữa, Cố Giai Nghi đã làm theo lời Đỗ Thừa, bắt đầu mở rộng quy mô sản xuất, nên về nguồn cung sẽ không gặp vấn đề gì lớn.
Vì vậy, từ bây giờ đến giữa hoặc cuối tháng ba, Cố Giai Nghi hoàn toàn có thể thư giãn một chút. Đi Paris là một lựa chọn tốt, vừa có thể ở bên Cố Tư Hân, vừa có thể nghỉ ngơi.
Trong tình cảnh này, Đỗ Thừa tất nhiên sẽ không phản đối, liền đáp: "Đi thư giãn cũng tốt, anh còn mong em đi nghỉ ngơi đây. Tư Hân mà biết em cũng đi, chắc chắn sẽ rất vui."
Cố Giai Nghi biết Đỗ Thừa sẽ không từ chối, và mục đích cô hỏi như vậy cũng là vì Đỗ Thừa, nên sau khi nghe anh nói xong, cô hỏi tiếp: "Đỗ Thừa, còn anh thì sao?"
"Anh không đi được, vì anh phải đến Bắc Kinh một chuyến."
Nếu không có việc gì, Đỗ Thừa tất nhiên không ngại cùng Cố Giai Nghi đi một chuyến, chỉ là vào thời gian đó, anh có lẽ phải chuẩn bị cho cuộc diễn tập đặc nhiệm mười quốc gia.
Suy nghĩ một lát, Đỗ Thừa đứng dậy lấy từ túi bộ quần áo lúc nãy ra chiếc huy hiệu đại diện cho thân phận của Cục Cảnh vệ, dưới ánh mắt khó hiểu của Cố Giai Nghi, anh đưa cho cô.
"Cục Cảnh vệ Trung ương, Đỗ Thừa?"
Nhìn cái tên Đỗ Thừa khắc phía sau huy hiệu, Cố Giai Nghi sững sờ, sau đó nhìn anh đầy kinh ngạc.
Tuy Cố Giai Nghi không biết Cục Cảnh vệ là cơ quan gì, nhưng chỉ dựa vào hai chữ "Trung ương", cô có thể khẳng định thân phận này tuyệt đối không đơn giản.
"Đây là một thân phận khác của anh, chỉ là treo tên, nhưng đôi khi cần thực hiện một vài nhiệm vụ."
Thực ra, thân phận này Đỗ Thừa cũng không cần phải giấu giếm nữa, nên anh thẳng thắn nói với Cố Giai Nghi: "Khoảng ngày mùng 10 anh phải đến Bắc Kinh, sau đó tham gia cuộc diễn tập đặc nhiệm mười quốc gia tổ chức tại Pháp, có thể mất khoảng mười ngày. Anh cũng không biết lúc đó có rảnh không, nếu rảnh, anh sẽ đến Paris tìm em và Tư Hân."
"Vâng."
Cố Giai Nghi khẽ gật đầu, mặc dù sau vụ việc ở khách sạn lần trước, cô đã biết Đỗ Thừa còn có những bí mật mà cô chưa biết, chỉ là không ngờ anh lại có thân phận như vậy.
Tuy nhiên, thân phận này của Đỗ Thừa đã giúp cô hiểu ra rất nhiều chuyện, cũng hiểu tại sao sự phát triển của công ty Vinh Hân lại luôn thuận lợi đến thế.