Chỉ là đơn giản hai cú đá, nhưng gã trung niên kia đã bị Đỗ Thừa đá bay ra xa tận mấy mét.
Lần này, hai tên vệ sĩ của gã trung niên đã bắt đầu sợ hãi. Một tên vội vàng đỡ hắn dậy, tên còn lại đứng chắn trước mặt, đề phòng Đỗ Thừa tiếp tục tấn công.
Tuy nhiên, Đỗ Thừa không định đuổi theo nữa, anh chỉ xoay người đi về phía Trình Yên. Với anh, giẫm đạp hạng người này chẳng có lấy một chút thú vị.
Nhưng gã trung niên kia không định bỏ qua. Sau khi lấy lại hơi, hắn cắn răng chịu đau, quát lớn với hai tên vệ sĩ: “Lũ phế vật, làm gì thế hả? Đánh nó cho tao! Có chuyện gì tao chịu hết!”
“Rõ, ông chủ.”
Hai tên vệ sĩ đáp lời, đặt hành lý sang bên cạnh rồi hùng hổ lao về phía Đỗ Thừa. Gã trung niên kia hận Đỗ Thừa đến tận xương tủy, cảm thấy mất mặt vô cùng, ánh mắt lộ rõ vẻ thâm độc, hận không thể ăn tươi nuốt sống anh. Theo hắn nghĩ, chỉ cần có đủ tiền, hắn sẽ không ngần ngại đè bẹp Đỗ Thừa.
Thấy hai tên vệ sĩ xông đến, trên mặt Đỗ Thừa thoáng hiện nụ cười nhàn nhạt đầy vẻ thâm hiểm. Mỗi khi anh lộ ra nụ cười này, nghĩa là trong đầu anh đã tính toán xong xuôi một kế hoạch nào đó, chỉ tiếc là gã trung niên không hề hay biết.
Hai tên vệ sĩ rõ ràng có chút kiêng dè vì cú đá kinh người ban nãy của Đỗ Thừa, nhưng lấy hai đánh một, chúng vẫn tự tin hơn hẳn. Không một lời thừa thãi, chúng chia ra hai hướng tả hữu phối hợp tấn công.
Chỉ tiếc, trình độ vệ sĩ hạng này trong mắt Đỗ Thừa vẫn quá yếu. Anh chỉ hơi né người, túm lấy áo hai tên rồi mạnh tay đập chúng vào nhau. Lực va chạm mạnh mẽ khiến cả hai ngã gục xuống đất, không gượng dậy nổi.
“Trình Yên, em đi tính tiền với cô nhân viên này đi, lát nữa anh tìm em.” Đỗ Thừa lấy thẻ ngân hàng trong ví đưa cho Trình Yên.
“Vâng.”
Trình Yên gật đầu, cô hoàn toàn tin tưởng Đỗ Thừa nên không hỏi han gì, chỉ cầm thẻ đi theo cô nhân viên bán hàng về phía quầy thu ngân.
Đỗ Thừa xoay người đi về phía gã trung niên. Hắn lúc này đã lộ rõ vẻ sợ hãi, còn cô nàng váy ngắn bên cạnh thì run rẩy trốn sau lưng hắn.
“Mày người Sơn Tây, đúng không?” Đỗ Thừa đi tới trước mặt, nhàn nhạt hỏi.
“Đúng… đúng ạ.”
Gã trung niên sợ hãi run rẩy. Hắn là kiểu người điển hình khinh thiện sợ ác. Nghe giọng vùng Sơn Tây từ câu đầu tiên, Đỗ Thừa đã đoán ra.
“Mày làm mỏ than phải không?” Đỗ Thừa vừa lấy điện thoại ra vừa hỏi tiếp.
“Vâng…” Gã trung niên bắt đầu run lên bần bật khi nghe Đỗ Thừa gọi điện cho người đến áp giải mình đi. Hắn biết Đỗ Thừa không gọi cảnh sát, vì nếu là cảnh sát thì đã không làm gì được hắn, khả năng duy nhất là Đỗ Thừa thuộc về một thế lực khác.
Mấy phút sau, A Tam lái chiếc Lamborghini đến, theo sau là một chiếc xe minibus của Huyền Đường. Sau khi A Tam đưa gã trung niên đi, Đỗ Thừa quay lại tiếp tục đi dạo cùng Trình Yên như không có chuyện gì xảy ra.
Buổi tối, sau khi xong việc, Đỗ Thừa lái xe đến tòa nhà anh mua cho Huyền Đường – hiện là trụ sở của đoàn tinh anh tại Hạ Môn. Khi Đỗ Thừa đến nơi, A Tam đã đứng chờ sẵn.
“Xử lý thế nào rồi?” Đỗ Thừa hỏi.
“Chỉ mới dọa một chút là hắn khai sạch, nhưng hắn cũng không biết nhiều lắm.” A Tam đáp, tỏ vẻ tiếc nuối vì phi vụ này quá dễ dàng.
“Thế lực ngầm ở Sơn Tây rất phức tạp, Đỗ ca, anh thực sự muốn Huyền Đường đánh vào đó sao?”
“Nơi đó, nhất định phải chiếm.” Đỗ Thừa khẳng định. Anh đưa gã trung niên về chính là vì mục đích này.
Sơn Tây là tỉnh giàu tài nguyên khoáng sản bậc nhất cả nước, và đây chính là nguyên nhân khiến Đỗ Thừa quyết định tiến quân vào ngành khai thác mỏ than. Quan trọng hơn, anh nắm được một thông tin mật: chỉ sau hai năm nữa, giá than đá trên toàn thế giới sẽ cao hơn cả giá vàng tính theo trọng lượng. Đây là một cơ hội vàng mà Đỗ Thừa đã quyết tâm nắm lấy.