Đội cứu hộ và các nhà khoa học được giải cứu nhìn qua màn hình giám sát thấy Phong Vô Sương tiêu diệt đám binh lính côn trùng ở bãi đỗ xe, tất cả đều đi thang máy lên mặt đất.
Khi phân chia vị trí trong các buồng lái, Âu Tuyết đã xếp Phong Vô Sương đi cùng Giáo sư Kate. Trong suy nghĩ của Âu Tuyết, năng lực điều khiển của Phong Vô Sương là mạnh nhất, anh ta đi cùng Kate thì nhiệm vụ giải cứu lần này sẽ đảm bảo hơn.
Để Phong Vô Sương phải ép sát cơ thể vào một người đàn ông trong buồng lái cơ giáp chật hẹp, tất nhiên Phong Vô Sương không hề muốn. Vì vậy, anh lập tức đề nghị với Âu Tuyết: "Đội trưởng, kích thước cơ thể mà tôi điều khiển quá nhỏ, nếu là đàn ông vào chung buồng lái với tôi sẽ ảnh hưởng đến thao tác. Tôi đi cùng Tần Đông Nhi đi, vóc dáng cô ấy nhỏ nhắn hơn." Phong Vô Sương chỉ vào Tần Đông Nhi, người có tàu vận tải vừa bị phá hủy mà nói. Do tàu vận tải của Tần Đông Nhi bị bắn hạ, nên cô cũng cần người đưa đi lánh nạn.
"Tần Đông Nhi có ý kiến gì không?" Âu Tuyết hỏi.
"Không, không có." Sau khi chứng kiến trận chiến xả thân quên mình của Phong Vô Sương vừa rồi, Tần Đông Nhi vô cùng khâm phục thiếu niên trước mắt này nên đã đồng ý dùng chung buồng lái với anh.
Hai người bước vào buồng lái, Tần Đông Nhi ngồi trên ghế lái, Phong Vô Sương ngồi thẳng lên đùi cô.
Vài phút sau, mười bốn cỗ cơ giáp khởi động, cấp tốc tiến về phía ngoài thành. Theo sau đội cứu hộ là hơn mười chiếc xe bay, những chiếc xe này răm rắp đi theo phía sau đội cứu hộ. Lúc mới bắt đầu, có một nhà khoa học sau khi lái xe bay đã lập tức tăng tốc tối đa bay lên bầu trời để trốn khỏi thành phố, nhưng chưa bay được vài trăm mét đã thu hút sự chú ý của tướng côn trùng và bị bắn hạ ngay trên không trung.
Sau khi có ví dụ về chiếc xe bay thoát khỏi phạm vi đội ngũ, những nhà khoa học còn lại khi lái xe đều vô cùng cẩn trọng, không ai dám cho xe bay lên cao nữa.
Hai mươi phút sau, đội cứu hộ đã giải cứu Tiến sĩ Kate an toàn, Phong Vô Sương nhờ đó mà nhận thêm một huân chương hạng nhì.
Buổi tối, Phong Vô Sương ngồi tàu vận tải quân sự trở về Đội cơ giáp số 13 tại căn cứ hậu cần tiếp tế.
Một tháng sau, cuộc chiến giữa nhân loại và tộc côn trùng vẫn tiếp diễn, tuy nhiên nhân loại đã giành được quyền chủ động trong trận chiến lần này.
Tại Trái Đất, Thiên Đế - nhà cai trị tối cao - đang xem báo cáo chiến sự truyền về từ tiền tuyến.
Tổ mẹ của tộc côn trùng tấn công Mặt Trăng chỉ còn lại ba cái, báo cáo hiển thị tối đa hai tháng nữa, tàn dư của tộc côn trùng trên Mặt Trăng sẽ bị tiêu diệt sạch. Ngoài ra, Hạm đội số 9 cũng gửi tin tức về, nói rằng hạm đội Hỏa Tinh của Lăng Nguyệt nhiều nhất ba tháng nữa sẽ tiêu diệt được đám côn trùng tấn công Hỏa Tinh.
Tâm trạng phấn chấn, Thiên Đế cầm lấy một bản báo cáo khác trên tay. Bìa bản báo cáo này ghi chữ "Tuyệt mật". Sau khi đọc xong, Thiên Đế nói với sĩ quan bên dưới: "Đã nửa năm rồi, thí nghiệm vẫn chưa có tiến triển thực chất nào. Liên lạc với Tiến sĩ Hạ Cách ở Đảo Tử Vong, không cần tính toán lý thuyết nữa, trực tiếp bước vào giai đoạn thí nghiệm trên cơ thể sống. Khi tộc côn trùng bị đẩy lùi, kẻ thù của chúng ta chính là đám quân phản loạn còn sót lại trên Hỏa Tinh. Chỉ cần cơ giáp loại mới ra đời, thì dù chỉ huy Lăng Nguyệt kia có nghịch thiên đến đâu cũng chỉ có thể cúi đầu xưng thần trước cơ giáp loại mới này."
Thông tin cầu cứu mà quân đội Hỏa Tinh phát ra một tháng trước chỉ hiển thị tộc côn trùng có mười bốn tổ, không hề thông báo toàn bộ sự thật cho quân đội Đế quốc. Thực chất, tại hành tinh mẹ xa xôi của tộc côn trùng có tới hàng trăm tổ mẹ. Do đó, Thiên Đế - nhà cai trị tối cao của Đế quốc - sau khi xem báo cáo từ tiền tuyến truyền về đã tưởng rằng tộc côn trùng sắp bị tiêu diệt, ông ta bắt đầu bắt tay vào việc xử lý quân phản loạn Hỏa Tinh sau khi tộc côn trùng bị diệt vong.
Do liên quan đến tộc côn trùng nên Lăng Nguyệt đã được thả về. Hiện tại quân đội Hỏa Tinh sở hữu ba hạm đội, hơn nữa Hỏa Tinh lại bị tộc côn trùng tấn công, có thể nói trong thời gian ngắn, Lăng Nguyệt không thể mở rộng binh lực. Trong mắt Thiên Đế, quân phản loạn Hỏa Tinh sau khi có được Lăng Nguyệt, dù chỉ sở hữu ba hạm đội cũng có khả năng đánh một trận với Đế quốc, vì vậy ông ta quyết định đẩy nhanh kế hoạch thiết kế cơ giáp loại mới.
"Thưa bệ hạ, chuột bạch cho thí nghiệm tìm ở đâu ạ? Tù nhân trọng tội sao? Tù nhân trọng tội trong nhà tù Đế quốc không còn nhiều nữa. Vài tháng trước, sắc lệnh ban hành cho phép tù nhân chung thân tham gia quân đội có thể được miễn tội, nên rất nhiều tù nhân trọng tội đã gia nhập Hạm đội số 9 rồi." Phó quan nói.
"Số quân phản loạn Hỏa Tinh bị bắt trong trận chiến vài tháng trước chẳng phải vẫn chưa thả về sao? Sau khi kết thúc chiến đấu với tộc côn trùng, chúng ta sẽ lại khai chiến với Hỏa Tinh, những tù binh này sẽ không trả lại cho quân đội Hỏa Tinh đâu. Đưa hết bọn chúng đến Đảo Tử Vong tham gia thí nghiệm trên cơ thể sống của Tiến sĩ Hạ Cách đi. Ngoài ra, thay ta chuyển lời cho Tiến sĩ Hạ Cách, nửa năm, ta chỉ cho ông ta thêm nửa năm nữa thôi. Trong nửa năm này, ông ta cần bao nhiêu chuột bạch, ta sẽ gửi cho ông ta bấy nhiêu. Nếu cơ giáp cảm ứng tư duy loại mới không có tiến triển thực chất, thì ông ta có thể xuống địa ngục được rồi." Thiên Đế suy nghĩ một lát rồi nói.
"Rõ." Phó quan nghe xong câu trả lời của Thiên Đế, trên trán đổ đầy mồ hôi lạnh. Tù binh Hỏa Tinh có gần một triệu người, chỉ một câu nói của Thiên Đế, những tù binh này đã trở thành chuột bạch trên bàn thí nghiệm.
"Đúng rồi, thiếu niên cứu Lăng Nguyệt lần trước tên là Phong Vô Sương đúng không? Nghe nói cậu ta có một người em gái, còn có một người bạn là ca sĩ, đưa cả bọn họ đến Đảo Tử Vong tham gia thí nghiệm trên cơ thể sống luôn đi."
"Phong Vô Sương đã dám vi phạm quân kỷ để cứu Lăng Nguyệt, nếu Đế quốc và quân đội Hỏa Tinh lại đánh nhau, có khả năng cậu ta sẽ đào tẩu. Thay vì để như vậy, chi bằng tiêu diệt sớm. Nếu lần này trong trận chiến với tộc côn trùng mà Phong Vô Sương không chết, thì khi trở về Trái Đất cũng phải tìm cách trừ khử cậu ta."
"Không thể để lại một sĩ quan cao cấp có khả năng phản quốc trong quân đội Đế quốc. Cậu ta đã định sẵn là phải chết, thì người thân và bạn bè của cậu ta cũng phải chết theo, không được để lại người sống." Thiên Đế đột nhiên nhớ đến thiếu niên tên Phong Vô Sương đã cá cược với Lăng Nguyệt, lại dặn dò phó quan lần nữa.
Buổi tối, Phong Hân Nhi, Đỗ Giai và La Uyển Nhi đều đúng giờ ngồi trước ghế sofa để xem báo cáo tình hình chiến sự truyền về từ Hỏa Tinh, họ muốn biết Phong Vô Sương có an toàn hay không.
Ngay khi họ đang xem tin tức từ tiền tuyến, cánh cửa đột ngột bị đạp tung, hàng chục người mặc đồ đen xông vào phòng. Vừa vào cửa, những kẻ đó đã giơ súng trong tay bắn thẳng về phía ba người đang ngồi trên sofa.
"Vút, vút, vút." Ba mũi kim thôi miên cắm phập vào người La Uyển Nhi và hai người kia, khiến cả ba ngất lịm đi.
"Đóng gói bọn họ vào thùng, thu quân." Chỉ huy thực hiện nhiệm vụ sau khi kiểm tra một lượt trong phòng đã ra lệnh cho thuộc hạ nhét La Uyển Nhi, Đỗ Giai và Phong Hân Nhi vào ba chiếc vali lớn. Những chiếc vali này là loại đặc chế, có lỗ thông hơi.
Cứ như thế, Đỗ Giai, La Uyển Nhi và Phong Hân Nhi trong trạng thái hôn mê bị nhét vào thùng rồi mang đi.
Khi La Uyển Nhi, Đỗ Giai và Phong Hân Nhi dần tỉnh lại, họ phát hiện mình đang ở trong một căn phòng màu trắng tinh. Căn phòng rộng khoảng bốn mươi mét vuông, tường màu trắng, cửa màu trắng, trần nhà, sàn nhà và giường đều màu trắng. Hơn nữa, trong cả căn phòng chỉ có duy nhất ba người họ.