Một năm nọ, sau ngày Lễ Độc lập, Nick cùng gia đình Joe Garner ngồi xe ngựa kéo trở về nhà từ thị trấn, mãi đến tận khuya mới tới nơi. Trên đường đi, họ bắt gặp chín người da đỏ say rượu. Cậu nhớ rõ là có chín người, vì trong ánh hoàng hôn, Joe Garner khi đang đánh xe đã ghì cương ngựa, nhảy xuống giữa đường, kéo một người da đỏ ra khỏi vệt bánh xe. Người da đỏ đó nằm sấp trên nền cát mà ngủ thiếp đi. Joe kéo gã vào bụi cây thấp rồi quay trở lại xe.
"Tính từ rìa thị trấn đến đây," Joe nói, "tổng cộng đã gặp chín người rồi."
"Đúng là đám người da đỏ đó," bà Garner nói.
Nick ngồi ở băng sau cùng với hai đứa con trai nhà Garner. Cậu nhìn ra phía sau, hướng về phía người da đỏ mà Joe vừa kéo vào lề đường.
"Người đó là Billy Tabeshaw phải không ạ?" Carl hỏi.
"Không phải."
"Nhìn cái quần của gã kìa, trông giống của Billy lắm."
"Người da đỏ nào mà chẳng mặc quần giống hệt nhau."
"Con chẳng nhìn thấy gì cả," Frank nói. "Con chẳng thấy gì hết, bố vừa nhảy xuống đường rồi lại quay lên ngay. Con còn tưởng bố đang đánh rắn cơ."
"Bố thấy, tối nay không ít người da đỏ đang 'đánh rắn' đâu," Joe Garner nói.
"Đúng là đám người da đỏ đó," bà Garner nói.
Họ tiếp tục đánh xe. Từ đường cái rẽ vào con dốc lên núi. Ngựa kéo xe leo dốc rất vất vả, mấy đứa nhỏ bèn xuống xe đi bộ. Mặt đường toàn là cát bụi. Nick ngoái nhìn lại từ đỉnh đồi cạnh trường học, chỉ thấy ánh đèn của Petoskey lấp lánh, băng qua vịnh Little Traverse, bên kia bờ Harbor Springs cũng ánh đèn lập lòe. Họ lại leo lên xe ngựa.
"Họ nên rải ít đá lên đoạn đường đó thì hơn," Joe Garner nói. Chiếc xe ngựa chạy dọc theo con đường trong rừng. Joe và vợ ngồi sát bên nhau ở ghế trước. Nick ngồi giữa hai đứa nhỏ. Con đường ra khỏi rừng, tiến vào một khoảng đất trống.
"Bố đã cán chết con chồn hôi ngay chỗ này này."
"Còn phải đi tiếp nữa."
"Ở đâu cũng vậy thôi," Joe không thèm ngoái đầu nói, "cán chết chồn hôi ở đây với ở đằng kia thì có khác gì nhau?"
"Tối qua con thấy hai con chồn hôi," Nick nói.
"Ở đâu?"
"Bên kia hồ. Chúng đang dọc theo bờ hồ tìm cá chết đấy."
"Chắc là gấu mèo thì có," Carl nói.
"Là chồn hôi. Con nghĩ là mình phân biệt được chồn hôi chứ."
"Mày nên phân biệt được," Carl nói, "mày có bạn gái là người da đỏ mà."
"Đừng nói như vậy, Carl," bà Garner nói.
"Chà, ngửi thì cũng cùng một mùi cả thôi."
Joe Garner cười ha hả.
"Ông đừng cười nữa, Joe," bà Garner nói. "Tôi không bao giờ cho phép Carl nói năng như thế."
"Cháu có bạn gái là người da đỏ không, Nicky?" Joe hỏi.
"Không ạ."
"Nó có đấy, bố," Frank nói. "Bạn gái của nó là Prudence Mitchell."
"Không phải đâu."
"Ngày nào nó cũng đến thăm cô ấy."
"Cháu không có." Nick ngồi trong bóng tối, kẹp giữa hai đứa nhỏ, nghe người ta lấy Prudence Mitchell ra làm trò đùa, trong lòng cảm thấy vô cùng vui sướng. "Cô ấy không phải bạn gái cháu," cậu nói.
"Nghe nó nói kìa," Carl nói. "Ngày nào tôi cũng thấy chúng nó ở cùng nhau."
"Carl chẳng tìm được bạn gái," mẹ nó nói. "Đến một cô nàng da đỏ cũng không có."
Carl im lặng không nói gì.
"Carl cứ gặp con gái là lại cứng đờ ra," Frank nói.
"Mày im đi."
"Mày như vậy là tốt rồi, Carl," Joe Garner nói. "Bạn gái chẳng có ích lợi gì cho đàn ông đâu, nhìn bố mày mà xem."
"Phải đấy, ông chỉ giỏi nói thế thôi," chiếc xe xóc nảy, bà Garner nhân đà tựa sát vào Joe. "Thôi đi, cả đời ông cũng có khối bạn gái rồi còn gì."
"Con cá là bố sẽ không bao giờ có bạn gái là người da đỏ đâu."
"Con đừng có nghĩ thế," Joe nói. "Tốt nhất là con nên để ý đến Prudy đấy, Nick."
Vợ ông thì thầm gì đó với ông, ông cười ha hả.
"Bố cười cái gì thế ạ?" Frank hỏi.
"Con đừng có nói, Garner," vợ ông cảnh báo. Joe lại cười.
"Nick cứ việc làm bạn với Prudence," Joe Garner nói, "còn bố thì đã cưới được một cô vợ tốt rồi."
"Thế mới ra dáng chứ," bà Garner nói.
Ngựa vất vả kéo xe trên nền cát. Joe vung roi trong bóng đêm.
"Đi nào, kéo cho ngoan. Ngày mai mày còn phải kéo chuyến nặng hơn đấy."
Chiếc xe ngựa xóc nảy không ngừng, chạy xuống con dốc dài. Đến nông trại, mọi người đều xuống xe. Bà Garner mở cửa, vào nhà rồi cầm một chiếc đèn bước ra. Carl và Nick dỡ hàng ở phía sau xe xuống. Frank ngồi ở ghế trước, đánh xe về phía chuồng gia súc, thu xếp ngựa xong xuôi. Nick bước lên bậc thềm, mở cửa bếp, bà Garner đang nhóm lò. Bà đang đổ dầu hỏa vào củi, không kìm được mà quay đầu lại.
"Cháu chào bà Garner," Nick nói. "Cảm ơn bà đã cho cháu đi nhờ."
"Ôi dào, có gì đâu, Nicky."
"Cháu chơi rất vui ạ."
"Chúng tôi luôn chào đón cháu. Cháu không ở lại ăn cơm sao?"
"Cháu về thôi ạ. Cháu nghĩ bố chắc đang đợi cháu rồi."
"Được rồi, vậy thì tùy cháu. Cháu gọi Carl giúp ta được không?"
"Vâng ạ."
"Ngày mai gặp nhé, Nicky."
"Ngày mai gặp, bà Garner."
Nick bước ra sân rồi đi thẳng về phía chuồng gia súc. Joe và Frank đang vắt sữa bò.
"Ngày mai gặp ạ," Nick nói. "Cháu chơi vui lắm."
"Ngày mai gặp, Nick," Joe Garner nói lớn. "Cháu không ở lại ăn cơm sao?"
"Vâng, cháu không ở lại được ạ. Nhờ chú bảo với Carl là mẹ gọi bạn ấy ạ."
"Được, ngày mai gặp nhé, Nicky."
Nick đi chân trần, bước đi trên con đường nhỏ giữa bãi cỏ dưới chuồng gia súc. Con đường trơn trượt, chân trần chạm vào sương đêm mát lạnh. Cậu trèo qua hàng rào ở cuối bãi cỏ, băng qua một thung lũng, chân bị ướt sũng trong bùn đầm lầy, sau đó cậu leo qua rừng sồi khô, cuối cùng cũng nhìn thấy ánh đèn trong căn nhà nhỏ của mình. Cậu vượt hàng rào, vòng ra hiên trước. Cậu nhìn qua cửa sổ thấy bố đang ngồi dưới ánh đèn lớn đọc sách. Nick mở cửa vào nhà.
"Chào Nicky," bố nói. "Hôm nay đi chơi có vui không?"
"Cháu chơi vui lắm ạ, bố. Lễ Độc lập năm nay thật tuyệt."
"Con đói rồi chứ?"
"Vâng ạ."
"Giày của con đâu?"
"Cháu để quên giày trên xe nhà Garner rồi ạ."
"Mau vào bếp đi."
Bố của Nick cầm đèn đi trước. Ông dừng lại mở nắp tủ lạnh. Nick đi thẳng vào bếp. Bố cậu bưng ra một cái đĩa, bên trong có một miếng gà đông lạnh, rồi lấy thêm một bình sữa, đặt tất cả lên bàn, sau đó đặt đèn xuống.
"Còn một ít bánh nướng nữa," ông nói, "đủ không?"
"Tuyệt vời ạ."
Bố cậu ngồi xuống chiếc ghế trước bàn ăn trải khăn dầu, bóng ông in dài trên bức tường bếp.
"Đội nào thắng trận bóng vậy con?"
"Đội Petoskey ạ. Năm ba."
Bố cậu ngồi nhìn cậu ăn, cầm bình sữa rót vào cốc cho cậu. Nick uống sữa, lau miệng bằng khăn ăn. Bố cậu với tay lên kệ lấy bánh nướng. Ông cắt cho Nick một miếng lớn. Hóa ra là bánh nhân quả việt quất.
"Hôm nay bố làm gì thế ạ?"
"Sáng nay bố đi câu cá."
"Bố câu được gì không ạ?"
"Chỉ có cá vược thôi."
Bố cậu ngồi nhìn Nick ăn bánh.
"Chiều nay bố làm gì ạ?" Nick hỏi.
"Bố đi dạo gần trại người da đỏ."
"Bố có gặp ai không ạ?"
"Người da đỏ say khướt hết cả ở thị trấn rồi."
"Bố không gặp ai ạ?"
"Bố có gặp bạn của con là Prudy."
"Cô ấy ở đâu ạ?"
"Cô ấy ở trong rừng với Frank Washburn. Bố tình cờ gặp họ. Họ ở cùng nhau một lúc lâu rồi."
Bố cậu không nhìn cậu.
"Họ đang làm gì thế ạ?"
"Bố không dừng lại để nhìn kỹ."
"Bố kể cho cháu nghe họ đang làm gì đi?"
"Bố không biết," bố cậu nói. "Bố chỉ nghe thấy họ đang quằn quại dữ dội."
"Sao bố biết là họ ạ?"
"Bố nhìn thấy họ mà."
"Con cứ tưởng bố nói là không nhìn thấy họ chứ."
"À, đúng rồi, bố có nhìn thấy họ."
"Ai ở cùng cô ấy ạ?" Nick hỏi.
"Frank Washburn."
"Họ có... họ có..."
"Họ có sao nào?"
"Họ có vui không ạ?"
"Bố nghĩ là chắc là vui."
Bố cậu rời khỏi bàn, đi ra ngoài cửa lưới. Khi quay lại nhìn, chỉ thấy Nick đang nhìn chằm chằm vào đĩa. Hóa ra cậu đang khóc.
"Ăn thêm chút nữa không?" Bố cậu cầm dao lên cắt bánh.
"Không ạ," Nick nói.
"Con nên ăn thêm một miếng đi."
"Không ạ, cháu không muốn nữa đâu."
Bố cậu dọn bàn ăn.
"Họ ở chỗ nào trong rừng ạ?" Nick hỏi.
"Ở phía sau trại." Nick nhìn cái đĩa. Bố cậu nói tiếp, "Con nên đi ngủ đi, Nick."
"Vâng."
Nick vào phòng, cởi quần áo, lên giường. Cậu nghe thấy bố đi lại trong phòng khách. Nick nằm trên giường, vùi mặt vào gối.
"Trái tim mình tan nát rồi," cậu nghĩ. "Nếu mình thấy đau khổ thế này, chắc chắn là trái tim mình đã tan nát rồi."
Một lúc sau, cậu nghe thấy bố thổi tắt đèn, đi vào phòng mình. Cậu nghe thấy gió thổi qua những tán cây trong rừng, cảm thấy luồng gió mát lạnh thổi vào phòng qua cửa lưới. Cậu vùi mặt vào gối nằm thật lâu, qua một lúc thì quên mất việc nghĩ đến Prudence, cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ. Nửa đêm tỉnh dậy, nghe thấy tiếng gió thổi qua rừng linh sam ngoài nhà, tiếng sóng vỗ bờ hồ, cậu lại thiếp đi. Sáng hôm sau, gió mạnh lên, nước hồ dâng cao, tràn lên bờ, cậu tỉnh dậy một lúc lâu mới nhớ ra trái tim mình đã tan nát.