Tuyển Tập Truyện Nick Adams

Lượt đọc: 121 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Những người nghỉ hè

❊ ❊ ❊

Trên con đường mòn nhỏ rải sỏi dẫn từ vịnh Hortons đến bờ hồ, giữa đường có một con suối trong vắt. Nước chảy từ một rãnh ngói vùi dưới lề đường, tràn qua khe nứt bên miệng rãnh, liên tục tuôn ra ngoài, xuyên qua những bụi bạc hà rậm rạp rồi đổ thẳng xuống vùng đầm lầy. Trong bóng tối mịt mù, Nick thò cánh tay vào dòng suối, nhưng nước lạnh đến mức cánh tay cậu suýt nữa không chịu nổi. Dưới đáy suối, cát từ trong mạch nước phun lên, va vào đầu ngón tay cảm giác tựa như lông vũ khẽ lướt qua. Nick thầm nghĩ: “Nếu mình có thể ngâm cả người xuống đó thì tốt biết bao. Chắc hẳn là sảng khoái lắm.” Cậu rụt tay lại, ngồi xuống bên đường. Đêm nay trời nóng thật đấy.

Phía cuối con đường, giữa những tán cây, thấp thoáng ngôi nhà màu trắng của gia đình Bean, nhà dựng trên những cọc gỗ, đứng sừng sững bên mặt nước. Cậu thực sự không muốn ra bến tàu. Mọi người đều đang bơi ở đó. Có Odgar cứ bám lấy Kate, khiến cậu thấy thật tẻ nhạt. Cậu nhìn thấy chiếc ô tô đang đỗ trên con đường cạnh nhà kho, chứng tỏ Odgar và Kate đang ở đó. Cái gã Odgar này, chỉ cần ánh mắt liếc nhìn Kate, trông cái vẻ mặt đó chẳng khác nào một con cá đã được rán chín. Chẳng lẽ Odgar lại ngốc nghếch đến thế sao? Kate tuyệt đối sẽ không gả cho hắn. Kate sẽ không bao giờ gả cho một người mà cô không thể “hòa hợp” được. Loại người này nếu muốn lại gần cô, trong lòng cô chỉ thấy buồn nôn, chẳng chút nhiệt tình, chỉ muốn tìm cách thoát thân. Nếu là Odgar có thể lay động được cô, chuyện thành công chắc không thành vấn đề. Cô sẽ chẳng thấy buồn nôn, chẳng thấy chán chường, chỉ muốn chuồn đi nữa, cô sẽ cởi mở tấm lòng, thoải mái tự tại, vui vẻ đón nhận. Odgar lại tưởng đó là sức mạnh của tình yêu đang phát huy tác dụng, mắt mở to, đuôi mắt đỏ ngầu. Thế này thì làm sao cô chịu nổi? Thế là đến chạm vào người cô cũng không cho phép. Mọi chuyện đều hỏng hết tại đôi mắt của hắn. Nhưng Odgar vẫn hy vọng hai người có thể làm bạn như trước. Chơi đùa trên bãi cát. Nặn tượng đất. Đôi khi ngồi một chiếc thuyền nhỏ cùng nhau ngao du suốt ngày. Kate lúc nào cũng chỉ mặc đồ bơi. Odgar thì cứ luôn nhìn chằm chằm.

Odgar ba mươi hai tuổi, vì chứng giãn tĩnh mạch thừng tinh nên đã trải qua hai lần phẫu thuật. Trông hắn khó coi, ai cũng thích nhìn như nhìn một vật lạ. Odgar vẫn chưa bao giờ nếm được “mùi vị” đó, trong mắt hắn đây là điều quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Vì thế mỗi khi hè đến, tâm trạng của hắn lại tệ đi từng năm. Thật đáng thương. Odgar đối nhân xử thế vẫn rất tử tế. Nick cảm thấy mình chưa từng gặp ai đối xử tốt với mình như vậy. Giờ đây, nếu Nick muốn nếm thử mùi vị đó thì hoàn toàn có thể. Nick nghĩ: “Nếu để Odgar biết được điều này, chắc hắn sẽ tức đến mức tự tử mất.” Nhưng hắn sẽ tự tử bằng cách nào đây? Nick luôn cảm thấy Odgar dường như chẳng liên quan gì đến cái chết. Có lẽ hắn căn bản không muốn làm chuyện đó. Nhưng người ta đều làm như vậy cả. Đó đâu chỉ là chuyện tình yêu. Odgar tưởng rằng chỉ cần có tình yêu là đủ. Thật ra ông trời có mắt, chẳng lẽ tình yêu của Odgar dành cho cô còn chưa đủ sao? Chuyện này cần phải động lòng, động lòng về thể xác, hơn nữa lúc bắt đầu còn cần một quá trình, phải nói lời ngon tiếng ngọt, phải mạo hiểm, phải biết ân cần với đối phương, không được làm người ta sợ hãi, muốn lấy thì lấy chứ không được hỏi trước, tóm lại ngoài việc động lòng còn phải có một sự dịu dàng, phải khiến đối phương cũng động lòng, cảm thấy hạnh phúc, tại sao không dùng sự trêu đùa để xóa tan nỗi sợ hãi của đối phương? Sau đó mọi chuyện sẽ thuận lợi thôi. Đó không chỉ là tình yêu. Chỉ có tình yêu thôi thì thật đáng sợ. Ví dụ như anh, Nicholas Adams, có thể đạt được ý nguyện vì bản thân anh vốn có một sức mạnh nào đó. Sức mạnh này có lẽ không kéo dài mãi. Có lẽ một ngày nào đó cậu sẽ mất đi. Nếu cậu có thể chia sẻ cho Odgar một chút thì tốt biết bao, hoặc là nói cho Odgar nghe cũng được. Nhưng cũng đừng quên, không phải chuyện gì cũng nói với người khác được. Với Odgar lại càng như vậy. Không, không chỉ với Odgar. Với ai cũng thế, đi khắp thiên hạ cũng vậy. Nói quá nhiều, đây luôn là tật xấu lớn nhất của cậu. Chính vì nói quá nhiều mà cậu đã làm hỏng biết bao nhiêu chuyện.

Cậu quỳ xuống trong bóng tối, múc một ngụm nước suối uống cạn. Cậu cảm thấy tinh thần phấn chấn hẳn lên. Cậu tin rằng tương lai mình chắc chắn sẽ trở thành một nhà văn vĩ đại. Cậu hiểu chuyện, điểm này không ai bằng cậu. Không ai bằng cậu cả. Chỉ là những điều cậu hiểu vẫn chưa đủ nhiều. Tương lai tự nhiên sẽ nhiều lên thôi. Cậu có lòng tin về điều đó. Nước lạnh quá, làm mắt cậu đau nhói. Ngụm nước này uống gấp quá. Thật giống như ăn kem vậy. Lúc uống nước mà mũi không ở trong nước thì luôn có cảm giác này. Thôi thì đi bơi vậy. Suy nghĩ lung tung chẳng có ý nghĩa gì. Càng nghĩ càng không có hồi kết. Cậu đi dọc theo con đường, qua chiếc ô tô và nhà kho lớn bên tay trái (đến mùa thu nơi đây sẽ có nhiều táo và khoai tây được đóng thùng vận chuyển đi), lại qua ngôi nhà màu trắng của gia đình Bean (mọi người thỉnh thoảng lại thắp đèn nhảy múa trên sàn gỗ cứng trong nhà), đi thẳng lên bến tàu, đến nơi mọi người đang bơi lội.

Họ đều đang bơi ở phía cuối bến tàu. Khi Nick đi dọc theo bến tàu bằng gỗ thô bắc trên mặt nước, cậu nghe thấy tấm ván nhảy dài phát ra tiếng “đăng đăng” như đang bất mãn, tiếp đó là tiếng “ùm” xuống nước. Dưới bến tàu, giữa các cọc gỗ lập tức sóng nước xao động. Cậu nghĩ: “Chắc chắn là lão George rồi.” Không ngờ lại là Kate, trồi lên mặt nước như một con hải cẩu, bám vào thang leo lên bờ.

“Wemedge đến rồi,” cô hét lên với mọi người. “Lại đây đi, Wemedge. Vui lắm đấy.”

“Chào Wemedge,” Odgar nói. “Anh bạn à, thật là tuyệt vời.”

“Wemedge đâu rồi?” Đó là giọng lão George, lão đã bơi ra rất xa.

“Tên Wemedge này không biết bơi à?” Giọng nam trầm sâu lắng của Bill truyền tới từ mặt nước.

Nick thấy phấn khích. Người ta gọi mình như thế, sao mà không phấn khích cho được. Cậu cởi đôi giày vải, túm lấy vạt áo sơ mi kéo lên qua đầu, đạp hai cái cởi phăng chiếc quần dài. Chân trần, cảm nhận được những thanh gỗ trên bến tàu vẫn còn dính cát. Cậu chạy nhanh lên tấm ván nhảy cong cong, các ngón chân đạp mạnh vào ván, lấy đà lao thẳng xuống làn nước sâu, việc lặn xuống nước đối với cậu đã trở thành một phản xạ vô thức. Trước khi nhảy cậu đã hít một hơi thật sâu, nên giờ xuống dưới nước cậu cứ thế lao về phía trước, cong lưng, kéo theo đôi chân thẳng tắp. Một lát sau cậu trồi lên mặt nước, úp mặt xuống nước trôi nổi một lúc, rồi mới lật người lại, mở mắt ra. Cậu không hứng thú với việc bơi lội, cậu chỉ muốn nhảy cầu, chỉ cần lao xuống nước là được.

“Sao rồi, Wemedge?” Hóa ra lão George đang ở ngay sau lưng cậu.

“Thế này mới gọi là tuyệt,” Nick nói.

Cậu hít một hơi thật sâu, hai tay ôm lấy cổ chân, đầu gối cong lại dưới cằm, từ từ chìm xuống nước. Tầng nước trên ấm áp, nhưng càng xuống sâu lại càng mát, xuống thêm nữa thì hơi lạnh. Khi gần đến đáy nước thì thực sự khá lạnh. Nick trôi dạt, từ từ trôi đến đáy hồ. Đáy hồ là đất bùn vôi, cậu duỗi chân, dùng sức đạp mạnh vào đáy hồ để ngoi lên lấy hơi, các ngón chân chạm vào lớp bùn vôi đó cảm thấy thật khó chịu. Vừa ra khỏi mặt nước, đối diện với màn đêm đen kịt, có một cảm giác thật lạ lùng. Nick nổi trên mặt nước nghỉ lấy hơi, chân đạp nước, cảm thấy vô cùng khoan khoái. Odgar và Kate đang đứng trên bến tàu nói chuyện.

“Có những vùng biển nước sẽ phát ra lân quang, anh đã từng bơi ở đó chưa, Carl?”

“Chưa.” Odgar cứ hễ nói chuyện với Kate là giọng điệu lại không tự nhiên.

Nick nghĩ: “Nếu thế thì chẳng phải trên người chúng ta chỗ nào cũng có thể quẹt diêm được sao.” Cậu hít một hơi thật sâu, co đầu gối, hai tay kẹp chặt, rồi chìm xuống, lần này cậu không nhắm mắt nữa. Cậu chìm xuống từ từ, lúc đầu còn hơi bồng bềnh, sau đó lao thẳng xuống. Nhưng không được. Trời tối rồi, dưới nước chẳng nhìn thấy gì cả. Vừa nãy lần đầu xuống nước cậu nhắm mắt là đúng rồi. Thật kỳ lạ, phản ứng của con người lại nhạy bén đến vậy! Nhưng không phải lúc nào cũng nhạy bén. Lần này cậu không chìm xuống tận đáy, đi được nửa đường cậu đã mở rộng cơ thể bơi về phía trước, bơi đến tầng nước mát bên trên, sát với tầng nước ấm trên mặt hồ. Lặn dưới nước thật thú vị, còn bơi trên mặt nước như bình thường lại thật tẻ nhạt, chẳng phải lạ sao? Nhưng bơi trên mặt biển lại là chuyện khác. Đó là vì sức nổi của nước biển lớn. Chỉ là trong nước có vị mặn, hơn nữa bơi ở biển rất khát nước. Bơi ở nước ngọt vẫn tốt hơn. Giống như tối nay, trời nóng, bơi lội thế này thật tuyệt biết bao. Cậu ngoi lên lấy hơi, vừa ra khỏi mặt nước nhìn lại thì thấy mình đang ở ngay dưới phần nhô ra của bến tàu, thế là cậu bám vào thang leo lên.

“Này Wemedge, làm một màn nhảy cầu được không?” Kate nói. “Nhảy một cú thật đẹp vào.” Họ đang tựa lưng vào một chiếc cọc gỗ lớn, cùng ngồi trên bến tàu.

“Nhảy một cú không bắn tóe nước ấy, Wemedge,” Odgar nói.

“Được thôi.”

Nick ướt sũng đi lên tấm ván nhảy, suy nghĩ xem động tác nhảy này nên làm thế nào. Odgar và Kate nhìn cậu đứng trên đầu tấm ván, trong bóng đêm chỉ thấy một bóng đen, tạo tư thế rồi lao xuống, đó là cậu học được từ cách nhảy của rái cá biển. Dưới nước, Nick xoay người trồi lên, nghĩ: “Ôi, nếu Kate có thể ở đây cùng mình thì tốt biết bao.” Cậu lao vọt lên khỏi mặt nước, cảm thấy trong mắt, trong tai toàn là nước. Chắc chắn là cậu đã hít thở trước khi ra khỏi mặt nước rồi.

“Tuyệt quá. Thật sự quá tuyệt,” Kate hét lên trên bến tàu.

Nick bám thang leo lên.

“Hai người kia đâu rồi?”

“Bơi ra tận phía xa trong vịnh rồi,” Odgar nói.

Nick nằm xuống bến tàu cạnh Kate và Odgar. Cậu nghe thấy tiếng lão George và Bill quẫy nước trong bóng tối phía xa.

“Anh thực sự là một vận động viên nhảy cầu cừ khôi đấy, Wemedge,” Kate nói, rồi lấy chân chạm vào lưng cậu. Bị cô chạm vào như vậy, Nick cảm thấy cả người run lên.

“Đâu có gì đâu,” cậu nói.

“Anh nhảy thật là tuyệt,” Odgar nói.

“Đâu có,” Nick nói. Cậu đang suy nghĩ vẩn vơ, cậu đang nghĩ liệu có thể đưa ai đó cùng lặn xuống dưới nước không. Đạp trên cát dưới đáy hồ này cậu có thể nín thở ba phút, hai người có thể cùng nổi lên lấy hơi rồi lại lặn xuống, chỉ cần biết mẹo thì xuống rất dễ. Có một lần để thể hiện, cậu từng uống một ngụm sữa dưới nước, còn bóc vỏ ăn hết một quả chuối, nhưng muốn vượt qua sức nổi để ở lại dưới nước thì vẫn phải mượn thêm chút ngoại lực, ví dụ như dưới đáy hồ có một cái vòng, để cậu có thể dùng tay móc vào, thì không thành vấn đề. Ôi, sao có thể chứ! Cô gái như thế thì tìm đâu ra, con gái làm sao mà làm được chuyện này, cô ấy không uống đầy bụng nước mới là lạ, nếu là Kate thì chắc chắn sẽ chết đuối, Kate căn bản không có chút kỹ năng lặn nào, cậu thật hy vọng trên đời có thể có cô gái như vậy, cô gái như vậy có lẽ cậu có thể tìm thấy, nhưng nhiều khả năng là chẳng bao giờ tìm thấy, kỹ năng lặn như cậu ngoài cậu ra còn ai có nữa? Hừ, biết bơi thì có là gì, biết bơi thì có tài cán gì, kỹ năng bơi lội giỏi như thế này ngoài cậu ra còn ai có nữa? Ở Evanston đúng là có một gã có thể nín thở đến sáu phút, nhưng tên này thần kinh có vấn đề. Nick thật muốn làm một con cá, không không, làm cá thì có gì hay. Cậu tự cười chính mình. “Chuyện gì mà buồn cười thế, Wemedge?” Odgar nói bằng chất giọng khàn khàn, muốn tỏ ra thân mật với Kate hắn luôn dùng chất giọng như vậy.

“Tôi thật muốn làm một con cá,” Nick nói.

“Anh nghĩ ra được đấy,” Odgar nói.

“Chẳng phải sao,” Nick nói.

“Đừng nói nhảm nữa, Wemedge,” Kate nói.

“Cô không muốn làm một con cá sao, Buttstein?” Cậu gối đầu lên tấm ván, quay mặt đi nói.

“Không muốn,” Kate nói. “Tối nay không muốn.”

Nick ép chặt lưng vào chân cô.

“Odgar, nếu cho anh biến thành một con vật thì anh muốn biến thành con gì?” Nick nói.

“Biến thành J. P. Morgan,” Odgar nói.

“Anh thật giỏi đấy, Odgar,” Kate nói. Nick cảm nhận được Odgar đang đắc ý lắm.

“Tôi lại muốn biến thành Wemedge,” Kate nói.

“Cô dù không biến được, làm bà Wemedge thì vẫn có thể,” Odgar nói.

“Wemedge sẽ không có vợ,” Nick nói. Cậu gồng cơ bắp trên lưng. Kate duỗi hai chân ra, đều tì lên lưng cậu, giống như đặt lên khúc gỗ trước đống lửa để sưởi ấm vậy.

“Đừng nói lời tuyệt tình như thế,” Odgar nói.

“Tôi đã quyết tâm rồi,” Nick nói. “Tôi muốn cưới một nàng tiên cá.”

“Thế chẳng phải thành bà Wemedge rồi sao,” Kate nói.

“Không, không thành được,” Nick nói. “Tôi sẽ không để cô ấy làm vợ tôi.”

“Sao anh lại không để cô ấy làm?”

“Tôi cứ không để đấy. Tôi cá là cô ấy cũng chẳng dám.”

“Tiên cá không lấy chồng,” Kate nói.

“Vậy thì còn gì vừa ý tôi hơn nữa,” Nick nói.

“Cẩn thận vi phạm Đạo luật Mann đấy,” Odgar nói.

“Dù sao thì chúng tôi cũng không bước chân vào phạm vi lãnh hải bốn dặm là được,” Nick nói. “Đồ ăn có thể nhờ kẻ buôn lậu rượu mang tới. Anh chỉ cần kiếm một bộ đồ lặn là có thể đến thăm chúng tôi, Odgar. Buttstein nếu muốn đến thì anh cứ dẫn cô ấy theo cùng. Chủ nhật hằng tuần chúng tôi đều ở nhà.”

“Ngày mai chúng ta làm gì?” Odgar nói, lại dùng chất giọng khàn khàn đó, là cái giọng tỏ ra thân mật với Kate.

“Thôi thôi, đừng bàn chuyện ngày mai nữa,” Nick nói. “Vẫn là bàn về nàng tiên cá của tôi đi.”

“Nàng tiên cá của anh bàn đủ rồi.”

“Vậy tốt,” Nick nói. “Anh với Odgar cứ bàn chuyện của hai người đi. Tôi thì muốn nghĩ về cô ấy đây.”

“Anh thật không đứng đắn, Wemedge. Chẳng đứng đắn chút nào, đáng ghét.”

“Cô nói bậy, tôi đàng hoàng lắm đấy.” Cậu nhắm mắt lại, nói: “Đừng làm phiền tôi nhé. Tôi đang nghĩ về cô ấy đây.”

Cậu nằm đó nghĩ về nàng tiên cá của mình, mu bàn chân của Kate vẫn tì trên lưng cậu, cô và Odgar đang nói chuyện của họ.

Odgar và Kate cứ tiếp tục nói chuyện của họ, nhưng cậu không nghe rõ họ nói gì. Lúc này cậu đã chẳng nghĩ ngợi gì nữa, chỉ nằm đó, thật là khoan khoái.

Bill và lão George đã lên bờ từ trước, họ đi dọc theo bờ hồ đến nơi đỗ xe, lùi xe lên bến tàu. Nick đứng dậy mặc quần áo. Bill và lão George ngồi ghế trước, vì bơi lâu nên đều rất mệt. Nick cùng Kate, Odgar ngồi chung ở hàng ghế sau. Mọi người đều tựa lưng ra sau. Bill lái xe vọt lên dốc, rẽ vào con đường lớn. Đến con đường chính này, Nick có thể nhìn thấy ánh đèn của chiếc xe phía trước, mỗi khi xe mình lên dốc, ánh đèn lại biến mất, thế là tối tăm mù mịt, một lát sau đuổi kịp, ánh đèn lại chớp nháy, đến khoảnh khắc Bill vượt qua, trước mắt chỉ thấy một mảng mờ ảo. Đường cao tốc chạy song song với bờ hồ, địa thế rất cao. Những chiếc xe khách lớn từ Charlevoix, với những gã giàu có thô tục ngồi sau lưng tài xế, từng chiếc từng chiếc lao tới, lướt qua vai, xe họ lái ngang ngược, đèn pha cũng chẳng thèm hạ thấp. Ầm ầm một chuỗi chạy qua, giống như đoàn tàu hỏa vậy. Bill bật đèn pha, ánh đèn chiếu sáng chiếc ô tô đỗ bên dưới tán cây ven đường, khiến người trên xe không kịp tránh né. Bill không đụng phải chiếc xe nào vượt lên, chỉ có một lần có chiếc xe bật đèn pha, chiếu thẳng vào sau gáy họ, Bill liền tăng tốc, bỏ xa chiếc xe đó. Sau đó Bill giảm tốc độ, rẽ ngoặt vào một con đường cát vàng, con đường cát vàng đó xuyên qua vườn cây ăn quả, dẫn đến ngôi nhà trong vườn. Chiếc ô tô chạy chậm rãi dọc theo vườn cây. Kate ghé miệng vào tai Nick.

“Nhớ nhé, một hai tiếng nữa, Wemedge,” cô nói. Nick dùng đùi huých mạnh vào chân cô. Chiếc ô tô chạy một vòng quanh đỉnh đồi cao trong vườn cây rồi dừng lại trước ngôi nhà.

“Dì ngủ rồi. Chúng ta phải nhẹ nhàng thôi,” Kate nói.

“Hẹn gặp lại ngày mai, các anh bạn,” Bill nói khẽ. “Sáng mai chúng tôi lại qua.”

“Hẹn gặp lại ngày mai, Smith,” lão George cũng nói khẽ. “Hẹn gặp lại ngày mai, Buttstein.”

“Hẹn gặp lại ngày mai, lão George,” Kate nói.

Odgar lúc này cũng ở trong ngôi nhà này.

“Hẹn gặp lại ngày mai, các anh bạn,” Nick nói. “Tạm biệt nhé, Morgan.”

“Hẹn gặp lại ngày mai, Wemedge,” Odgar nói trên hiên nhà.

Nick và lão George đi dọc theo con đường vào trong vườn cây. Nick đưa tay hái một quả táo từ trên cành cây “Duchess”. Táo còn xanh, nhưng cậu vẫn cắn một miếng, hút nước chua chua rồi nhổ bã.

“Anh với ‘Chim bay’ hôm nay bơi lâu thật đấy, lão George,” cậu nói.

“Cũng không hẳn là lâu lắm, Wemedge,” lão George đáp.

Qua hòm thư, ra khỏi vườn cây, họ đến con đường lớn của tiểu bang với mặt đường cứng cáp. Ở nơi đường cao tốc vắt qua con suối, thung lũng suối tràn ngập một làn sương lạnh. Nick đứng lại trên cầu.

“Đi thôi, Wemedge,” lão George nói.

“Được thôi,” Nick đáp.

Họ đi dọc theo đường cao tốc lên lại sườn dốc, đến gần nhà thờ, đường cao tốc rẽ vào một khu rừng nhỏ. Những nhà họ đi qua không nhà nào có đèn. Thị trấn vịnh Hortons đã chìm vào giấc ngủ. Ngay cả một chiếc ô tô qua đường cũng không có.

“Tôi vẫn chưa muốn ngủ,” Nick nói.

“Có cần tôi đi cùng cậu thêm một đoạn không?”

“Không cần đâu, lão George. Đừng phiền phức nữa.”

“Được thôi.”

“Tôi chỉ đi cùng anh đến ‘ngôi nhà nhỏ’ của nhà tôi thôi,” Nick nói. Họ gạt chốt, đẩy cửa lưới vào bếp. Nick mở tủ lạnh, lục lọi tìm kiếm.

“Có muốn một chút không, lão George?” cậu nói.

“Tôi lấy một miếng bánh nhân,” lão George nói.

“Tôi cũng lấy một miếng,” Nick nói. Cậu lấy tờ giấy dầu trên nóc tủ lạnh, gói vài miếng gà rán và hai miếng bánh nhân mứt anh đào.

“Tôi phải mang theo đi,” cậu nói. Lão George ăn bánh, lại múc đầy một gáo nước từ thùng nước uống.

“Lão George à, anh muốn đọc sách thì cứ đến phòng tôi mà lấy,” Nick nói. Lão George nhìn chằm chằm vào gói đồ ăn của Nick.

“Đừng làm chuyện gì ngu ngốc đấy, Wemedge.”

“Không sao đâu, lão George.”

“Thế thì tốt. Chỉ là đừng làm chuyện gì ngu ngốc đấy,” lão George nói. Lão mở cửa lưới, đi qua bãi cỏ vào “ngôi nhà nhỏ”. Nick tắt đèn cũng rời đi, tiện tay đóng cửa lưới, gạt chốt. Đồ ăn được bọc thêm lớp báo bên ngoài, cậu băng qua bãi cỏ ướt át, leo qua hàng rào, dọc theo con đường dưới gốc cây du lớn xuyên qua thị trấn, qua những hòm thư “chuyển phát nông thôn miễn phí” cuối cùng ở ngã tư, đến con đường dẫn tới Charlevoix. Vừa qua con suối, cậu đi đường tắt xuyên qua một cánh đồng hoang, đến đầu bên kia thì men theo bờ đất, đi vòng quanh hàng rào vườn cây, đến một chỗ thì leo qua hàng rào, chui tọt vào khu rừng. Giữa khu rừng có bốn cây thông xanh mọc sát vào nhau. Dưới đất mềm mại toàn lá thông, một chút sương cũng không có. Cây cối ở đây chưa bao giờ bị chặt phá, dưới gốc cây là một lớp thảm thực vật, giẫm lên vừa khô ráo vừa ấm áp, không có chút bụi rậm nào. Nick đặt gói đồ ăn bên cạnh gốc một cây thông, rồi nằm xuống chờ đợi. Trong bóng tối mịt mù cậu nhìn thấy Kate đi từ trong rừng tới, nhưng cậu không cử động. Kate không nhìn thấy cậu, ôm hai chiếc chăn, đứng sững một lúc lâu không bước tiếp. Nhìn trong bóng tối, giống như một người phụ nữ mang thai đang vác cái bụng to tướng. Nick không khỏi ngẩn người. Nghĩ lại thì cũng thấy buồn cười.

“Này, Buttstein,” cậu lên tiếng, Kate làm rơi cả chăn.

“Ôi, Wemedge, anh thật là đồ xấu xa, làm tôi sợ chết đi được. Tôi còn tưởng anh không đến chứ.”

"Burstein yêu quý của anh," Nick nói. Anh ôm chặt lấy cô, cảm nhận cơ thể mềm mại, đáng yêu ấy đang áp sát hoàn toàn vào người mình. Cô chỉ biết nép chặt vào ngực anh.

"Em yêu anh quá, Wemedge."

"Burstein yêu quý của anh, người yêu của anh," Nick nói.

Họ trải tấm chăn ra, Kate vuốt cho phẳng phiu.

"Mang tấm chăn này ra đây thật là mạo hiểm quá," Kate nói.

"Anh biết," Nick đáp. "Chúng ta cởi đồ ra thôi."

"Ồ, Wemedge."

"Như vậy sẽ thú vị hơn." Họ ngồi ngay trên tấm chăn để cởi quần áo. Khi đã trút bỏ xiêm y và ngồi đó, Nick cảm thấy hơi ngượng ngùng.

"Anh có thích khi em không mặc gì không, Wemedge?"

"Thôi, mình mau chui vào trong chăn đi," Nick nói. Thế là họ nằm xuống tấm chăn thô ráp. Chạm vào làn da mát lạnh của cô, anh thấy cả người nóng ran, đó chính là điều anh muốn, và một lát sau, anh cảm thấy thật dễ chịu.

"Dễ chịu chứ?"

Kate cứ khăng khăng đòi anh phải trả lời.

"Em thấy thế này chẳng phải rất thú vị sao?"

"Ồ, Wemedge. Em chỉ thích thế này thôi. Đây chính là điều em muốn."

Họ nằm cùng nhau trong tấm chăn. Wemedge áp mũi vào cổ cô, rồi di chuyển đầu dọc xuống dưới.

"Trên người em tỏa ra mùi hương thanh mát quá," anh nói.

Nick lại điên cuồng hôn lên lưng cô. Kate gục đầu về phía trước.

"Như thế này có thỏa mãn không?" anh hỏi.

"Em thích! Thích lắm! Thích vô cùng! Ồ, đến đây đi, Wemedge. Làm ơn, đến đây đi. Đến đây, đến đây nào. Làm ơn đi, Wemedge. Làm ơn, em cầu xin anh, Wemedge."

"Đang đến đây," Nick nói.

Anh bỗng thấy cơ thể trần trụi chạm vào tấm chăn thật khó chịu.

"Anh chê em không tốt sao, Wemedge?" Kate nói.

"Không, em rất tuyệt," Nick đáp. Lúc này đầu óc anh xoay chuyển cực nhanh, tỉnh táo vô cùng. Anh nhìn nhận mọi việc cũng rất rõ ràng, minh bạch. "Anh đói rồi," anh nói.

"Giá mà chúng ta có thể ngủ ở đây tới tận sáng thì tốt biết mấy," Kate nép chặt vào anh.

"Tất nhiên không còn gì bằng," Nick nói. "Nhưng không được đâu. Em còn phải quay về nhà."

"Em không muốn về," Kate nói.

Nick đứng dậy, một cơn gió nhẹ thổi qua người. Anh vội vã mặc áo sơ mi vào, mặc xong thấy dễ chịu hơn hẳn. Anh mặc nốt quần và đi giày vào.

"Em phải mặc quần áo thôi, Stat," anh nói. Thế nhưng cô vẫn trùm chăn kín đầu, cứ nằm lì ở đó.

"Đợi lát nữa đi," cô nói. Nick lấy đồ ăn từ dưới gốc cây thông về, mở gói ra.

"Nhanh lên, mặc quần áo vào đi, Stat," anh nói.

"Em không thích," Kate nói. "Em muốn ngủ ở đây đến sáng." Cô ngồi dậy trong tấm chăn. "Đưa đống quần áo đó cho em, Wemedge."

Nick đưa quần áo cho cô.

"Đúng rồi, em nhớ ra rồi," Kate nói. "Nếu em có ngủ ngoài trời ở đây, họ cũng chỉ nghĩ là em bị dở hơi, mang chăn ra ngoài ngủ thôi, chẳng có gì to tát cả."

"Ở ngoài này em ngủ sẽ không thoải mái đâu," Nick nói.

"Không thoải mái thì em sẽ vào trong."

"Chúng ta ăn chút gì đi, ăn xong anh phải đi rồi," Nick nói.

"Em phải mặc quần áo đã," Kate nói.

Họ ngồi ăn gà rán cùng nhau, mỗi người còn ăn thêm một miếng bánh nhân mứt anh đào.

Sau đó, anh băng qua bãi cỏ ướt đẫm, trở về "ngôi nhà nhỏ". Phòng của anh ở trên lầu, anh bước lên cầu thang thật cẩn thận để không gây ra tiếng động. Nằm trên giường mới thật dễ chịu làm sao, chăn đệm đầy đủ, tha hồ dang tay duỗi chân, vùi đầu vào gối. Nằm trên giường thật thoải mái, thật hạnh phúc, ngày mai lại được đi câu cá rồi. Chỉ cần không quên, trước khi ngủ anh vẫn thường cầu nguyện như mọi khi, cho gia đình, cho bản thân (mong sao mình có thể trở thành một nhà văn lớn), cho Kate, cho mấy người bạn, cho Odger, và thầm chúc ngày mai đi câu sẽ bội thu. Nhưng Odger, gã anh em tội nghiệp đang nằm ngủ bên kia trong "ngôi nhà nhỏ" ấy, e rằng ngày mai gã chẳng đi câu được nữa, đêm nay chắc gã cũng chẳng thể nào chợp mắt. Nhưng biết làm sao được, chẳng có cách nào cả.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:9
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »