Ra là vậy.
Sau khi kiên nhẫn nghe xong lời giải thích của Hồng Chi Vương, trong đôi mắt đỏ như máu của Thuần Bạch Thánh Mẫu không khỏi thoáng hiện lên vẻ hiểu rõ.
Thuần Bạch Chi Ôm của ả xem tất cả mọi thứ bên ngoài là nỗi sợ và sự đe dọa, sau đó dùng căn nguyên của tình mẫu tử thiện lương để dang rộng vòng tay, trong lúc ngăn chặn nỗi sợ và nguy hiểm cho "những đứa trẻ", trực tiếp nhận được sự ngưỡng mộ và kính yêu từ chúng.
Mà chân lý mang tên Né Tránh Tai Ương này có nguyên lý hơi giống với Thuần Bạch Chi Ôm của ả, nhưng nó không hề áp chế và che đậy nỗi sợ giống ả, ngược lại lại chọn cách bất chấp tất cả để trốn chạy khỏi nỗi sợ, rồi lấy sức mạnh từ chính đối tượng mà mình trốn chạy.
Xét đến cách vận hành gần giống nhau giữa Né Tránh Tai Ương và Thuần Bạch Chi Ôm, cho nên chỉ cần nỗi sợ của vị Trụ Thần kỳ lạ này đối với cái gọi là "tai ương" lớn hơn nỗi sợ đối với tất cả mọi thứ trên thế gian, thì hắn hoàn toàn có thể chống đỡ cái ôm của ả mà không cần tới căn nguyên.
Cho nên đây chẳng phải Trụ Thần thiên phú trác tuyệt gì cả, chỉ là một tên phế vật bị số 3 dọa cho vỡ mật!
"Hừ."
Dựa vào lời giải đáp của Hồng Chi Vương kẻ "phản bội", sau khi hiểu rõ lý do tại sao Thuần Bạch Chi Ôm của mình lại thất bại, sự hứng thú của Thuần Bạch Thánh Mẫu đối với Tung Nha lập tức biến mất không còn dấu vết, ả khẽ tỏ vẻ ghê tởm rồi dời tầm mắt đi.
"Đợi... đợi chút!"
Phát hiện bàn tay trắng nõn vốn đang vuốt ve dịu dàng trên đỉnh đầu mình, nơi lòng bàn tay đang chậm rãi hiện ra những chiếc vảy tím đen tựa ác quỷ, tỏa ra mùi máu tươi và lưu huỳnh, Tung Nha kinh hãi đến biến sắc, không kìm được hét lên:
"Đừng ra tay! Tôi vẫn còn hữu dụng! Tôi có thể giúp bà!"
"Ồ?"
Bàn tay vừa đẹp đẽ vừa xấu xí khựng lại một chút, ngừng động tác "vuốt" xuống đỉnh đầu Tung Nha, Thánh Mẫu với gương mặt được bao phủ bởi ánh sáng thuần khiết lần nữa, cất giọng hỏi một cách dịu dàng:
"Đứa trẻ lạc lối, ngươi cảm thấy mình có thể mang lại gì cho ta?"
"Tôi..."
Rất muốn hỏi xem người đàn bà điên này có hứng thú với Lyon hay không, và nếu bà ta hứng thú với Lyon, thì có muốn học hỏi thêm kinh nghiệm tiên tiến của một vị Chủ Tể nào đó, trực tiếp ra tay từ người nhà của Lyon hay không.
Nhưng nghĩ đến vị Chủ Tể nào đó bị Lyon túm lấy đầu, cắn từng miếng từng miếng suốt hai tháng rưỡi mới chết hẳn, Tung Nha cuối cùng vẫn không dám mở lời, mà chỉ run rẩy lấy hết can đảm nói:
"Tôi biết một vài chuyện liên quan đến số 1... Hả?"
Chỉ nghe một tiếng "bộp" khẽ vang lên, Vạn Vật Thiên Thiền đang chống chọi với Thuần Bạch Chi Ôm đột nhiên vươn tay, bàn tay mang theo ấn ký ngọn hải đăng như thể xuyên qua thời gian, tát thẳng vào sau gáy Tung Nha, kịp thời truyền hình ảnh Lyon thưởng thức Hạt Mộng Chủ Tể vào trong đầu hắn.
Và khi hình ảnh quen thuộc tràn vào trong não, "Né Tránh Tai Ương" vốn bị áp chế không thể kích hoạt lập tức có phản ứng, một nguồn sức mạnh khổng lồ không thể cản phá bùng nổ, chấn nát đôi cánh sáp trắng sau lưng Vạn Vật Thiên Thiền.
Ngay sau đó, trong tiếng hét sợ hãi mà cũng đầy "hạnh phúc" của Tung Nha, Vạn Vật Thiên Thiền đã trở lại bình thường, một tay túm lấy đầu hắn, một tay kéo lấy vai Hồng Chi Vương, cưỡng ép lôi cả hai vào trong phạm vi hiệu quả của Né Tránh Tai Ương.
Tuy nhiên, Hồng Chi Vương với đôi cánh phía sau đã mọc lại hoàn chỉnh, lại phớt lờ sự cứu giúp từ Vạn Vật Thiên Thiền, ngọn lửa máu nóng bỏng trào ngược từ vai lên, nung chảy bàn tay Vạn Vật Thiên Thiền thành bộ xương trắng không còn chút thịt, rồi tiếp tục cháy ngược dọc theo cánh tay.
Chết tiệt! Không kịp rồi!
Nhìn về phía Thuần Bạch Thánh Mẫu đang kinh ngạc với đôi cánh đang dang rộng, Vạn Vật Thiên Thiền đành nghiến răng, tự chặt đứt cánh tay phải dính lửa máu, rồi bỏ mặc Hồng Chi Vương đang nhìn mình đầy lạnh lùng, theo sức mạnh của Né Tránh Tai Ương lập tức bỏ trốn, biến mất hoàn toàn.
Đến cả căn nguyên cũng không chặn được? Đây chính là sức mạnh của Né Tránh Tai Ương sao?
Hoàn toàn không ngờ tới hai vị Trụ Thần vốn đã thành cá nằm trong chậu lại có thể trốn thoát ngay trước mắt mình mà không để lại dấu vết, Thuần Bạch Thánh Mẫu nhìn hai lỗ máu trên đôi cánh của mình, đôi lông mày đen láy không khỏi nhíu chặt lại.
Nhìn lầm rồi... Tung Nha kia tuy là một tên phế vật bị dọa vỡ mật, nhưng chân lý mà nó nắm giữ đúng là không tầm thường chút nào, dù ả đã phát hiện sự bất thường của Vạn Vật Thiên Thiền và điều động căn nguyên chặn trước, vẫn không thể giữ chân bọn chúng.
Thảo nào số 1 lại yên tâm để ba vị Trụ Thần này chạy lung tung, đối mặt với loại chân lý mà cả khi điều động căn nguyên cũng không chặn được, các Chủ Tể khác khi lần đầu gặp chắc chắn không kịp phản ứng, chỉ cần bọn chúng cẩn thận một chút, thì đúng là muốn đi là đi.
Thậm chí nếu không phải vì ả thấy con mồi ngon nên ham hố, tranh thủ lúc bọn chúng bị đám ác ma chưa chuyển hóa xong thu hút sự chú ý mà ra tay "Thuần Bạch Chi Ôm" ngay khi gặp mặt, thì ngay cả Hồng Chi Vương này cũng chưa chắc đã bắt được.
"Mẫu thân, chắc là không đuổi kịp bọn chúng nữa rồi."
Thấy ánh mắt Thuần Bạch Thánh Mẫu hướng tới, Hồng Chi Vương đang bị kiểm soát lập tức cúi đầu, vẻ mặt có chút áy náy tự kiểm điểm:
"Trước đó con không kịp nhắc nhở người, trên tay Vạn Vật Thiên Thiền vẫn còn một ấn ký do số 1 để lại, dựa vào sự hiểu biết của con về hắn, e là hắn chưa bao giờ chấp nhận cái ôm của người, mà là cảm thấy không chắc thắng khi ra tay trước mặt người, nên mới đợi người mất tập trung để tiếp cận Tung Nha."
"Không trách con được, đứa trẻ đó quả thực hơi nằm ngoài dự tính của ta."
Dịu dàng vuốt ve đỉnh đầu Hồng Chi Vương xong, Thuần Bạch Thánh Mẫu không giấu nổi sự tiếc nuối lên tiếng:
"Trong số những sinh linh dưới quyền Chủ Tể, bốn vị Trụ Thần các con chắc hẳn là những kẻ xuất sắc nhất, bao gồm cả Tung Nha kia, tuy hắn hơi nhát gan một chút nhưng năng lực quả thực không tệ, đáng tiếc không thể giữ được bọn chúng... Phải rồi."
Nhìn Hồng Chi Vương đang quỳ một chân trước mặt, Thuần Bạch Thánh Mẫu có chút tò mò hỏi:
"Số 1 vừa đạt được nhiều căn nguyên như vậy, giờ chắc không rảnh rỗi làm việc khác mới phải, tại sao ả ta lại phái các con tới Thập Vạn Ác Uyên vào lúc này?"
"Mẫu thân, chúng con không phải tới vì Thập Vạn Ác Uyên, mà là tới vì Thực Thần."
Thực Thần? Số 3?
Nghe câu trả lời của Hồng Chi Vương, sắc mặt Thuần Bạch Thánh Mẫu không khỏi cứng đờ, nhớ tới cái bóng kẻ dù cho số 7 có gào khóc cầu xin thế nào cũng không hề lay chuyển, từng miếng từng miếng "ăn sạch sẽ" đối phương, lập tức hỏi với vẻ mặt không mấy thiện cảm:
"Số 3 muốn tới Thập Vạn Ác Uyên?"
"Vâng ạ."
Hồng Chi Vương cung kính gật đầu nói:
"Cục trưởng của Cục Thanh Lý bị nhốt trong Hoàn Thời Sơn, tin này hắn đã biết, chắc chắn sẽ đi cứu, mà đường đi tới Hoàn Thời Sơn lại vừa vặn đi ngang qua Thập Vạn Ác Uyên.
Theo phán đoán của Vạn Vật Thiên Thiền, với thói quen thích điều tra tỉ mỉ khi làm việc của Thực Thần, gần như chắc chắn sẽ ghé qua Thập Vạn Ác Uyên một chút để xem có thu thập được thông tin gì liên quan đến số 1 hay không."
Ra là vậy...
Nghe xong câu trả lời của Hồng Chi Vương, trên gương mặt ẩn sau ánh thánh quang của Thuần Bạch Thánh Mẫu không khỏi lộ ra vẻ khá hứng thú, đoạn mỉm cười hỏi:
"Đứa trẻ à, dựa vào sự hiểu biết của con về số 3, nếu ta ở đây mang theo các con mai phục trước, đợi khi số 3 tới rồi ra tay thì liệu có khả năng thành công không?"
Mai phục Thực Thần? Lại còn mang theo con?
Nghe ý tưởng của Thuần Bạch Thánh Mẫu, dù đang trong trạng thái bị kiểm soát, Hồng Chi Vương vẫn không khỏi run bắn lên.
"Mẫu thân! Chắc chắn là chết chắc!"