Tôi Là Người Dọn Dẹp!

Lượt đọc: 3287 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1233 Sứ mệnh cuối cùng

❊ ❊ ❊

Không! Không đúng! Tình hình không ổn!!!

Năm con mắt đầy tơ máu mở to hết cỡ, sau khi cuối cùng cũng lờ mờ nhìn thấy dấu vết nguồn gốc của giấc mơ, Vạn Vật Thiên Thiền với đôi mắt như muốn nứt toác theo đúng nghĩa đen, đột ngột giơ tay lên, gắng sức bịt chặt miệng mình. Thế nhưng dù cho sức lực của hắn lớn đến mức suýt chút nữa làm gò má...

Đêm ở phía nam thành phố luôn lạnh lẽo hơn những nơi khác. Trong gió lẫn mùi đất ẩm ướt, tựa như hơi hám mục rữa bò ra từ dưới lòng đất. Tôi và Ảnh sánh vai bước đi trên con đường lát đá xanh, tiếng bước chân vang lên vô cùng rõ rệt trên con phố vắng lặng.

“Anh thực sự cảm thấy cô ấy đã ổn rồi sao?” Ảnh đột nhiên lên tiếng, giọng hạ rất thấp.

Tôi liếc nhìn cậu ta một cái. Dưới ánh trăng, gương mặt nghiêng của cậu ta trông vô cùng lạnh lùng, nhưng trong ánh mắt lại ẩn giấu một chút bất an. Tôi biết cậu ta đang lo lắng điều gì. Tiểu Nguyệt tuy đã thoát khỏi sự khống chế của kẻ áo choàng đen, nhưng khí tức Dạ Ảnh còn sót lại trên người cô ấy vẫn chưa hoàn toàn tan biến.

“Cô ấy cần thời gian.” Tôi nói, “Giống như chúng ta đều cần thời gian vậy.”

Ảnh im lặng một lúc, gật đầu: “Anh nói đúng.”

Chúng tôi đi một mạch đến trước ngôi chùa bỏ hoang ở phía nam thành phố. Đây là địa điểm nhiệm vụ mới mà Thôn giao cho chúng tôi. Gần đây có lời đồn rằng, dưới đống đổ nát của ngôi chùa chôn giấu một loại cổ văn có khả năng khống chế Dạ Ảnh. Nếu lời đồn là sự thật, thì loại cổ văn này có lẽ chính là phương thức thực sự để kẻ áo choàng đen khống chế Tiểu Nguyệt.

“Cậu chuẩn bị xong chưa?” Tôi hỏi Ảnh.

Cậu ta nắm chặt thanh đoản kiếm bên hông, ánh mắt kiên định: “Chuẩn bị xong rồi.”

Chúng tôi bước vào đống đổ nát của ngôi chùa, đá vụn dưới chân phát ra tiếng lạo xạo. Trong không khí tràn ngập một luồng khí tức mục nát, tựa như thứ gì đó đã chết từ nhiều năm trước đang phân hủy.

“Cẩn thận một chút.” Tôi hạ giọng nhắc nhở.

Ảnh gật đầu, bàn tay cầm kiếm siết chặt lại một chút.

Đột nhiên, một luồng gió âm u lạnh lẽo thổi tới từ sâu trong đống đổ nát, mang theo cái lạnh thấu xương. Tôi và Ảnh nhìn nhau, đồng thời rút vũ khí ra, chậm rãi tiến về phía nguồn gió.

Cuối đống đổ nát là một gian Phật đường đổ nát. Tượng Phật đã sớm sụp đổ, chỉ còn lại một tòa sen tàn tạ. Mà ngay chính giữa tòa sen, khắc một cổ văn quỷ dị.

“Chính là nó.” Ảnh thì thầm, “Cổ văn đó…… tôi đã từng thấy.”

Tôi nhíu mày: “Ở đâu?”

“Trong ký ức của chị tôi.” Ánh mắt Ảnh trở nên thâm trầm, “Chị ấy từng nói, kẻ áo choàng đen chính là nhờ vào loại cổ văn này để biến chị ấy thành Dạ Ảnh.”

Tôi ngồi xổm xuống, cẩn thận quan sát cổ văn kia. Hình dạng của nó trông như một con mắt vặn vẹo, xung quanh quấn lấy vô số đường vân tinh vi, tựa như đang không ngừng ngọ nguậy.

“Thứ này…… không giống cổ văn bình thường.” Tôi nói, “Nó trông như…… đang sống vậy.”

Ảnh không nói gì, chỉ chằm chằm nhìn cổ văn kia, trong ánh mắt lộ ra một chút giận dữ.

“Chúng ta phải phá hủy nó.” Tôi nói.

“Phá hủy thế nào?” Ảnh hỏi.

Tôi lấy ra giấy bùa và chu sa mang theo bên người, bắt đầu vẽ bùa phong ấn. Loại cổ văn này bắt buộc phải dùng thuật phong ấn đặc biệt mới có thể trấn áp, nếu không một khi kích hoạt, có thể sẽ dẫn tới những Dạ Ảnh mạnh mẽ hơn.

Ngay khoảnh khắc lá bùa sắp hoàn thành, cổ văn đột nhiên tỏa ra luồng ánh sáng xanh u tối, cả đống đổ nát bắt đầu chấn động.

“Nó tỉnh rồi!” Ảnh hét lớn.

Giây tiếp theo, tòa sen vỡ toác, một luồng hắc khí nồng đậm phun trào ra từ khe nứt. Trong hắc khí, hiện ra một bóng dáng mơ hồ, đó là một Dạ Ảnh bán trong suốt, thân hình vặn vẹo, đôi mắt trống rỗng, khóe miệng treo một nụ cười quỷ dị.

“Cuối cùng…… cũng đợi được các ngươi.” Dạ Ảnh phát ra âm thanh khàn đặc, tựa như truyền tới từ sâu trong địa ngục.

Tôi và Ảnh nhìn nhau, đồng thời lao lên.

Trận chiến vô cùng ác liệt. Dạ Ảnh này mạnh hơn bất cứ tên nào chúng tôi từng gặp trước đây, đòn tấn công của nó mang theo ảo ảnh quỷ dị, dường như có thể xâm nhập trực tiếp vào ý thức con người.

“Đừng để nó khống chế suy nghĩ của cậu!” Tôi hét lớn.

Ảnh nghiến răng đáp lời, thanh đoản kiếm trong tay vạch ra một đường hàn quang, đâm thẳng vào ngực Dạ Ảnh. Dạ Ảnh phát ra một tiếng rít chói tai, cơ thể tức thì phân tách thành vô số bóng đen, bỏ chạy tứ tán khắp nơi.

“Không được để nó chạy thoát!” Ảnh gầm lên.

Tôi nhanh chóng lôi ra vài lá bùa, dán lên mặt đất, đồng thời niệm chú phong ấn. Lá bùa tức thì tỏa ra ánh vàng, bao phủ toàn bộ những bóng đen đang trốn chạy.

Dạ Ảnh giãy giụa trong ánh vàng, phát ra tiếng kêu thảm thiết. Cuối cùng, cơ thể nó hóa thành hư vô trong ánh sáng, cổ văn cũng theo đó mà lụi tàn.

Chúng tôi đứng trong đống đổ nát, thở hổn hển.

“Kết thúc rồi.” Tôi nói.

Ảnh nhìn vết tích cổ văn còn sót lại trên mặt đất, ánh mắt phức tạp: “Có lẽ vậy.”

Khi quay lại thành phố, trời đã về đêm. Tiểu Nguyệt đang đợi chúng tôi ở quán trọ.

“Các anh về rồi.” Cô ấy nhìn thấy chúng tôi, trên mặt lộ ra một chút lo lắng, “Thế nào rồi?”

“Giải quyết xong rồi.” Tôi mỉm cười, “Cổ văn đã bị phá hủy.”

Tiểu Nguyệt thở phào nhẹ nhõm: “Tốt quá rồi.”

Ảnh bước đến trước mặt cô ấy, khẽ nói: “Chị, cuối cùng chúng ta cũng có thể an tâm rồi.”

Tiểu Nguyệt nhìn cậu ta, trong mắt thoáng qua một tia dịu dàng: “Đúng vậy, cuối cùng chúng ta cũng có thể an tâm rồi.”

Sáng sớm hôm sau, tôi và Ảnh đi gặp Thôn.

“Làm tốt lắm.” Thôn nghe xong báo cáo của chúng tôi, hài lòng gật đầu, “Cổ văn đó đúng là mấu chốt để khống chế Dạ Ảnh. Các cậu phá hủy nó, đồng nghĩa với việc chặt đứt đường lui cuối cùng của kẻ áo choàng đen.”

“Vậy kẻ áo choàng đen…… thực sự chết rồi sao?” Tôi hỏi.

Biểu cảm của Thôn trở nên nghiêm túc: “Tôi không biết. Nhưng có một điều có thể khẳng định, trong thời gian ngắn, hắn sẽ không xuất hiện nữa.”

“Vậy thì chúng ta vẫn còn thời gian.” Ảnh nói.

“Đúng vậy.” Thôn gật đầu, “Nhưng các cậu cũng phải cẩn thận. Đằng sau kẻ áo choàng đen, có khả năng vẫn còn thế lực lớn hơn. Hắn chỉ là một mắt xích trong đó.”

Tôi và Ảnh nhìn nhau, đều thấy được sự quyết tâm giống hệt nhau trong ánh mắt đối phương.

“Chúng tôi sẽ tiếp tục điều tra.” Tôi nói.

“Đúng.” Ảnh bổ sung, “Bất kể là ai, chỉ cần hắn từng làm tổn thương người của chúng ta, chúng tôi sẽ không tha.”

Thôn cười cười: “Rất tốt. Tôi biết ngay là các cậu sẽ nói như vậy mà.”

Kể từ ngày đó, quan hệ cộng sự của tôi và Ảnh càng thêm vững chắc. Chúng tôi tiếp tục quét sạch Dạ Ảnh trong thành, đồng thời cũng bắt đầu điều tra thế lực đứng sau kẻ áo choàng đen.

Đôi khi, tôi sẽ nhớ lại cổ văn đó. Nó khiến tôi nhận ra, trên thế giới này còn rất nhiều thứ mà chúng ta chưa hiểu rõ. Mà sự xuất hiện của Dạ Ảnh, có lẽ chỉ là sự khởi đầu của một âm mưu lớn hơn.

Nhưng bất kể phía trước có bao nhiêu hiểm nguy chưa biết, tôi đều sẽ không lùi bước. Bởi vì tôi biết, bên cạnh mình có những người đồng đội đáng tin cậy, có những người cần phải bảo vệ.

Tôi! Người Dọn Dẹp! Đây là con đường của tôi, cũng là sứ mệnh của tôi.

Đêm ở phía nam thành phố, trong gió vẫn còn lưu lại khí tức của trận chiến tối qua. Tôi ngồi bên cửa sổ quán trọ, nhìn về phía đường chân trời xa xăm, trong lòng lại có chút bất an. Tiểu Thất bưng một bát thuốc bước vào, đặt nó lên bàn.

“Uống đi.” Giọng cô ấy vẫn lạnh nhạt, “Tối qua anh tiêu hao không ít linh lực, phải bổ sung lại.”

Tôi gật đầu, bưng bát thuốc lên, uống cạn một hơi. Thuốc đắng chát, nhưng lại khiến người ta thấy sảng khoái tinh thần.

“Ảnh đâu?” Tôi hỏi.

“Cậu ta đang luyện kiếm ở sân sau.” Tiểu Thất tựa vào bên cửa, ánh mắt dừng trên người tôi, “Có phải anh lại đang nghĩ về chuyện cổ văn đó không?”

Tôi cười khổ: “Sao cô biết tôi đang nghĩ về chuyện này?”

“Vì mỗi lần anh nhíu mày, đều là đang nghĩ đến mấy chuyện rắc rối này.” Cô ấy ngừng một chút, giọng điệu dịu bớt, “Tuy nhiên, anh thực sự nên lo lắng. Cổ văn đó…… không đơn giản.”

Tôi ngẩng đầu nhìn cô ấy: “Cô cũng từng thấy cái tương tự sao?”

Cô ấy im lặng một lát, gật đầu: “Ba năm trước, tôi từng cùng Thôn điều tra một vụ án. Khi đó, chúng tôi cũng phát hiện loại cổ văn tương tự trong ngôi mộ cổ ở phía tây thành phố. Nhưng cổ văn đó đã bị phá hủy rồi, hơn nữa…… không ai biết mục đích thực sự của nó.”

Tim tôi chấn động: “Cô nói là ba năm trước?”

“Đúng.” Ánh mắt cô ấy trở nên thâm trầm, “Lúc đó, Tiểu Nguyệt mới mất tích không lâu.”

Tôi trầm tư một lát, đột nhiên nhận ra điều gì đó: “Chẳng lẽ…… cổ văn đó có liên quan đến sự mất tích của Tiểu Nguyệt?”

Tiểu Thất không trả lời, chỉ nhìn tôi, trong ánh mắt lộ ra một chút phức tạp.

“Chúng ta bắt buộc phải đến phía tây thành phố một chuyến nữa.” Tôi đứng dậy, giọng điệu kiên định.

Cô ấy nhíu mày: “Anh chắc chứ?”

“Bắt buộc phải chắc chắn.” Tôi nói, “Nếu cổ văn đó thực sự liên quan đến kẻ áo choàng đen, vậy có nghĩa là…… kế hoạch của hắn, có khả năng đã bắt đầu từ ba năm trước rồi.”

Cô ấy im lặng một lát, cuối cùng gật đầu: “Được, tôi đi cùng anh.”

Chúng tôi lập tức lên đường, tiến về ngôi mộ cổ ở phía tây thành phố. Nơi đó từng là di tích của một tông môn cổ xưa, hiện nay đã hoang phế từ lâu, chỉ còn lại những bức tường đổ nát.

“Chính là nơi này.” Tiểu Thất chỉ vào một tấm bia đá đã đổ một nửa, “Năm đó, cổ văn đó được khắc trên bia.”

Tôi tiến lại gần tấm bia đá, cẩn thận quan sát. Cổ văn trên bia đã mơ hồ không rõ, nhưng vẫn có thể nhìn ra đường nét của nó. Quả nhiên, cực kỳ giống với cổ văn mà chúng tôi nhìn thấy ở phía nam thành phố.

“Đây đúng là loại cổ văn cùng một hệ thống.” Tôi thì thầm, “Chúng thuộc cùng một hệ thống.”

Tiểu Thất nhíu mày: “Vậy điều này chứng minh cái gì?”

“Chứng minh kẻ áo choàng đen không phải chỉ có một mình.” Tôi ngẩng đầu, ánh mắt nghiêm trọng, “Đằng sau hắn, có một tổ chức lớn mạnh hơn. Tổ chức này, từ ba năm trước đã bắt đầu bố cục rồi.”

Sắc mặt Tiểu Thất trở nên nghiêm trọng: “Anh nói là…… họ đã sớm để mắt tới Người Dọn Dẹp rồi?”

“Không chỉ là Người Dọn Dẹp.” Tôi lắc đầu, “Thứ họ để mắt tới là toàn bộ thế giới.”

Ngay lúc này, một luồng gió âm u lạnh lẽo thổi qua, mang theo một luồng khí tức quỷ dị. Tôi đột ngột quay đầu lại, chỉ thấy một bóng đen chậm rãi hiện ra từ đống đổ nát.

“Các ngươi…… không nên tới đây.” Giọng nói của bóng đen trầm thấp và khàn đặc, tựa như truyền tới từ sâu trong địa ngục.

Tôi và Tiểu Thất lập tức rút vũ khí ra, bày ra tư thế chiến đấu.

“Ngươi là ai?” Tôi lạnh lùng hỏi.

Bóng đen chậm rãi tiến lại gần, lộ ra một khuôn mặt trắng bệch. Đôi mắt hắn trống rỗng vô hồn, khóe miệng treo một nụ cười quỷ dị.

“Ta là ai?” Hắn khẽ cười, “Ta là sự tồn tại mà các ngươi không thể chiến thắng.”

Trong lòng tôi thắt lại, người này…… giống hệt kẻ áo choàng đen, trên người mang theo luồng khí tức quỷ dị đó.

“Ngươi cũng là người của bọn chúng?” Tôi hỏi.

“Bọn chúng?” Bóng đen cười lạnh, “Ta chính là bọn chúng.”

Lời còn chưa dứt, hắn đã lao tới, tốc độ nhanh đến kinh ngạc. Tôi miễn cưỡng đỡ lấy đòn tấn công của hắn, nhưng lại bị chấn động đến mức lùi lại mấy bước.

“Cẩn thận!” Tiểu Thất hét lớn, vung kiếm nghênh đón.

Trận chiến bùng nổ trong chớp mắt. Sức mạnh của bóng đen vượt xa dự tính của chúng tôi, mỗi đòn tấn công của hắn đều mang theo ảo ảnh quỷ dị, dường như có thể xâm nhập trực tiếp vào ý thức con người.

“Đừng để hắn khống chế suy nghĩ của cô!” Tôi hét lớn.

Tiểu Thất nghiến răng đáp lời, thanh kiếm trong tay vạch ra một đường hàn quang, đâm thẳng vào ngực bóng đen. Bóng đen phát ra một tiếng rít, cơ thể tức thì phân tách thành vô số bóng đen, bỏ chạy tứ tán khắp nơi.

“Không được để hắn chạy thoát!” Tôi nhanh chóng lôi ra vài lá bùa, dán lên mặt đất, đồng thời niệm chú phong ấn. Lá bùa tức thì tỏa ra ánh vàng, bao phủ toàn bộ những bóng đen đang trốn chạy.

Bóng đen giãy giụa trong ánh vàng, phát ra tiếng kêu thảm thiết. Cuối cùng, cơ thể hắn hóa thành hư vô trong ánh sáng, cổ văn cũng theo đó mà lụi tàn.

Chúng tôi đứng trong đống đổ nát, thở hổn hển.

“Kết thúc rồi.” Tôi nói.

Tiểu Thất nhìn vết tích cổ văn còn sót lại trên mặt đất, ánh mắt phức tạp: “Có lẽ vậy.”

Khi quay lại thành phố, trời đã về đêm. Ảnh và Tiểu Nguyệt đang đợi chúng tôi ở quán trọ.

“Các anh về rồi.” Tiểu Nguyệt nhìn thấy chúng tôi, trên mặt lộ ra một chút lo lắng, “Thế nào rồi?”

“Giải quyết xong rồi.” Tôi mỉm cười, “Cổ văn đã bị phá hủy.”

Tiểu Nguyệt thở phào nhẹ nhõm: “Tốt quá rồi.”

Ảnh bước đến trước mặt tôi, khẽ nói: “Anh có phải lại phát hiện ra gì rồi không?”

Tôi gật đầu: “Bóng đen đó…… giống hệt kẻ áo choàng đen, thuộc cùng một tổ chức. Hơn nữa, hệ thống cổ văn của bọn chúng, từ ba năm trước đã bắt đầu bố cục rồi.”

Ánh mắt Ảnh trở nên nghiêm trọng: “Anh nói là…… họ đã sớm để mắt tới Người Dọn Dẹp rồi?”

“Không chỉ là Người Dọn Dẹp.” Tôi lắc đầu, “Thứ họ để mắt tới là toàn bộ thế giới.”

Ảnh im lặng một lát, nắm chặt nắm đấm: “Chúng ta bắt buộc phải ngăn cản bọn chúng.”

“Đúng.” Tôi gật đầu, “Nhưng trước đó, chúng ta phải tìm được căn cứ của bọn chúng.”

Tiểu Thất lên tiếng: “Tôi biết một nơi.”

Chúng tôi đồng loạt nhìn về phía cô ấy.

“Ba năm trước, khi tôi đang điều tra vụ án mất tích của Tiểu Nguyệt, từng phát hiện ra một căn cứ thần bí.” Ánh mắt cô ấy trở nên kiên định, “Nơi đó, có thể ẩn chứa bí mật của bọn chúng.”

“Dẫn chúng tôi đi.” Tôi nói.

“Được.” Cô ấy gật đầu, “Nhưng các anh phải chuẩn bị sẵn sàng. Nơi đó…… không đơn giản đâu.”

Sáng sớm hôm sau, chúng tôi liền khởi hành tới căn cứ đó. Trên đường đi, trong lòng tôi luôn có một cảm giác bất an. Nơi đó…… rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì?

Tôi! Người Dọn Dẹp! Lần này, tôi bắt buộc phải tìm ra sự thật.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1227
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »